Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Quốc Sắc Sinh Kiêu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 373: Không Dễ Mua Chuộc
L
ang Vô Hư ngay cả xưng hô cũng đổi thành Sở hiền đệ, thái độ rất có vẻ chân thành thành thật.
Sở Hoan hơi trầm ngâm, một lát mới nói:
- Đại nhân nói không phải không có lý. Chỉ có điều… hạ quan nhận ân huệ của Thánh thượng vào Hộ bộ làm ban sai, nếu là… ai, chỉ sợ không đi được.
Lang Vô Hư nói rất tha thiết:
- Sở hiền đệ, bản quan thật muốn cùng đệ kết bằng hữu. Làm quan trong kinh, có nhiều bạn vẫn tốt hơn là có nhiều kẻ thù. Đệ nếu thật sự đắc tội với nhiều quan viên, sau này ở kinh thành mỗi bước đi đều là bụi gai. Cho dù có Thánh Thượng bảo hộ cũng không chắc có thể thuận buồm xuôi gió.
Y đứng dậy đến, đi đến bên người Sở Hoan, đúng là theo trong tay áo lấy ra một chồng ngân phiếu, đưa cho Sở Hoan.
Sở Hoan ngớ người, khẽ hỏi:
- Đại nhân, đây là có ý gì?
- Sở hiền đệ, đây là một vạn lượng ngân phiếu.
Lang Vô Hư nói:
- Bản quan biết, ngươi mới vào kinh thành, rất nhiều đồ vật này nọ còn không có đặt mua. Bạc này ngươi lấy trước, thiếu cái gì phải đi đặt mua một ít. Chúng ta là người trong nhà, nếu như ngươi xem là bằng hữu, chúng ta về sau có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Lúc nào thiếu bạc, thông báo một tiếng, ta sẽ thu xếp ổn thỏa.
Sở Hoan cau mày nói:
- Đại nhân, bạc này hạ quan sao có thể nhận?
- Ngươi không xem ta là bằng hữu rồi.
Lang Vô Hư giận tái mặt:
- Cho ngươi cầm, ngươi cứ cầm đi!
Một vạn lượng bạc không phải là số lượng nhỏ. Lang Vô Hư quả thật không thể ngờ Sở Hoan có thể kháng cự số bạc lớn như thế. Hơn nữa y cũng hiểu được, chỉ cần Sở Hoan giơ tay nhận lấy, Sở Hoan coi như đã trở thành con rối để mình giật dây.
Nào ngờ Sở Hoan vẫn lắc đầu nói:
- Đại nhân, bạc này hạ quan không thể nhận. Hạ quan mỗi tháng đều có lương bổng, một người ăn no cả nhà không đói bụng, không cần dùng nhiều bạc như vậy.
Lang Vô Hư nhíu mày, thấy Sở Hoan thật không có ý định nhận lấy, liền đem ngân phiếu một lần nữa thu hồi, thản nhiên nói:
- Nói như thế, Sở hiền đệ là không muốn làm bằng hữu cùng bản quan? Cũng không muốn cùng các đồng nghiệp ở Hộ bộ chung sống hoà bình?
Sở Hoan nói:
- Hạ quan nghĩ, nếu là ban sai thật sự, không tránh khỏi sai sót. Nếu có, nhất định sẽ giải thích với Thánh Thượng và chư vị đại nhân.
Lang Vô Hư cười lạnh nói:
- Bản quan nói nhiều như vậy, chẳng lẽ ngươi nhất định nghe không lọt? Ngươi thật sự phải gây thù chuốc oán với các bộ phận nha môn khác?
Y ghé sát vào thấp giọng nói:
- Sở Hoan, bản quan biết, phía sau ngươi có Tề Vương điện hạ che chở. Nhưng bản quan cũng không ngại nói cho ngươi biết. Nếu như ngươi nghĩ Tề vương có thể bảo hộ ngươi chu toàn thì ngươi đã sai lầm rồi.
Sở Hoan lắc đầu nói:
- Đại nhân nói, hạ quan không hiểu. Hạ quan chỉ biết là có thể có ngày hôm nay, đều là ân điển của Thánh Thượng. Đại nhân vì sao lại kéo Tề vương vào?
