Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Trời Sinh Một Đôi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 415: Gặp Gỡ
E
dit: Soc col
Beta: Sakura
Y công kia vẫn còn trẻ, trong phòng nhiều người bị thương như vậy, vốn đã luống cuống tay chân, vừa nghe Chân Diệu nói vậy, nhất thời vô cùng lúng túng, khẩn trương đến có chút cà lăm: “Huyện...... Huyện chủ, ta băng bó không...... Không đúng sao......”
Phó quan đứng một bên, nghe cũng tức muốn chết, hỏi: “Có đúng hay không, tự ngươi không biết sao?”
Y công trẻ tuổi bị dọa sợ đến tay run lên: “Thường ngày ta xem sư phụ chính là làm như vậy......”
“Sư phụ ngươi đâu?” Phó tướng quét mắt một vòng, trong phòng trừ y công này, có mấy vị khác đang bận rộn, bên này mặc dù đưa tới động tĩnh không nhỏ, nhưng bởi vì đang xử lý vết thương, ai cũng không để ý tới.
“Sư phụ lần trước lúc đang cứu trị người bị thương trúng loạn tiễn, đã chết......”
Chân Diệu đã đi lên phía trước, nửa ngồi xuống tới, ấm giọng nói: “Ngươi đừng động, ta băng bó một lần nữa cho ngươi, được không?”
Cánh tay thương binh kia quấn băng vải, trên trán đều là mồ hôi lạnh, thấy Chân Diệu nói như vậy, trong khoảng thời gian ngắn lại quên đáp lời.
Chân Diệu cho là hắn không tín nhiệm mình, kiên nhẫn giải thích: “Băng vải trên tay ngươi quấn quá chặt, sẽ khiến máu chảy không thông, mà một khi máu chảy không thông quá lâu, thì có thể khiến bị hoại tử.”
Nàng duỗi tay, nhẹ nhàng đè một bên cánh tay thương binh, dùng lời nói dễ hiểu: “Ngươi xem, nơi này không có máu, thời gian lâu dài, có phải sẽ mất đi sự sống, đúng không?”
Thương binh không tự chủ được gật đầu.
Chân Diệu lộ ra nụ cười dịu dàng: “Ta sẽ giúp ngươi băng bó một lần nữa.”
Thương binh đã có chút ít u mê gật đầu.
Chân Diệu quay đầu lại, nói với y công trẻ tuổi: “Đưa ta kéo và băng gạc.”
“Ai, đây.” Y công trẻ tuổi phảng phất trở lại thời điểm đi theo sư phụ, nghe Chân Diệu vừa nói như thế, đồng ý như phản xạ có điều kiện, hấp tấp đưa đồ tới.
Chân Diệu nhẹ nhàng giải khai băng gạc bọc lấy cánh tay thương binh. Nhận lấy khối băng gạc lớn sạch sẽ gấp thành hình tam giác, lúc mới bắt đầu còn có chút chần chờ, từ từ tìm lại cảm giác, căng chùng vừa phải băng bó kỹ, cuối cùng kéo chặt góc cuối buộc thành nút, gập cánh tay treo trước ngực.
Nhìn thấy bộ dạng băng bó tốt, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cũng may là không quên hoàn toàn kiến thức trước kia.
Nàng quay đầu hỏi: “Thấy rõ chưa? Sau này gặp lại vết thương như vậy, dùng biện pháp này băng bó này là tốt nhất.”
Y công trẻ tuổi thoáng cái u mê: “Ta...... Ta quên không nhìn......”
Hắn khiếp sợ nhìn đường đường Huyện chủ làm sao lại tự mình làm chuyện như vậy, dù là nhìn một lần từ đầu tới đuôi thì cũng không ghi nhớ.
Chân Diệu thở dài. Nhìn chung quanh một vòng, thấy những thương binh khác băng bó mặc dù thô ráp, nhưng không nghiêm trọng đến như thương binh này, liền đứng lên nói với phó tướng đi cùng: “Trước đưa ta đi thăm Diêu tướng quân.”
