Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hoạt Sắc Sinh Kiêu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 158: Luyện Ngục (1)
T
rời không có hai mặt trời, quân không có hai chủ. Hiện giờ trên Cao Nguyên có hai nhánh đại quân người Yến, muốn hiệp đồng tác chiến phối hợp ăn ý, trong thời gian ngắn hoàn thành nhiệm vụ gian khổ tiêu diệt cường địch Hồi Hột, đương nhiên không thể đồng thời tồn tại hai vị nguyên soái, theo viện quân tới còn có thánh chỉ của Cảnh Thái và đại lệnh của binh bộ, tất cả chiến sự liên quan đến Cao Nguyên, vẫn có chính tay đại nguyên soái Chu Cảnh thống lĩnh chỉ huy từ trước.
Cảnh Thái có lẽ điên cuồng, nhưng y tuyệt không hồ đồ trong việc dùng người. Luận về hành quân đánh giặc, không thể nghi ngờ bản lĩnh của đại tướng Chu Cảnh, vững vàng đứng đầu trong các danh tướng của Yến quốc, lúc trước Chu Cảnh dẫn đầu quân tây chinh tuyến đường thứ nhất lâm vào thế bị động, kỳ thật liên quan với nguyên soái như gã cũng không lớn. Nghiêm khắc mà nói, trách nhiệm này nằm trên người triều đình, nhìn lầm thời cơ, bị người Hồi Hột gài bẫy lại. Mà Yến quân tây chinh dưới áp lực nặng nề của tộc Hồi Hột, dưới tình hình viện quân không suôn sẻ vẫn có thể kiên trì được mấy tháng, vững vàng bảo vệ chủ lực, vẫn đợi đến khi viện quân tới tụ hợp, đúng là Chu Cảnh chỉ huy thoả đáng, chứng minh rằng dụng binh xuất sắc.
Thời điểm gian khổ nhất cuối cùng đã qua đi rồi, rất nhiều viện quân tới, liếc qua xu hướng suy tàn phía trước, lập tức từ thế bị động hoá thành chủ động, nhưng vẫn không đợi người Yến triển khai thế tấn công với Thánh thành, Hồi Hột lại khởi quân, bỏ qua thành Nhân Khách tường cao thành dày, hướng về phía Yến quân tiên phong tập kích mà tới!
Lập tức biến thành trận ác chiến oanh liệt…
Chiến sĩ đại mạc danh dương thiên hạ, cùng với Lang tốt của Thảo Nguyên cũng xưng là kì binh hùng mạnh nhất trên đời, nhưng trên thực tế, khi số lượng tương tự nhau, Lang tốt gặp phải kỵ sĩ của tộc Hồi Hột đều sẽ lựa chọn tránh lui. Đánh một chọi một, so đấu thuật cưỡi ngựa và chiến kỹ, kỹ thuật của dân tộc Hồi Hột cao hơn một bậc, tên tuổi ngang nhau chỉ có điều vì tổng số của Lang tốt nhiều hơn chút.
Khi Hồi Hột tụ lại thành quân, vô số kỵ binh dàn trận thế, khi ùn ùn kéo đến hướng về phía Yến quân đánh tới, khẩu hiệu trong miệng bọn họ thổi quét tứ phương, loan đao trong tay ánh sáng nổi bật tới mức không trung gần như trong suốt, vẻn vẹn chỉ có đại địa kia run rẩy không thể ức chế. Người bình thường chưa từng trải qua huấn luyện sợ là đều đứng không vững!
Nhưng Yến quân tiên phong cũng không phải nắm bùn. Hai cánh đại quân Yến hợp lại thành công, lập tức triển khai liên hợp hành động. Có thể được Chu Cảnh vĩ lấy trọng trách, đảm đương đại quân tiên phong, tất cả đều là thật sự tinh nhuệ, đối mặt với người Hồi Hột gần như chôn vùi âm dương, tiến công giẫm lật thế giới, phòng thủ của bọn họ kiên cố rắn chắc, phản kích của bọn họ sắc bén đáng sợ, hoàn toàn không rơi vào thế yếu, từng chút từng chút kéo dài trận đại chiến.
Chủ tướng tiên phong người Yến hiểu rất rõ, kéo dài được càng lâu đối với chính mình lại càng có lợi, chủ soái bên kia nhận được tin tức, chắc chắn tiếp tục phái tinh nhuệ trang phục nhẹ nhàng đơn giản, hoả tốc tập kích bất ngờ thành Nhân Khách lúc này cảnh vê trống không. Chỉ cần có thể làm cho tộc Hồi Hột kéo dài ở đây hai ngày…không, một ngày rưỡi, Thánh thành liền sẽ rơi vào tay Yến quân. Đến lúc đó cho dù người Hồi Hột thắng trận này cũng không có chút tác dụng. Bọn họ mất đi kiên thành dựa vào, sẽ chỉ có kết cục bị tiêu diệt!