- Ngươi...!
Lang Vô Hư thấy Sở Hoan không dễ mua chuộc trong lòng buồn bực, không còn kiên trì như trước nữa, âm thanh lạnh lùng nói:
- Sở Hoan, chớ trách bản quan không nhắc nhở ngươi. Ngươi gây thù hằn xung quanh, ngày nào đó tan xương nát thịt, đừng trách bản quan chưa cho ngươi lựa chọn cơ hội. Ngươi đang ở Hộ bộ gây sóng gió, có hay không không định ở lại Hộ bộ?
Sở Hoan đáp:
- Đại nhân nói, hạ quan nghe không hiểu.
Lang Vô Hư hai tròng mắt phát lạnh, cuối cùng thở dài:
- Thôi, một khi ngươi đã như vậy, đi con đường nào, bản quan cũng không bận tâm nữa. Hết thảy ngươi tự giải quyết cho tốt là được.
Y đưa tay nói:
- Lấy ra!
- Cái gì?
- Công hàm.
Lang Vô Hư nói:
- Đậu Dịch vừa đưa cho ngươi công hàm. Bản quan phải xem qua một phen, xem có đúng là ba mươi lăm vạn lượng không?. Việc này bản quan tự mình đi tra, nếu thật là hạch toán sai, sẽ đưa Đậu Dịch rời khỏi Hộ bộ.
- Công hàm?
Sở Hoan có vẻ ngơ ngác không hiểu:
- Chẳng phải công hàm Đậu Dịch đã cầm đi sao?
Lang Vô Hư ngớ người. Tiểu tử này thật đúng là nói dối trắng trợn. Hồ Bất Phàm mới vừa rồi còn nói ở ngay trên bàn, lúc này trên bàn không có công hàm, đích thị là bị Sở Hoan thu lại. Y trầm giọng nói:
- Đậu Dịch cầm đi? Hắn lấy đi khi nào?
- Hạ quan cũng quên.
Sở Hoan lắc đầu nói:
- Vừa rồi xảy ra chuyện, hạ quan đầu óc hơi loạn, cũng quên mất không để ý công hàm ở đâu? Chẳng lẽ còn trong phòng này? Đại nhân chờ một chút, hạ quan tìm xem xem!
Hắn đứng dậy, ở trong phòng bắt đầu tìm kiếm.
Lang Vô Hư thấy hắn giả bộ tìm kiếm, sắc mặt càng lúc càng xám lại.
Sở Hoan tìm nửa ngày, gần như bới tung cả căn phòng, mới lắc đầu nói:
- Đại nhân, không thấy công hàm. Nếu không thấy, để hạ quan tìm Đậu Dịch hỏi.
Lang Vô Hư đương nhiên biết Sở Hoan cố tình, công hàm kia đã bị hắn dấu đi, đã thế còn giả vờ giả vịt, giận giữ nói:
- Không cần, Sở Hoan, ngươi là Hộ bộ Chủ sự, phía dưới trình công hàm lên, ngươi cũng không quản được, đây chính là tội không mà tròn bổn phận.
- Đậu Dịch tất có bản sao.
Sở Hoan nói:
- Hôm qua hạ quan được biết, công hàm hạch toán trình lên che ấn Độ Chi Tào đều lưu bản sao. Tất cả do Đậu Dịch quản lý, hạ quan liền đi lấy.
- Không cần!
Lang Vô Hư có chút căng thẳng, hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào, đi thẳng ra cửa.
Sở Hoan trở lại ghế ngồi xuống, tựa vào ghế, day day huyệt Thái Dương. Xem ra mình đúng là người tài ba, mới vào làm việc hai ngày, tựa hồ đã gây thù hằn khắp nơi rồi.
- Loảng xoảng… chenh!
Chính đường Hộ bộ có tiếng động lớn. Bộ chén sứ uống trà loại tốt nhất bị ném xuống đất vỡ tung tóe. Hồ Bất Phàm che ngực, mặt xanh mét. Lang Vô Hư đứng ở một bên, lòng còn sợ hãi.