Phó tướng vội vàng thu lại ánh mắt tựa như nhìn thấy quỷ. Đưa tay nói: “Huyện chủ bên này.”
Chờ bọn hắn vừa đi, trong phòng liền nổ tung.
Có người không biết lai lịch Chân Diệu vội hỏi: “Vị huyện chủ vừa rồi là ai a?”
Có người giải thích: “Ngươi mới trở về không biết được, đó là đặc sứ của hoàng hậu Huyện chủ Giai Minh, cũng là phu nhân La tướng quân của chúng ta.”
Tên thương binh vừa được Chân Diệu băng bó vết thương vừa nghe, lập tức dại ra. Một lúc sau lẩm bẩm nói: “Tướng quân phu nhân tự mình băng bó cho ta sao?”
Hắn quay đầu đối nói với đồng bạn bên cạnh: “Nhị cẩu tử, bấm ta một cái xem, xem có phải đang nằm mơ hay không.”
Nhị cẩu tử chân bị thương, đang đau đến nhe răng nhếch miệng, nghe vậy không chút khách khí bấm một cái. Hỏi: “Đau không?”
Thương binh kêu thảm một tiếng: “Đau.”
“Đau là được rồi, tiểu tử ngươi thật có phúc khí, được đặc sứ của hoàng hậu, phu nhân tướng quân chúng ta tự mình băng bó cho ngươi, ai, thương tích của ta còn nghiêm trọng ngươi, sao lại không có vận khí như vậy a!”
Ánh mắt thương binh trợn tròn: “Thúi lắm, con mẹ nó ngươi bấm trên vết thương của ta rồi!”
“Phốc xuy.” Tiếng cười trong phòng vang lên liên tiếp.
Mấy vị y công bu lại, cùng quan sát kỹ thương binh.
Vị y công có vẻ cẩn thận nhất vuốt râu nói: “Phương pháp băng bó này của tướng quân phu nhân, thoạt nhìn chắc chắn hơn cách chúng ta băng bó trước kia.”
Y công trẻ tuổi rốt cục tìm lại lý trí, hỏi: “Vừa rồi tướng quân phu nhân nói ta băng bó như vậy quá chặt, có thể tạo thành cái gì tứ chi hoại tử, có thật không?”
Mấy vị y công hai mặt nhìn nhau.
Một lát sau, vị y công nhiều tuổi nhất sắc mặt biến hóa: “Ta nhớ ra rồi, mấy năm trước ta ở Đông Lăng, có một vị binh lính cũng là cánh tay bị thương, vốn không nghiêm trọng lắm, cũng không biết tại sao, sau đó cánh tay kia hóa màu xanh đen, chém đứt cánh tay mới bảo vệ được một mạng. Chẳng lẽ nguyên nhân cũng bởi vì băng bó quá chặt dẫn đến tứ chi hoại tử?”
Vị y công này đã nhập ngũ từ sớm, lúc trước vẫn luôn theo Long Hổ quân ở Đông Lăng trừ phiến loạn, ở phương diện cứu trị người bị thương, kinh nghiệm phong phú hơn nhiều những vị y công tạm thời gọi tới này.
Nghe hắn vừa nói như thế, tất cả người ở chỗ này giật mình, đặc biệt là vị thương binh kia, chỉ hận không được khấu mấy đầu trước mặt Chân Diệu.
Loại lính quèn giống như hắn, dù tàn phế, cùng lắm là cho chút tiền rồi đuổi về quê, mà về việc này ngân lượng có thể chống đỡ đến bao lâu đây? Tương lai khốn cùng tuyệt vọng là có thể đoán trước.
Y công lớn tuổi thở dài nhìn y công trẻ tuổi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Tiểu Đậu Tử, vừa rồi sao ngươi không mở to hai mắt nhớ kỹ chứ? Thật là một tên đầu gỗ, nếu là sư phụ ngươi biết, không biết chừng giận quá có thể sống lại đánh ngươi một trận!”
