Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Quyền Thần
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 410: Phá Cửa
L
úc này Hạ Học Chi thật sự hoảng sợ, một cảm giác sợ hãi trước nay chưa từng có, từ chân lên thẳng đỉnh đầu, khuôn mặt mập mạp của y trắng bệch, không có một chút huyết sắc.
- Súc sinh!
Hạ Học Chi nghẹn lời nửa ngày, rốt cuộc rống giận một tiếng.
Hạ Miễn là một tay y an bài vào Thành vệ quân, để được như ngày hôm nay đã tốn không ít tinh lực, gã mới giữ được chức Giáo úy. Hơn nữa Hạ Miễn còn là cháu của y, cũng có vài phần tài cán nên mới dốc sức đề bạt.
Ngày trước biểu hiện của Hạ Miễn dũng mạnh gan dạ, hơn nữa trung thành và tận trung, càng vì gã là họ hàng cho nên y chú trọng bồi dưỡng.
Lúc này vì việc lớn hành động cần người tin vậy, Hạ Học Chi đem chuyện này giao cho Hạ Miễn, mà cũng là vì từ trước đến nay Hạ Miễn làm việc luôn khiến y hài lòng.
Việc đến nước này, Hạ Học Chi cảm thấy mình không nhìn lầm người, Hạ Miễn này quả thật là nhân tài rất có triển vọng.
Nhưng y không ngờ người mà y tín nhiệm nhất, tin tưởng nhất không ngờ là người đầu tiên phản bội mình.
Y thật không hiểu, huyện nha bên kia có đến hai trăm Thành vệ quân, vì sao bị Hàn Mạc mang theo ba bốn mươi người cũng đã dễ dàng lật ngược thế cục.
Tuy năng lực của Thành vệ quân không thể so sánh với Ngự lâm quân, nhưng năm đối một nhất định sẽ không thua.
Mấu chốt nhất chính là Hạ Miễn bị Hàn Mạc khống chế, rất nhiều bí mật không thể để cho người ngoài biết mà Hạ Miễn đang nắm giữ, càng không thể đem dâng lên cho Hàn Mạc biết. Như vậy bây giờ, Hàn Mạc đã có chứng cớ đủ để ra tay mạnh mẽ với Hạ gia.
- Không thể để hắn sống!
Hạ Học Chi lạnh lùng nói.
Tư Đồ Tĩnh thấp giọng:
- Đại lão gia nói Hàn Mạc? nhưng… nhưng chúng ta làm như thế nào giết hắn?
- Không phải Hàn Mạc!
Hạ Học Chi lắc đầu:
- Hiện tại chúng ta muốn giết Hàn Mạc cũng giết không được! Ngay cả bát quái vây cùng Từ Du đều không thể làm gì Hàn Mạc là có thể biết hắn giảo hoạt như thế nào: Là ta nói Hạ Miễn, không thể để hắn sống, hắn biết quá nhiều!
Tư Đồ Tĩnh vội hỏi:
- Đại lão gia, hạ quan…hạ quan cũng có ý này, riêng chuyện Lang phù, nếu Hạ Miễn thừa nhận chuyện này sẽ làm cho mọi người bị nguy hiểm, cho nên Hạ Miễn không thể sống sót!
Đôi mắt Hạ Học Chi lóe lên sát ý:
- Hạ Miễn nếu không thừa nhận, Chư Cát Dân dù nói Lang phù bị trộm, chúng ta nhất quyết không nhận, còn có thể nói là Chư Cát Dân mượn cớ không muốn xuất binh, cho nên lấy lý do Lang phù bị trộm, với tính tình của Chư Cát Dân thì rất nhiều người sẽ tin chuyện này là hắn muốn từ chối trách nhiệm. Nhưng một khi Hạ Miễn thừa nhận thì chuyện sẽ hỏng hết. Tên súc sinh kia không có khí phách, đúng là ta nhìn nhầm hắn.
- Đại lão gia, việc cấp bách bây giờ là phải trừ đi Hạ Miễn!
Tư Đồ Tĩnh thấy Hạ Học Chi chủ động đưa ra ý kiến loại trừ Hạ Miễn, tâm tư của y cũng gấp rút:
- Bây giờ Hạ Miễn ở trong tay Hàn Mạc, chúng ta… xử lý hắn như thế nào?
Hạ Học Chi đi ra cạnh cửa sổ, suy tư một lát, rốt cụt nói:
- Ngươi chờ một chút!
Y đi vào thư phòng một chút, sau đó cầm theo một ống trúc màu xanh biếc.
- Đây là?