- Bản quan nếu không phải chỉnh chết hắn, thì không còn là người lăn lộn quan trường nhiều năm như vậy.
Hồ Bất Phàm ngồi phịch xuống ghế:
- Rõ ràng là hắn muốn cùng bản quan lên võ đài. Hắn đây là muốn gây rối, muốn ồn ào a!
Lang Vô Hư cũng nghiến răng nghiến lợi nói:
- Hạ quan cũng thật không ngờ, người này không ngờ lấy lông gà đỡ mũi tên, dùng bản công hàm kia chống đối chúng ta.
- Có thể cầm kia kiện đồ vật kia chống đối chúng ta, thì nó cũng không phải là lông gà nữa.
Hồ Bất Phàm tức giận nói.
- Dạ dạ dạ!
Lang Vô Hư vội đáp:
- Là hạ quan bất lực!
Hồ Bất Phàm thở không ra hơi, nói:
- Trên công hàm trên có thủ ấn của Đậu Dịch. Hắn có công hàm nơi tay, Đậu Dịch chạy không được. Chuyện này phải động tĩnh quá lớn, sẽ kéo ra một mảng lớn người dính vào. Trong tay hắn là một thanh đao giết người không thấy máu.
- Đại nhân, chuyện này thật sẽ ồn ào sao?
Lang Vô Hư thật cẩn thận nói:
- Những năm gần đây, trong triều cũng không phải không có người buộc tội Hộ bộ nhưng Thánh Thượng chưa bao giờ nghi ngờ. Lần này cho dù Sở Hoan thật sự khơi mào, chẳng lẽ chúng ta phải sợ hắn?
- Ngươi biết cái gì mà nhất thời với không nhất thời.
Hồ Bất Phàm lắc đầu nói:
- Ngươi là người sáng mắt, tại sao nhìn không ra trong đó quan khiếu. Sở Hoan nếu là người khác phái đến, bản quan không chờ đến ba ngày đã ép hắn cút đi. Nhưng lần này hắn do Thánh Thượng khâm phái, vậy không đơn giản. Thánh tâm khó dò, đến hiện tại bản quan còn không rõ Thánh Thượng điều Sở Hoan đến tột cùng là ý gì đồ. Thánh Thượng trước đây quả thật rất tin An Quốc Công, vẫn che chở cho An Quốc Công. Hộ bộ chúng ta bởi vậy được lợi. Nhưng hiện giờ đem Sở Hoan cài vào, điều này cho thấy Thánh Thượng đúng Hộ bộ có chút bất mãn. Nếu Sở Hoan làm to chuyện, Thánh Thượng mượn cơ hội này chấn chỉnh Hộ bộ, cũng không phải là không thể được. Đến lúc đó bản quan và ngươi, chỉ sợ có phiền toái lớn rồi.
Lang Vô Hư lấy tay lau mồ hôi trán nói:
- Đại nhân anh minh, là hạ quan ngu độn!
- Để phòng ngừa tối đa việc Sở Hoan nắm được nhược điểm của chúng ta, chúng ta phải nắm được nhược điểm của hắn trước, đưa hắn đuổi ra Hộ bộ.
Hồ Bất Phàm vẻ mặt thất vọng nói:
- Nhưng hiện giờ thât trớ trêu, Đậu Dịch ngu xuẩn, trước khi đưa cho Sở Hoan che ấn lại không lại đây bẩm báo bản quan. Hắn còn tưởng Sở Hoan là Dương Đồng, có thể tùy ý bài bố, ngu xuẩn, hồ đồ, vô cùng ngu xuẩn, hồ đồ đến cực điểm!
Lang Vô Hư đứng bên cạnh không dám nói lời nào.