Y công trẻ tuổi bị gọi là Tiểu Đậu Tử ảo não vỗ đầu, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên: “Tần đại phu, chúng ta có thể đi cầu giáo tướng quân phu nhân a.”
Tần đại phu mặt nghiêm: “Ngươi nghĩ tướng quân phu nhân là ai? Là người chúng ta muốn đến gần thì đến được chắc?”
“Không đâu, nếu tướng quân phu nhân so đo, vừa rồi cũng sẽ không chủ động hỗ trợ, còn hỏi ta có học được hay không. Ta nghĩ, tướng quân phu nhân thật ra mong đợi ta học được.”
Mấy vị y công ánh mắt sáng lên.
Chân Diệu trong doanh trướng, thấy Diêu đại cô nương, không khỏi để ý nhìn kĩ một cái.
Diêu đại cô nương da hơi ngăm, là màu da rất khỏe mạnh, dù lúc này bị thương, cũng bởi vì màu da mới không lộ vẻ tiều tụy như thế.
Lông mày dài nghiêng sang tóc mai, một đôi mắt to lại sáng ngời, cho nên trong vẻ mặt anh khí phấn chấn, lại lộ ra vẻ xinh đẹp trong sáng.
Đây là một nữ tử với diện mạo rất khó làm cho người ta sinh ra chán ghét, ít nhất Chân Diệu mặc dù vẫn mơ hồ suy đoán tâm tư nàng với Thế tử, nhưng lúc này gặp cũng không có cảm giác chán ghét từ bản năng.
Trong khi Chân Diệu đánh giá Diêu đại cô nương. Diêu đại cô nương chỉ là ngơ ngác một chút, trước hết khẽ khom người: “Là huyện chủ Giai Minh sao, xin thứ cho Dạ Quy trên người có thương tích, không thể đứng dậy đón chào.”
Lúc này Chân Diệu mới biết, Diêu đại cô nương có một cái tên rất đặc biệt, Diêu Dạ Quy.
Nàng bước nhanh tới, khóe miệng mỉm cười: “Diêu tướng quân cần gì đa lễ. Trên người của ngươi còn có thương tích.”
Nàng dời ánh mắt, không khỏi sửng sốt.
Đầu vai Diêu Dạ Quy cũng bị máu tươi thấm ướt, còn có trên cánh tay quấn một vòng lại một vòng băng gạc. Máu vẫn bị thấm ra ngoài.
Đôi tay kia thon dài nhưng không mảnh mai như những cô gái bình thường, mà là khớp xương rõ ràng. Liếc nhìn một cái, có thể thấy những vết sẹo chồng chất.
Nàng theo bản năng mà giấu tay đi. Cười nói: “Xin lỗi, dọa Huyện chủ rồi sao?”
Chân Diệu bỗng nhiên liền hiểu được ý tứ La Thiên Trình.
Nữ tử như Diêu Dạ Quy, vô luận có tư tình thế nào, ngươi có thích nàng hay không, xét về đại nghĩa, cũng không cách nào không thưởng thức.
Dù sao, ngàn vạn cô gái nơi khuê các cầm tú hoa châm, cầm bút vẽ lông mày, vì quyền lợi hậu trạch minh tranh ám đấu. Mà nàng lại lựa chọn cầm đao thương, giống như nam nhi bảo vệ quốc gia.
“Ta cũng không có nhát gan như vậy. Diêu tướng quân, thương tích trên tay ngươi, có vẻ là tổn thương do giá rét?”
Diêu Dạ Quy nhàn nhạt nhìn qua, lơ đễnh nói: “Tĩnh Bắc lạnh, từ lúc bắt đầu đánh giặc, thường xuyên màn trời chiếu đất, đã thành cái bộ dáng này. Cũng may không bị phế đi, ngoại trừ khó coi một chút, không quan trọng.”
Sau khi Chân Diệu trở về, liền tìm lấy ra hộ thủ cao đặc chế nàng mang tới.