Tính toán của tướng quân rất tốt, chiến sự cũng đang như mong muốn của hắn, vài canh giờ qua đi, trận thế của Yến quân vững chắc, gắt gao kháng cự kinh đào sóng lớn dâng lên của cường địch, cho đến lúc hoàng hôn, trong trận của tộc Hồi Hột truyền tới tiếng kèn lệnh choi tai kia…
Không giống với quân kèn thê bình thường thê lương của Hồi Hột, vừa dày vừa nặng, tiếng kèn lệnh mới rất chói tai, thậm chí có chút giống với âm thanh của kèn Xô-na nhạc khí của Trung rhổ, nhưng càng vang dội, càng ầm ĩ hơn kèn Xô-na, lập tức kỵ binh tộc Hồi Hột đang xung trận, như thuỷ triều quay ra hướng về hai bên…
Người Hồi Hột từ tây hướng sang đông mà đến, đại quân Yến tiên phong đối mặt về hướng tây mà đánh. Chính là vì phương hướng, về phần trong mắt Yến tốt đang trận thế phòng thủ vất vả sinh ra một ảo giác đáng sợ: dường như tiếng kèn lệnh chói tai xé toạc bầu trời, khiến phía chân trời kia bị tịch dương nhuộm ánh nắng chiều đỏ máu ‘chảy xuôi’, ‘lan tràn’ tới tận mặt đất.
Kỵ binh trung tâm tộc Hồi Hột, chủ trận tiền phương Yến quân. Một đại quân sắc đỏ lửa!
Người Hồi Hột sở dĩ có thể đạt được kỵ binh hùng mạnh nhất trên đời này, nguyên nhân quan trọng nhất không có gì hơn được với đại mã cường tráng của bọn họ, quân mã của tộc Hồi Hột thể trạng béo tốt cường tráng, so với Yến mã phải ước chừng cao hơn một cái đầu, bất luận là chạy nước rút, sức chịu đựng, trọng lượng hay là tính tình đều vượt xa, nghe nói hảo chiến mã của tộc Hồi Hột đều ẩn giấu hung tâm, nếu huấn luyện đúng cách. Trong chiến đấu bọn chúng thậm chí có thể dương chân giẫm đạp, cúi đầu chống đối, không cần còi lệnh của chủ nhân liền chủ động làm thương tổn kẻ địch.
Mà chiến mã trong đại quân màu đỏ, so với chiến mã bình thường của Hồi Hột, thân hình vẫn ước chừng to hơn vài phần có thừa, quanh thân xếp đầy lân diệp toả giáp sắc đỏ. Kỵ sỹ trên người chúng càng giống như Đức Phật kim thiết, toàn thân đều bao phủ bởi giáp sắt dày, ngoại trừ mắt ra không tồn tại một khe hở.
Ngay cả giáp trụ chứa kỵ sĩ, thêm trượng bát hồng mâu trong tay kỵ sĩ, trọng lượng của tuấn mã ít nhất cũng phải hơn ba trăm năm mươi cân, nhưng bọn chúng trên thực tế tiếp tục xung trận, không những không lộ ra vẻ cồng kềnh, ngược lại so với tuấn mã tộc Hồi Hột trước kia xung trận càng nhanh hơn.
Từ cờ xí tới áo giáp rồi tới hồng mâu trong tay, tất cả đều bị nhuộm thành màu đỏ, không cần loại sắc đỏ máu của Nam Lý Hồng Ba Vệ, màu sắc của trọng kỵ tộc Hồi Hột tươi đẹp mà lại sáng rõ, là màu đỏ chói mắt sáng ngời, một người một ngựa nhìn qua dường như một ngọn lửa bùng lên, khi nghìn quân vạn mã tập hợp cùng một chỗ, khác gì với đại địa rạn nứt, từ trong âm ty cầm giữ đám ác viêm cuồn cuộn.
Khi đám kỵ binh này ầm ầm xông tới, Yến tốt hốt hoảng phát hiện, trong mắt của con ngựa chạy nhanh, mồ hôi xuyên qua lân giáp rơi xuống mặt đất không ngờ cũng đều là màu đỏ, như máu càng như lửa!
Tên của kỵ binh này gọi là: Luyện Ngục.
Đòn sát thủ của tộc Hồi Hột, tinh nhuệ của tinh nhuệ, dốc hết sức lực của đại mạc, tích luỹ trăm năm quang âm mới vất vả đào tạo ra trọng kỵ Luyện Ngục!
Trên sa mạc lớn, trong ba con ngựa mới có thể có một con chiến mã, trong mười con chiến mã mới có thể chọn ra một con hảo mã, cung trường quan, tướng quân cưỡi, nhưng trong trăm con ngựa con của hảo mã, cũng chưa chắc có thể có một con hung mã mắt đỏ.
Xích mâu huyết hãn (Mắt máu mồ hôi đỏ), loại danh câu này được người Hồi Hột gọi là ‘Hoả Thiêu Vân’ (mây đỏ).
