Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Siêu Cấp Tiên Y
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 428: Phỉ Thúy Chi Hồn
K
hông chỉ Tô Hiểu Hồng cảm thấy khó tin, mà ngay cả Trương Văn Trọng cũng không nghĩ ra. Bởi vì tảng đá này trông thật sự rất bình thường. Vô luận xem như thế nào, cũng đều không thể đánh giá nó là “dị bảo.”
Nhưng nếu nó không phải là dị bảo, thì tại sao Minh Xà trong lúc bỏ chạy, vẫn một mực không chịu buông nó ra đây?
Vốn Trương Văn Trọng tính toán triệu hồi Minh Xà ra hỏi thăm nguồn gốc, nhưng vừa nghĩ tới nó chưa am hiểu ngôn ngữ nhân loại, muốn giải thích cụ thể là không thể nào, cuối cùng đành bỏ qua ý niệm này. Hắn chậm rãi áp hai bàn tay lên trên mặt tảng đá, phóng xuất linh lực ra, chuẩn bị thăm dò tình huống bên trong tảng đá.
Có thể, tảng đá thoạt nhìn bề ngoài không mấy bắt mắt này, bên trong lại ẩn chứa cái bí mật gì khác thì sao?
Ngay khi Trương Văn Trọng vừa truyền linh lực tiến vào trong tảng đá. Tức thì một cỗ linh khí tinh thuần ở giữa trung tâm tảng đá, liền hút chặt lấy đạo linh lực của hắn.
Linh khí từ trung tâm tảng đá phóng xuất ra, tựa hồ như phi thường hòa dịu, chẳng những không có địch ý đối với linh lực của Trương Văn Trọng, ngược lại còn bổ sung, để cảm giác mệt mỏi của hắn nháy mắt tiêu thất đi ít nhiều, tinh thần đột khởi phấn chấn rung lên.
“Ủa?” Trương Văn Trọng không khỏi nhíu mày, trên mặt hắn tràn ngập biểu tình kinh ngạc. Tình huống như vậy, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ từng gặp qua.
Tô Hiểu Hồng đứng bên cạnh, vội vàng dò hỏi: “Lão sư, có chuyện gì không?”
Trương Văn Trọng thu hồi hai tay, nhẹ giọng đáp: “Tảng đá này chỉ sợ đúng là một văn kiện dị bảo!”
Dứt lời, hắn cũng không thèm quản biểu tình mê mang của Tô Hiểu Hồng, mà xoay người đi nhặt lại thanh Tam Xích kiếm.
Bất quá, sau khi nhặt Tam Xích Kiếm lên, Trương Văn Trọng lại chỉ có thể lắc đầu cười khổ. Bởi vì, dưới máu huyết yêu hỏa của Minh Xà thiêu đốt, đầu mũi kiếm sớm đã bị tan chảy rồi! Chỉ còn lại đoạn chuôi, thoạt nhìn cũng là tổn hại không chịu nổi, hiển nhiên không thể nào dùng nó được nữa.
“Thật đáng tiếc.” Trương Văn Trọng không khỏi thở dài: “Hi vọng bên trong tảng đá này có chứa dị bảo. Nếu không, lần này ta buôn bán lỗ vốn mất rồi.”
Sau khi ném Tam Xích Kiếm hỏng xuống, Trương Văn Trọng móc ra một viên Linh Khí Hoàn cùng một viên Đại Đạo Như Ý Đan nuốt vào trong miệng. Ngồi xuống điều tức hấp thu linh lực hao tổn xong, mới đứng dậy vươn tay phải ra, tạo thành một đạo kiếm quyết, đầu ngón tay chỉ thẳng tới hướng tảng đá ở trước mặt, nhíu mày há miệng quát: “Phá.”
Một đạo kiếm ý cuồn cuộn, bỗng chốc theo trong nội thể hắn tuôn trào ra. Trôi nổi ở trước người hắn, ngưng tụ thành kiếm quang, lấy xu thế bài sơn đảo hải, chém một đường bá đạo thẳng xuống tảng đá.
“Oanh” một tiếng nổ lớn vang lên.
