Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Danh Môn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 388: Cùng Nhau Khóc Không Bằng Một Nhà Khóc(b)
K
hông chỉ có ở Thập Vương Trạch. Rất nhiều tôn thất cùng phủ đệ quyền quý nằm lẻ tẻ ở tại mỗi phường Trường An cũng gặp phải tai ương ngập đầu. Trước cửa mỗi gia vương phủ tụ đầy dân chúng Trường An đến đây xem náo nhiệt. Khi những tốp nam nữ quần áo đẹp đẽ ủ rũ bị áp giải ra cửa thì trứng gà cùng gạch đá đầy trời ném tới về hướng những nam nữ tôn thất ngày thường vênh váo tự đắc này. Tiếng mắng, tiếng cười nhạo vang lên một cõi.
Bắt đầu từ giữa trưa, tiếng pháo ở mỗi phường liền không có dứt mà kéo dài liên tục đến đêm khuya. Vào một ngày này, tiếng khóc cùng tiếng cười cũng vang lên, tiếng khóc yếu ớt cuối cùng bị tiếng hoan hô vui mừng át đi.
Ban đêm, xe ngựa Bùi Hữu phóng nhanh dọc đường. Trong xe ngựa ba người Bùi Hữu, Hàn, Lô Kỷ sắc mặt đều nặng nề, cũng không có ai nói gì. Xe ngựa nhanh chóng phi tới, Bùi Hữu nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có vệt sáng hiện lên trước cửa sổ xe. Ông ta thấy một tờ giấy trắng thật lớn dán trên tường, đó là danh sách chín mươi bảy kẻ phản nghịch tham gia cùng tạo phản đồng thời xông vào cung bắt cóc Thái Hậu. Tại khắp nơi trong thành Trường An tùy ý đều có thể nhìn thấy bản danh sách này. Bất kể chân tướng có đúng hay không thì chín mươi bảy hộ quyền quý này đã được kết luận phải vào trong quan tài.
Bùi Hữu thở dài một tiếng “ Quá độc ác, giết mấy kẻ cầm đầu là được, chín mươi bảy hộ tôn thất một người cũng không buông tha, ai!”
Lúc này, Lô Kỷ ở một bên cũng đã hơi hiểu ra bèn nói: “Ta xem như đã nhìn ra, mục đích thật sự của hắn là cần ruộng đất, cần lương nên phải có tiền. Nay một lưới liền gần như bắt hết những nhà giàu có nhất Đại Đường, lại còn hắn tra thuế tại Giang Đô. Lần này đây không biết hắn có thể kiếm được bao nhiêu tiền lương ruộng đất. Ta nghĩ, ít nhất cũng có một hai ngàn vạn quan tiền! Thật sự là tích lũy tài sản đẫm máu!”
“Giám Quốc đoạt tiền lương là vì dân chúng thiên hạ thì có gì mà không tốt! Cướp đoạt những tôn thất làm giàu bất nhân nếu đem so với cướp đoạt của người dân bình thường thì thật là tốt!” Hàn rất bất mãn với giọng điệu của Lô Kỷ, ông ta nói căm giận: “Lô Thượng Thư với cuộc sống xa hoa xa xỉ, chân không một bước ra khỏi Trường An nên không biết thảm cảnh của dân chúng thiên hạ. Bao nhiêu người bị những tôn thất này đoạt mất ruộng đất rồi bị sa vào làm nô lệ và tá điền cho bọn họ. Ngài lại nào biết đâu rằng trong loạn Trung Nguyên bao nhiêu dân chúng trôi giạt khắp nơi, mắt thấy vụ thu hoạch hè đã đến mà cả ngàn dặm Trung Nguyên ngài có thể thấy vài mẫu mạch điền? Mấy trăm vạn người vẫn luôn phải cứu tế đến mùa thu, ngài cho là trong tay quan phủ còn có bao nhiêu tiền lương? Ngài tùy tiện đến một huyện Trung Nguyên, có nơi nào không có cả đàn cả lũ dân chạy loạn, nơi nào không có cha mẹ bị mất con cái. Bọn họ đói khổ lạnh lẽo, kéo theo cả nhà đành cư trú trong những ngôi nhà bị phá hủy. Những tôn thất này chiếm hết một nửa tài sản thiên hạ Đại Đường mà có ai chịu xuất ra một đồng tiền, một cân gạo để cứu tế bọn họ?”