Tư Đồ Tĩnh nghi hoặc hỏi.
Hạ Học Chi cười lạnh:
- Có nó, Hạ Miễn chắc chắn phải chết!
Tư Đồ Tĩnh rất muốn hiểu rõ về cái ống trúc này, nhưng Hạ Học Chi cũng không đưa y xem, y chỉ có thể hỏi:
- Đại lão gia, ngài nói đồ vật này có thể giết chết Hạ Miễn.
- Đây là vũ khí lợi hại nhất trên đời…
Hạ Học Chi vuốt nhẹ lên ông trúc.
- Nếu như vậy sao ngài không phái người giết Hàn Mạc?
Mắt Tư Đồ Tĩnh sáng lên:
- Giết Hàn Mạc khống chế toàn cục, tình thế sẽ đảo ngược!
- Tư Đồ huynh, chúng ta giết không được Hàn Mạc!
Hạ Học Chi lắc đầu cười khổ:
- Bên cạnh Hàn Mạc có Ngự lâm quân, còn có Tây Hoa thính âm thầm bảo vệ, bất luận giết được hay không, giết được họ cũng nghi ngờ đến chúng ta. Vì sự an nguy của Hạ gia không thể quang minh chính đại giết Hàn Mạc, nếu không triều đình cũng không dễ sử lý. Chưa kể thuộc hạ của Hàn Mạc không kìm chế phẫn nộ làm chuyện xằng bậy thì hậu quả khó có thể thiết tưởng. Ta không hồ đồ ra mặt giết Hàn Mạc đâu.
Có lẽ khi cầm trong tay vũ khí bí mật này, Hạ Học Chi khôi phục lại một ít bình tĩnh.
- Dạ dạ dạ, hạ quan suy nghĩ không chu toàn, thiếu chút nữa làm hỏng đại sự!
Trán Tư Đồ Tĩnh toát ra mồ hôi lạnh.
Y đúng là gấp đến hồ đồ, lúc này muốn giết Hàn Mạc đúng là nói đùa, chỉ sợ triều đình chưa đối phó y, thuộc hạ của hắn cũng phẫn nộ cho y một đao bay đầu.
- Tư Đồ huynh, không cần sợ hãi, Hạ Miễn chết sẽ không còn nhân chứng!
Hạ Học Chi cuối cùng đã khôi phục lại tinh thần.
- Cho dù Hàn Mạc hung hăng quyết truy cứu, nhưng không có chứng cứ xem hắn làm được gì? Cho dù có chứng cứ thì hắn dám làm gì ta? Hắn đụng rút dao ra chỉ sợ không dễ thu về.
- Đại lão gia nói rất đúng!
Tư Đồ Tĩnh xoa mồ hôi trên trán.
- Nhưng mà… Hạ Miễn bị bắt, trước mắt còn có Ngự lâm quân… quân thế gia của chúng ta rất khó tập hợp.
- Quân thế gia?
Hạ Học Chi cười lạnh:
- Còn muốn dùng quân thế gia? Tư Đồ Tĩnh đại nhân, ba ngàn quân thủ thành chẳng lẽ không phải là binh mã của chúng ta?
- Thành vệ quân?
Tư Đồ Tĩnh thở dài:
- Hạ Miễn nếu nhận tội ăn cắp lang phù, vậy Thành vệ quân sao dám tự tiện hành động!
Hạ Học Chi cười lạnh:
- Không tệ, lang phù bị ăn cắp là không giả, nhưng… đó là Hạ Miễn làm, hắn chết đi Thành vệ quân không có chỉ huy, thay vào đó sẽ là ai?
- Là ai?
Tư Đồ Tĩnh hỏi.
Hạ Học Chi nhìn Tư Đồ Tĩnh thản nhiên:
- Đương nhiên là ngươi, Tư Đồ Tĩnh đại nhân, ngươi là Quận thủ quận Nghi Xuân.
Tư Đồ Tĩnh ngẩn ra, vẻ mặt bối rối rốt cục bình tĩnh vài phần, cắn răng nói:
- Không sai, Hạ Miễn chết vẫn còn có hạ quan!
Nhưng lúc này đột nhiên lại nghe tiếng đập cửa dồn dập, sau đó có tiếng bẩm báo:
- Đại lão gia, Ngự lâm quân đang ở bên ngoài kêu cửa, yêu cầu chúng ta mở cửa!
- Cái gì?
Hạ Học Chi cả kinh liếc Tư Đồ Tĩnh oán hận nói:
- Tên xú tiểu tử này đúng là đã tìm tới cửa.