Đợi khi Hồ Bất Phàm dừng lời, y mới thật cẩn thận nói:
- Đại nhân, Sở Hoan này rốt cuộc là lai lịch thế nào? Hạ quan chỉ biết hắn là người đạo Tây Sơn. Trước kia là một Vệ tướng của Cấm Vệ quân Tây Sơn đạo. Một Vệ tướng nho nhỏ tại sao có bản lãnh lớn như vậy? Hắn kỹ thuật cưỡi ngựa không dưới Mã Trọng Hành, bắn thuật cũng là cực kỳ lợi hại, có thể giết chết Lưu Diệu, người này võ công khó lường, nhân vật như vậy, lại chỉ làm một Vệ tướng ở đạo Tây Sơn?
Hồ Bất Phàm cau mày nói:
- Lai lịch người này, lão quốc công bên kia cũng là điều tra. Hắn cùng với Tây Sơn đạo Cấm Vệ quân Vệ Thiên Thanh có giao tình, là Vệ Thiên Thanh đề bạt hắn tiến vào Cấm Vệ quân, giống như ở Cấm Vệ quân dạo chơi một thời gian không dài, nhưng thăng quan rất mau. Trước đó, hắn chỉ là một dân thường. Tuy nhiên có một việc cổ quái là hắn rời khỏi Vân Sơn Phủ khoảng 8 năm. Thời gian đó cũng không biết làm cái gì, căn bản tra không ra chút manh mối nào.
- Có việc này sao?
Hồ Bất Phàm khẽ gật đầu, cũng nói một cách ngờ vực:
- Hắn một thân bản lĩnh, rất có thể chính là sở học trong thời gian đó.
Y tức lắc đầu:
- Không nói đến việc này nữa, việc cấp bách, là phải lấy lại công hàm. Nếu không Đậu Dịch nhất định là không bảo đảm, hơn nữa vật kia ở Sở Hoan trong tay, bản quan trong lòng thật sự không yên…
Lang Vô Hư nói:
- Sở Hoan giảo hoạt, muốn lấy lại công hàm, cũng không dễ dàng.
Hồ Bất Phàm cả giận nói:
- Ngươi đường đường Hộ bộ Thị lang, ngay một phần công hàm cũng không đòi lại được, còn làm được cái gì?
Y lại không nghĩ bản thân đường đường là Hộ bộ Thượng thư, lúc này cũng là không có biện pháp.
Lang Vô Hư ngẫm nghĩ một chút, rốt cục hạ giọng nói:
- Đại nhân, bên ngoài lấy không được, chúng ta chỉ có thể âm thầm tới lấy!
Các bộ phận nha môn đã đến lúc nghỉ ngơi. Sở Hoan tới lúc đó cũng không ở lại lâu, rời khỏi nha môn Hộ bộ.
Từ nha môn Hộ bộ trở lại Tây Môn công sở đường xá khá lớn, cũng may Sở Hoan cưỡi ngựa mà đi, vừa quan sát cảnh tượng náo nhiệt ven đường, ung dung tự tại.
Kinh thành phồn hoa đúng là có một không hai thiên hạ. Ban ngày có náo nhiệu của ban ngày, buổi tối có ồn ào buổi tối. Lúc Sở Hoan rời khỏi nha môn cũng đã thay xiêm y bình thường.
Đường phố ngựa xe như nước, hơi có chút chật chội. Hai bên đường có hí kịch biểu diễn xiếc ảo thuật thu hút rất đông người vây quanh để xem. Sở Hoan cưỡi ngựa mà đi, tới một con đường, bỗng có một gã tên ăn mày đến, một phát bắt được đùi Sở Hoan, đáng thương nói:
- Đại gia, thưởng điểm đi, đại gia, thưởng điểm đi!
Người này quần áo mục nát, toàn thân vết bẩn không chịu nổi, đầu bù tóc rối. Sở Hoan nhíu mày, lấy ra mấy đồng tiền, ném vào cái chén vỡ của người nọ, còn không đợi người kia nói tạ ơn, từ đâu lại có thêm mấy tên ăn mày xuất hiện, xúm lại bên cạnh Sở Hoan, một đám tội nghiệp, cũng là muốn hướng Sở Hoan đòi tiền thưởng.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quốc Sắc Sinh Kiêu
Sa Mạc
Quốc Sắc Sinh Kiêu - Sa Mạc
https://isach.info/story.php?story=quoc_sac_sinh_kieu__sa_mac