Lô Kỷ nghe được cực không lọt tai, ông ta hừ lạnh một tiếng “ Đó là số mạng bọn hắn, ai bảo bọn hắn không đầu thai vào nhà phú quý, nhưng quan trọng là hoàng đế Đại Đường hẳn là phải nói cho ai? Không nói hộ cho nhà giàu quyền quý thì chẳng lẽ lại nói hộ những dân chúng thấp kém này sao?” Hàn giận dữ, hắn liền đẩy cửa sổ xe chỉ ra bên ngoài cửa sổ mà nói với Lô Kỷ: “Ngài nghe qua đi, khắp thành pháo nổ thì sáng tỏ cái gì? Đây là lòng dân, một nhà khóc đổi lấy cùng nhau cười. Nước lúc này lấy dân làm gốc, dân giàu mới có thể nói nước mạnh. Trên dưới một trăm tôn thất chiếm hết tài sản thiên hạ thì Đại Đường còn có thể cường thịnh sao? Còn có thể khiến cho vạn bang triều bái, là có thể được xưng là Thiên Khả Hãn sao?”
“Được rồi! Được rồi!” Bùi Hữu cắt đứt cuộc tranh luận giữa hai người “ Hai vị đồng nghiệp không nên tranh luận, chúng ta có lẽ ngẫm lại thực tế đi! Làm như thế nào thu thập tàn cuộc hôm nay?”
Hôm nay tâm tình Lô Kỷ thật sự không tốt. Lý Thân cùng ông ta có quan hệ vẫn luôn thân thiết đã chết, mấy đứa con trai cũng bị áp giải đến Đông Nội Uyển chém đầu mà ông ta lại đành chịu bó tay. Giờ phút này ông không khỏi sinh ra một nỗi oán hận đối với Trương Hoán, nhưng loại oán hận này thì ông ta cũng không dám biểu lộ ra. Ông ta liếc nhìn Bùi Hữu châm chọc gay gắt: “Bùi Thượng Thư vừa nói kẻ cười người chết, như thế nào để thu thập tàn cuộc này vẫn còn muốn sao? Ta cũng không tin trước đó ngài không tham gia vào việc sắp đặt lần giết hại này.”
“Dừng xe!” Mặt Bùi Hữu lập tức sa sầm, đợi xe ngựa ngừng hẳn thì ông ta mới lạnh lùng nói với Lô Kỷ: “Lô Thượng Thư. Việc buổi tối hôm nay rất quan trọng, tâm tình của ngài có vẻ không yên. Có lẽ mời ngài trở về đi!”
Lô Kỷ sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, đột nhiên ông ta dậm chân “ Được rồi, các ông đi a dua với quyền thế đi! Còn ta đi thương tiếc người chết.”
Ông lập tức mở cửa đi xuống xe ngựa, nhảy lên ngựa rồi có vài tên thị vệ cùng nghênh ngang đi.
Nhìn bóng lưng của ông ta biến mất trong màn đêm, Hàn hung hăng “ phì... hừ!” một tiếng rồi hạ giọng mắng: “Kiểu gì vậy!”
“Thôi, Lô gia bọn họ cùng Lý Thân có quan hệ thân thiết từ trước đến giờ. Lần này Lý Thân đứng mũi chịu sào bị giết nên tâm tình của ông ta đương nhiên sẽ không tốt, kệ ông ta đi thôi!”
Bùi Hữu thở dài một hơi, trước sau ông ta cho rằng lần này Trương Hoán giết chóc quá nặng, chỉ sợ sẽ làm cho rất nhiều người bất mãn. Ông ta nhắm hai mắt lại, nghĩ thử làm sao mà khuyên Trương Hoán bỏ qua cho đám phụ nữ và trẻ em tôn thất kia. Lưu đày An Tây cũng quá thảm.
Hàn lại cực kỳ kích động, tâm tình thật khó có thể bình tĩnh. Từ lần giết hại này ông ta thấy được sự quyết đoán cải cách và quyết tâm của Trương Hoán. Ông ta cũng nhắm hai mắt lại, trong đầu bắt đầu vạch ra bản tấu chương đầu tiên của mình về thành lập Đại Đường Đồng nghiệp Thương hội, đây là ý nghĩ mà ông ta sớm đã có.
Xe ngựa phi nhanh hơn trong bóng đêm về hướng Thái Cực Cung.