Tảng đá liền bị kiếm quang của Trương Văn Trọng chém tan thành nhiều mảnh vụn, nhất thời bụi đá tung bay khắp bốn phía xung quanh, che mất tầm nhìn của hai người. Thế nhưng, cùng lúc đó, lại có một đạo quang mang xanh biếc, từ bên trong đám bụi đá phóng xuất ra, ánh sáng rực rỡ thôi xán, khiến cho Trương Văn Trọng cùng Tô Hiểu Hồng hoa mắt không thôi.
“Cái này là....” Đợi sau khi lớp bụi đá tiêu tán, Tô Hiểu Hồng mới nhìn thấy nơi đạo lục quang kia phát ra, đó chính là một khối phỉ thúy cỡ đầu nắm tay, bị khảm chặt giữa trung tâm tảng đá.
Nhìn thấy khối ngọc xanh biếc, Tô Hiểu Hồng kinh ngạc há hốc mồm, hồi lâu sau mới phun ra hai chữ: “Phỉ thúy.”
Mặc dù nàng không am hiểu dị bảo lắm, nhưng từ dị tượng khối phỉ thúy này phóng xuất ra, nàng vẫn có thể đoán được, đây tuyệt không đơn giản là một khối phỉ thúy bình thường!
“Phỉ thúy ư?” Lúc này Trương Văn Trọng đã thu hồi kiếm ý, khom lưng nhặt miếng phỉ thúy lên, cầm trong tay lăn qua lộn lại đánh giá. Hắn có thể cảm giác được, một đạo linh khí sung mãn tinh thuần đang tản mát ra từ trong khối phỉ thúy này, cũng tự động tuôn vào cơ thể của hắn, tẩm bổ linh lực hao tổn cho hắn.
Trương Văn Trọng nhíu mày trầm ngâm, đột nhiên hắn nhớ tới một loại tài liệu đã từng nghe nói qua, nhưng lại chưa hề gặp qua bao giờ. Sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu xong, hắn mới nói: “Đây không phải là khối phỉ thúy bình thường, mà là Phỉ Thúy Hồn. Phải rồi, chính nó, cái loại hình thái, khuynh hướng cảm xúc, linh khí dồi dào này, quả nhiên cùng tài liệu Phỉ Thúy Hồn ở trong truyền thuyết giống nhau như đúc! Hơn nữa, mức độ tinh thuần của linh khí ẩn chứa trong nó, xét về phẩm chất, chỉ sợ là đã ngoài Thiên cấp lục phẩm! Đây quả nhiên là một kiện Thiên cấp lục phẩm linh tài.”
“Thiên cấp....Thiên cấp lục phẩm linh tài?” Tô Hiểu Hồng khiếp sợ nói. Nàng có chút điểm không dám tin vào lỗ tai mình, liền vội vàng dò hỏi: “Lão sư, thầy không nhìn lầm đó chứ? Khối phỉ thúy này, thật sự là Thiên cấp lục phẩm linh tài sao?”
Bởi vì quá mức kích động, cho nên trong ngữ khí của nàng có điểm run rẩy.
Trước khi bổ tảng đá ra, không một ai có thể tưởng tượng, ở trong tảng đá thoạt nhìn vô cùng bình thường này, không ngờ là đang cất giấu một kiện Thiên cấp lục phẩm linh tài?
Thấy Tô Hiểu Hồng nghi hoặc, Trương Văn Trọng không khỏi bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn giải thích nhiều lời, mà còn hỏi ngược lại: “Cô nghĩ, tôi sẽ nhìn lầm sao?”
Tô Hiểu Hồng đang rơi vào trong cơn khiếp sợ, tự nhiên là không biết mình đang hỏi Trương Văn Trọng cái gì, ngoài miệng không ngừng than thở nói: “Thiên cấp lục phẩm linh tài! Lão thiên ah! Dị bảo trên núi này không ngờ là một kiện Thiên cấp lục phẩm linh tài, khó trách nó có thể biến một con rắn bình thường trở thành yêu thú Minh Xà.”
Thiên cấp ngũ phẩm linh tài Lão Quân Đằng, đã khiến Trương Văn Trọng thành công tấn giai lên Nguyên Anh kỳ, làm cho cả thần châu khiếp sợ. Vậy nên, Thiên cấp lục phẩm linh tài Phỉ Thúy Hồn, có thể biến một con rắn bình thường trở thành thượng cổ yêu thú Minh Xà, tự nhiên cũng không phải chuyện tình gì cổ quái.