- Đại lão gia, chúng ta…chúng ta làm sao bây giờ?
Tư Đồ Tĩnh vừa khôi phục bình tĩnh lại sợ hãi trở lại.
Cơ mặt Hạ Học Chi giật giật, nắm trong tay ống trúc hung ác:
- Ta thật muốn xem hắn làm được gì?
…
…
Ngoài Xuân Viên bây giờ sáng như ban ngày, Ngự lâm quân tay cầm đuốc soi sáng khắp sân viện. Đám người đông nghịt mặc giáp trụ toàn thân, binh khí sáng loáng, âm hàn lạnh lẽo.
Ánh đuốc phản chiếu vào áo giáp hào quang chói mắt. Hạ Miễn bị trói chặt đẩy ra phía trước, trên đầu còn bị trùm kín, chỉ để lộ hai con mắt sợ hãi. Phía sau là mấy Ngự lâm quân cầm đao kề vào cổ gã nghiêm ngặt đề phòng.
Ngoài rất nhiều Ngự lâm quân còn có cả Thànhvệ quân, tuy nhiên họ không mang theo binh khí, thần sắc sợ hãi.
Vết thương trên người Tiếu Mộc đã được băng bó, đứng ngay bên cạnh Hàn Mạc, trong đôi mắt lóe lên hàn quang lạnh ngắt, dưới ánh lửa như con sói đói.
- Thùng thùng thùng.
Vài tên Ngự lâm quân cường tráng lấy tay đập vào cửa, sau một hồi lâu cánh cửa vẫn đóng kín.
Mặt sau Xuân Viên vài tên hộ vệ hồn vía lên mây, hai chân mềm nhũn, làm sao còn dám mở cửa.
Hàn Mạc cười lạnh, chậm rãi tiến lên, mấy Ngự lâm quân trước cửa mới tản ra. Hàn Mạc trầm giọng nói:
- Hàn Mạc cầu kiến giám sát sứ Lăng đại nhân, xin hãy mở cửa.
Không gian yên tĩnh, chỉ nghe tiếng lửa lách tách.
- Phải… là Hàn tướng quân sao? Lăng …Lăng đại nhân không khỏe, Hàn tướng quân muốn gặp…Lăng đại nhân, ngày mai lại tới thăm, bây giờ quá muộn…không nên quấy rầy Lăng đại nhân!
Trong phủ truyền ra thanh âm run sợ.
Hàn Mạc lạnh lùng nói:
- Bản tướng quân lệnh ngươi lập tức mở cửa, nếu không…lão tử sẽ phá cửa xông vào!
Bên trong không có thanh âm đáp lại!
Hàn Mạc không do dự vung tay lên:
- Người đâu, phá cửa cho ta!
Chỉ thấy từ trong đám Ngự lâm quân có mấy người cầm một cây lớn, hùng hùng hổ hổ đi tông cửa.
Ngự lâm quân muốn vào Xuân Viên, thật ra có rất nhiều cách.
Hàn Mạc có thể cho người vào bên trong mở đại môn.
Nhưng Hàn Mạc không muốn làm như vậy, phương pháp này không có hiệu quả trấn uy, có lẽ phương pháp Hàn Mạc đưa ra mới là lựa chọn đúng nhất.
Hàn Mạc bây giờ muốn nhất chính là công kích toàn phần, uy lực lớn nhất, phải có khí thế uy hiếp đối thủ không cho đối thủ dám phản kháng.
Đám Thành vệ quân tay không tấc sắt nhìn thấy đao trong tay Ngự lâm quân sáng bóng, bọn họ đều ngơ ngác nhìn nhau, quân quý tộc chính là quân quý tộc, hành động chớp nhoáng gọn lẹ.
Năm sáu Ngự lâm quân đem thanh gỗ phá cửa, mười phần công lực, không có do dự phá cửa.
- Ầm!
- Ầm!
- Ầm!
Thanh âm như động đất, tuy cửa Xuân Viên dày vô cùng, nhưng hiện tại cũng run rẩy sắp vỡ.
Bên trong Xuân Viên, tại hai tòa tháp gần nhất hộ vệ cầm cung nỏ nhìn Ngự lâm quân trước mắt, không ai dám manh động bắn tên, bọn họ đều biết ai hồ đồ bắn ra một tên thì sẽ bị những Ngự lâm quân hung hãn này mạnh mẽ tiến vào, sau đó đem chính mình xé nát.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quyền Thần
Sa Mạc
Quyền Thần - Sa Mạc
https://isach.info/story.php?story=quyen_than__sa_mac