Vốn là dị chủng gặp được mà không thể cầu được, nhưng sau khi Hồi Hột kiến quốc, Đại Khả Hãn nhìn trúng bản lĩnh của con ngựa này, dấu hiệu này nói người tài ba thông qua lai giống dồn hết tâm sức gây giống, cuối cùng thu được thành công lớn. Nhưng vì do con người can thiệp, loại ngựa này tuy rằng có thể được đào tạo ra, nhưng tỉ lệ sống sót rất thấp, vả lại cho dù sống sót, có thức ăn gia súc và chuyên gia chăm sóc tốt nhất, thọ mệnh của chúng cũng chỉ bằng một nửa ngựa bình thường, sức lực và tốc độ cũng đều kém hơn Hoả Thiêu Vân chân chính, tuy nhiên so với chiến mã thông thường phải mạnh hơn nhiều.
Vì những nguyên nhân này, Hoả Thiêu Vân không thể trang bị cho toàn quân, như hiện nay mặt trời mọc hướng đông trên tay, tính toán đâu ra đấy cũng không quá bốn vạn kỳ binh Luyện ngục, nam chinh lần này hắn trực tiếp điều một nửa cho Tạ Mộc Tạ Nhĩ, coi như tiền vốn đáy hòm của quân viễn chinh, từ khi Tạ Mộc Tạ Nhĩ lãnh binh xuất chinh tới nay, đội ngũ này chưa bao giờ được dùng đến, đại nguyên soái đem chúng che chắn gắt gao, người Thổ Phiền không biết, người Yến càng không hiểu được.
Hai vạn Luyện Ngục, về số lượng không đáng nhắc tới. Chỉ là muối bỏ biển trong trận quyết chiến lớn này, nhưng về chiến lực…Vậy là đủ rồi.
Trọng giáp, hồng mâu, kỵ sĩ và trọng lượng của ngựa. Lại thêm gió ở tốc độ chạy bình thường, sức lực của mỗi một con ‘Luyện Ngục’ khi xông vào trận địa địch dữ dội hung mãnh; từ đỉnh đầu kỵ binh tới bốn vó ngựa đều khoác giáp sắt dầy nặng, khiến cho ‘Luyện Ngục’ hoàn toàn bỏ qua cung tên, đao thương những phương pháp tập kích thông thường, thứ đáng sợ nhất lại không phải là sức lực và tốc độ của chúng, mà là sức nặng này, trong khi phi nước đại, tuấn mã vẫn có thể duy trì tốt sự linh hoạt.
‘Luyện Ngục’ cũng không vụng về so với kỵ binh tộc Hồi Hột bình thường, chạy băng băng bốn vó nhảy tung lên, thoải mái vượt qua chướng ngại trên mặt đất…
Sức mạnh hung mãnh, một khối giống như tháp sắt hội tụ thành dòng thác kim cương nhanh như chớp, người Yến lấy cái gì ra ngăn cản.
Trong chiến trận, cách tốt nhất để đối phó với cỗ máy ‘Luyện Ngục’ chỉ có cách trên mặt đất, đào hố bẫy, thiết cự ngăn đón. Nhưng đại chiến nổ ra đột ngột, lại đã chiến đấu hơn nửa ngày rồi, coi như công phu mặt đất Yến quân vội vã chuẩn bị trước đó, cũng sớm bị kỵ binh xung trận quy mô lớn lúc trước tranh bình rồi. Tạ Mộc Tạ Nhĩ đợi đến thời điểm này mới đem đòn sát thủ ra trận, không phải không có lý.
Do vậy hai vạn trọng kỵ Luyện Ngục xung phong, trở nên hoàn toàn vô trì hoãn, trong tiếng vó sắt rầm rập. Trận thế của người Yến bị mở ra một lỗ hổng không thương tiếc, nỗ lực không quá lâu, thiết kỵ như ngọn lửa cháy đánh xuyên qua Yến quân, nhưng Luyện Ngục không dừng lại, theo hiệu lệnh của trưởng quan, bọn họ quay đầu ngựa lại, lại phục đánh và thắng địch trở về.
Xung trận thường giằng co, sau vài lần qua lại đại Yến quân bị bọn họ xông tới phá thành mảnh nhỏ. Theo đó, tù và xung phong của chủ quân tộc Hồi Hột và trống trận thúc giục đồng thời vang lên. Chiến sĩ khinh kỵ binh đến từ đại mạc đồng thanh rú hí lên, dời non lấp biển, hướng về phía địch mà giết!
Khi trăng lên giữa trời, Yến quân hoàn toàn tan tác, bỏ qua vô số thi thể hốt hoảng bỏ chạy. Tạ Mộc Tạ Nhĩ lại lần nữa truyền lệnh, người Hồi Hột không truy sát, thậm chí không đi quét sạch chiến trường cướp đoạt chiến lợi, đại quân lập tức quay đầu ngựa chạy về Nhân Khách. Khi bọn họ trở về Thánh thành. Đội quân Chu Cảnh phái đi cướp thành cách thành trì không quá ba mươi dặm…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hoạt Sắc Sinh Kiêu
Đậu Tử Nhạ Họa
Hoạt Sắc Sinh Kiêu - Đậu Tử Nhạ Họa
https://isach.info/story.php?story=hoat_sac_sinh_kieu__dau_tu_nha_hoa