Trương Văn Trọng cũng không ngờ, ở trên núi này sẽ tìm ra Phỉ Thúy Hồn, đây chính là một văn kiện tài liệu dùng để luyện khí phi thường tốt! Huống chi, phẩm chất của khối phỉ thúy còn đạt tới Thiên cấp lục phẩm! Rốt cuộc, lần này Trương Văn Trọng đã có thể luyện chế riêng ra một kiện pháp bảo cho mình sử dụng rồi!
“Nếu ngọn núi này có thể thai nghén ra Thiên cấp lục phẩm linh tài Phỉ Thúy Hồn, vậy cũng đã chứng minh tính chất của đất đai, thậm chí là linh khí ẩn chứa trong núi, tương đối tốt. Rất thích hợp để xây dựng cơ sở nuôi trồng cây thuốc.”
Trương Văn Trọng khẽ thở dài cảm thán một tiếng, theo sau đem khối phỉ thúy thu vào trong Càn Khôn Hồ, tính toán quay về Ung Thành sẽ dùng nó để luyện khí.
“Chúc mừng lão sư!” Lúc này, rốt cuộc Tô Hiểu Hồng đã thanh tỉnh lại từ trong trạng thái khiếp sợ, nàng vội vàng hướng Trương Văn Trọng cung chúc.
Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu cười nói: “Tiểu muội, chúng ta quay về thôn Long Hóa đi. Rời khỏi thôn trang đã lâu như vậy, chỉ sợ nhóm nghiên cứu sinh cùng thôn dân...cũng bắt đầu lo lắng cho chúng ta rồi.”
“Dạ.” Tô Hiểu Hồng gật đầu ưng thuận. Tiếp đó theo sát ở phía sau hắn, men theo sương núi quay trở về thôn Long Hóa.
Khi Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng quay trở lại thôn, thì vài tia nắng sớm mai cũng đã ló dạng ở phía cuối chân trời. Đám nghiên cứu sinh cùng thôn dân Long Hóa, tự nhiên là tò mò xông tới dò hỏi đêm qua Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng đi đâu ma lâu như vậy. Trước khi trở về, hai người đã thương lượng qua, vậy nên cũng không khiến cho bà con sinh lòng hoài nghi.
Đợi sau khi bầu trời sáng hẳn, thì đoàn xe của Võ Cảnh bộ đội chạy tới cứu viện cũng đã tới gần thôn Long Hóa rồi. Bởi vì đường núi gập ghềnh khó đi, cho nên giờ khắc này bọn hắn mới đuổi tới kịp.
Trong đoàn xe hộ tống, còn có Vưu Giai! Ngày hôm qua nàng nhận được điện thoại thông tri, nghe thấy tin tức thôn Long Hóa đã xảy ra một trận lở tuyết nghiêm trọng, nàng liền bò dậy khỏi giường, không quản đường núi ban đêm hiểm trở khó đi, hệ số nguy hiểm tăng cao, vẫn khăng khăng lái xe chạy tới thôn Long Hóa. Bất quá không ngờ, trên nửa đường lại gặp Võ Cảnh bộ đội cũng chạy tới thôn Long Hóa cứu viện, vì thế liền nhập vào đoàn xe.
Sau khi trông thấy Trương Văn Trọng hoàn hảo không tổn hao gì đứng trước mặt mình, thần tình mỉm cười. Thì nỗi lòng đang buộc chặt của Vưu Giai cũng được buông lỏng xuống, thở phào nói một câu: “Trọng ca, anh không bị sao là tốt rồi.” Dứt lời, cả người nàng vẹo đi, té nhào vào trong lòng Trương Văn Trọng.
Trương Văn Trọng nhẹ nhàng ôm lấy Vưu Giai, tìm một nơi yên lặng tránh gió ngồi xuống. Cứ như vậy ôm Vưu Giai vào trong ngực, ôn nhu mát xa hai huyệt Thái Dương cho nàng.
Tô Hiểu Hồng đứng từ xa trông thấy cảnh tượng này, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ cảm giác hâm mộ, thầm nghĩ: “Chẳng biết, nếu mình té xỉu, sư phụ có đối xử ôn nhu như vậy với mình không?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Siêu Cấp Tiên Y
Ngũ Chí
Siêu Cấp Tiên Y - Ngũ Chí
https://isach.info/story.php?story=sieu_cap_tien_y__ngu_chi