Bên trong Thái Cực Cung, Thôi Tiểu Phù sắc mặt trắng bệch nằm ở trên giường. Bà ta đã tẩy rửa hết trang điểm, dung nhan già nua đã chắc chắn bại lộ hết nhưng bà ta đã không cần nữa, lòng bà đã chết.
Trong trận giết hại lúc giữa trưa ở Cảnh Phong môn, toàn bộ tôn thất bên người bà ta bị giết hại. Bà tận mắt thấy Lý Miễn bị một mũi tên bắn vào đầu, tận mắt thấy Lý Cầu bị loạn đao chém chết. Nhưng hình ảnh máu tanh tàn khốc lại chậm chạp tản ra trong đầu bà ta mà không mất đi về đám Vương gia cầu khẩn, về nỗi tuyệt vọng trước khi chết. Khi trở lại trong cung thì bà ta mới biết được, tiểu hoàng đế cũng bị đầu độc chết. Hôm nay, lại một lần nữa bà ta cảm nhận được sự tranh đoạt tàn khốc của ngôi vị hoàng đế.
Bà đột nhiên nhớ ra năm đó khi Lý Dự bị giết thì cuối cùng hô lớn “ Con ta sẽ thay ta báo thù!”
Một cảnh đó đã sắp bị năm tháng chôn vùi lại xuất hiện rõ ràng như thế ở trước mắt bà. Ngày đó, bà đang ở bên ngoài cửa sổ dưới một gốc cây mai già để thương cảm mùa xuân đã qua đi thì đao kiếm nổi lên, sát khí lan tràn, người trong cung trốn đông lủi tây. Bà trốn được vào trong phòng Tiên Đế lại chính mắt thấy một màn máu tanh giống như hôm nay. Một tiếng kêu thảm kia của Lý Dự đã khắc thật sâu vào trong lòng nàng. Lại không nghĩ rằng sau hai mươi tám năm thì hôm nay rốt cục đã linh nghiệm.
Có lẽ đây là số mệnh chăng! Ông thần Vận mệnh đã cho bà ta lại một lần nữa chứng kiến vòng luân hồi sau hai mươi tám năm.
Thôi Tiểu Phù vô cùng mệt mỏi nhắm hai mắt lại, bà muốn một giấc ngủ thật tốt, chỉ mong ngày mai có thể quên đi cơn ác mộng này.
Vừa mới nhắm mắt lại, bà đột nhiên nghe thấy bên ngoài cungcó tiếng nói của Phùng Ân Đạo “ Bùi Thượng Thư, Hàn Thượng Thư, Thái Hậu đã nghỉ ngơi. Có chuyện gì để ngày mai rồi nói sau!”
“Nhưng chuyện rất quan trọng, không phải vạn bất đắc dĩ thì chúng ta sẽ không quấy rầy Thái Hậu.” Đây là giọng của Bùi Hữu.
Thôi Tiểu Phù tựa hồ biết rõ ràng điều gì, bà ngồi bật dậy, hơi vuốt lại đầu tóc rồi nói: “Lão Công Công, để cho bọn họ vào đi!”
Chỉ chốc lát, Bùi Hữu cùng Hàn vội vã đi tới khom người thi lễ với Thôi Tiểu Phù “ Thật xin lỗi vì quấy rầy Thái Hậu nghỉ ngơi, nhưng sự việc quan trọng nên chúng thần cũng là vạn bất đắc dĩ.”
“Bùi Thượng Thư không cần phải khách khí, có cái gì xin nói thẳng.” Thôi Tiểu Phù mệt mỏi nói.
“Thần nghe nói Hoàng thượng cũng không may mắn băng hà, thần không thắng nổi đau xot. Nhưng Giám Quốc ở xa chưa về, Đại Đường ta lại không thể một ngày không vua. Hai người chúng ta đã muốn thương lượng một phen cùng Thái Hậu để mau chóng suy nghĩ lập tân quân.” “ Chuyện này đại thần các khanh tự thương lượng xử lý là được, không cần xin chỉ thị của ai gia.”
“Nhưng...” Bùi Hữu nhìn Thôi Tiểu Phù, đoạn sau lại không có nói ra.
Thôi Tiểu Phù cười lạnh một tiếng “ Ta biết, mục đích hắn không giết ai gia chính là để ai gia đề cử hắn làm Tân Đế. Xem ra, hắn cũng tự mình hiểu lấy!”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Danh Môn
Cao Nguyệt
Danh Môn - Cao Nguyệt
https://isach.info/story.php?story=danh_mon__cao_nguyet