Hộ thủ cao này hay là nàng dựa vào phương pháp bảo dưỡng da của Chân Thái phi nghiên cứu ra, lúc ấy nghĩ tới Tĩnh Bắc giá lạnh, mới làm vài bình lớn, chia ra nhiều hộp nhỏ, có đến mười mấy hộp.
Nàng dặn dò Thanh Đại: “Đưa mấy hộp hộ thủ cao này qua cho Diêu tướng quân.”
Diêu Dạ Quy bên kia nhận được hộ thủ cao, có chút ngoài ý muốn.
“Là Huyện chủ chúng ta đưa cho Diêu tướng quân cùng mấy vị nữ anh hùng.” Thanh Đại nói xong cũng cáo từ rời đi.
Diêu Dạ Quy vuốt ve hoa văn tinh xảo trên hộp, thần sắc mờ mịt, sau cùng mở ra, ngửi thấy được một cỗ mùi hoa mai rất nhạt.
Nàng lấy một chút thoa lên tay, thấy cảm giác khô nứt phát đau thật sự giảm đi một chút, mới đưa mấy hộp còn dư lại cho bị nữ binh thương: “Một phen tâm ý của Huyện chủ, các ngươi cũng dùng đi, dùng rất tốt đấy.”
“Tướng quân ——”một thân vệ trong đó muốn nói lại thôi.
“Làm sao?”
” Huyện chủ Giai Minh là phu nhân La tướng quân ——”
Nàng ấy nhất định nghe qua tin đồn Diêu tướng quân và La tướng quân rồi, có lòng tốt như vậy sao? Nghe nói những quý nữ kia am hiểu nhất đấu tranh ngầm, so với minh đoạt trên chiến trường còn muốn đáng sợ hơn, tướng quân cũng không nên ăn phải thiệt thòi mới tốt.
Diêu Dạ Quy mặt trầm xuống: “Ta đã nói rồi, kia đều là người khác đùa giỡn làm càn, sau này các ngươi còn hùa theo nói lung tung, đừng đi theo ta đánh giặc nữa, đều trở về thêu hoa cho ta!”
Mấy người vội vàng đáp lại.
Thân vệ ngầm thở dài. Thầm nghĩ tướng quân nha, nếu không phải lần đó trong lúc vô tình ngài nói mớ nhắc tới tên La tướng quân, sao chúng ta lại đi theo sốt ruột đây? Chẳng qua hiện giờ xem ra, sau này chuyện này chỉ có thể giữ ở trong bụng.
Đáng thương tướng quân nhà nàng, đã là gái lỡ thì hơn hai mươi rồi, thật là buồn chết người a!
Long Hổ tướng quân Tưởng Đại Dũng thấy phó tướng thân tín trở lại, cười hỏi: “Huyện chủ như thế nào?”
Sắc mặt phó tướng có chút cổ quái.
“Làm sao? Huyện chủ Giai Minh có phải bị kinh sợ hay không?”
Thấy phó tướng muốn nói lại thôi, cau mày nói: “Chẳng lẽ là quá kinh hách? Đã gọi quân y xem chưa? Bất kể như thế nào, chuyện này không thể khiến La tướng quân có lời ong tiếng ve nào!”
“Không phải vậy.” Phó tướng kiên trì nói, ” Huyện chủ Giai Minh nhìn thấy thương binh mặt không đổi sắc, còn tự mình băng bó lại cho một thương binh được băng bó không thỏa đáng.”
“Những y công kia lại để nàng tùy hồ nháo? Thân là thầy thuốc, ở trước mặt huyện chủ bèn nửa điểm không để ý người bệnh chết sống ra sao? Bọn họ đâu rồi, ngươi không có răn dạy lại sao?”
Phó tướng không dám ngẩng đầu: “Sau khi thuộc hạ lại qua đó, mới biết được, bọn họ đều đi tìm Huyện chủ Giai Minh thỉnh giáo cách băng bó vết thương.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Trời Sinh Một Đôi
Đông Thanh Liễu Diệp
Trời Sinh Một Đôi - Đông Thanh Liễu Diệp
https://isach.info/story.php?story=troi_sinh_mot_doi__dong_thanh_lieu_diep