Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tống Y
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 275: Chứng Nóng Hoài Không Thôi (2)
H
ắn đang ở trong ngự hoa viên thì đột nhiên một lão thái bà từ trong bụi hoa chui ra, lẩm bẩm quỳ xuống dập đầu, làm cho Đỗ Văn Hạo giật cả mình. Thầm nghĩ tại sao một số cung nữ, thái giám này lại thích trốn trong bụi hoa rồi đột nhiên chui ra chặn mình, lẽ nào lại là một tần phi mà mình thị y có chỗ không tiện nên phái nô tài đến đây?"
Nhìn kĩ lại thì thấy đó chính là Trần bà, người thân của Trần Mỹ Nhân mà Hoàng Thái Hậu ban ơn cho đến chăm sóc Trần Mỹ Nhân khi bị giam vào lãnh cung.
Trần bà dập đầu nói: "Đỗ đại nhân, cầu xin người, hãy cứu nương nương nhà ta!"
Đỗ Văn Hạo ngạc nhiên hỏi: "Thuốc lần trước không có hiệu quả sao?"
"Có hiệu quả, thuốc Đỗ đại nhân kê rất hiệu quả, vết thương ngoài da của nương nương đã đỡ nhiều rồi, chỉ có điều nội xương trong xương cốt vẫn chưa thấy đỡ, bệnh ngày càng nghiêm trọng, thỉnh đại nhân hãy cứu nương nương."
Đỗ Văn Hạo thở dài, cứu người thì cứu đến cùng. Sau khi hỏi rõ tình hình bệnh thì thấy Trần bà đã mang sẵn giấy bút, liền nhấc bút kê đơn, cứ theo như vậy mà bốc thuốc.
Trần bà nghìn ân vạn tạ, đang định đi thì Đỗ Văn Hạo đột nhiên nhớ tới lời Trường Công Chúa lúc trước nói, lòng chợt dao động, trầm giọng nói: "Nương nương ngươi gần đây tính tình thế nào?"
Trần bà khom người nói: "Nhờ phúc đại nhân, đều là dùng thuốc của đại nhân mà thần chí nương nương đã minh mẫn hơn nhiều, nhưng cả ngày chỉ khóc."
"Đổi lại là người khác thì gặp phải nạn này chắc đã phát điên rồi." Đỗ Văn Hạo nhìn trước nhìn sau rồi thấp giọng nói: "Thực ra, điên nhiều lúc cũng không phải là chuyện xấu, không ai lại đề phòng một kẻ điên cả, cho nên có lúc kẻ điên người lại còn sống lâu hơn người bình thường đấy!"
Trần bà ngẩn ra nhìn Đỗ Văn Hạo, như đã giác ngộ ra, lập tức khuôn mặt trở nên thê lương, chân mềm nhũn quỳ xuống, dập đầu nói: "Lão nô hiểu rồi! Lão nô thay nương nương tạ ơn cứu mạng của đại nhân!"
Đỗ Văn Hạo thấp giọng nói: "Lần trước ta nợ nương nương các người một tội, bây giờ coi như trả lại."
"Vâng, trở về lão nô sẽ bẩm báo với nương nương."
Đỗ Văn Hạo gật gật đầu. Nhìn quần áo bà ta sờn bạc thấy có chút không đành lòng, liền lấy từ trong áo ra một tờ ngân phiếu nhét vào tay Trần bà.
Trần bà ngẩn ra, nghẹn ngào nói: "Đỗ đại nhân, lão nô không thể nhận tiền của ngài được, ngài đã giúp quá nhiều rồi."
"Có tiền thì có thể giỡn thần đuổi quỷ, có tiền luôn tốt. Tiền của nương nương của các ngươi đều đã bị mất sạch, giữ lại một chút tiền này đề phòng vạn nhất, ít nhất cũng có thể..."
"..., nương nương và ngươi có thể thêm một chút thức ăn, sinh bệnh thì phải chăm sóc bản thân hơn."
Trần bà vừa khóc hu hu vừa dập đầu cảm tạ, tay cầm tiền cẩn thận cất vào trong áo. Đưa tay áo lên lau dòng nước mắt, nói: "Quần áo không phải là nương nương và lão nô không muốn lấy mà là những thứ ấy căn bản không thể mang vào cung, ở cổng cung bị thị vệ canh gác không cho mang vào, sớm biết như vậy thì lão nô đã khuyên ngăn nương nương không làm ra những chuyện thương thiên hại ký đó, báo ứng mà, báo ứng...đều là ông trời trừng phạt chúng ta."
Đỗ Văn Hạo không nghĩ rằng thị vệ hoàng cũng cũng sẽ dậu đổ bìm leo, ức hiếp hai người đàn bà yếu đuối trói gà không chặt như vậy, Đỗ Văn Hạo thở dài nói: "Được rồi, ngươi cứ về trước đi, có thời gian ta sẽ nói với thị vệ canh cổng."
Trần bà vội vàng nói: "Đỗ đại nhân, ngài đừng làm vậy, hôm qua lão nô nghe thấy một cung nữ trong cung nói nương nương của họ gần đây bảo người canh gác bên lão nô rất nghiêm, ngài đừng đi nói nữa, tránh để liên luỵ, còn về nương nương nhà ta thì...ôi...chỉ có nghe theo mệnh trời thôi, hi vọng ông trời thấy được nương nương đã biết hối hận nhận sai mà tha cho một con đường sống."
Tuyết rơi không ngừng, gió lạnh thổi tới, quần áo kín từ đầu tới chân, y phục mà Đỗ Văn Hạo mặc rất ấm áp mà có lúc còn bất giác rùng mình, lại nhìn Trần bà mặc quần áo mỏng manh, lạnh đến mức môi tím tái, thấy thật đáng thương.
"Được rồi, ngươi về chăm sóc tốt cho nương nương, những chuyện khác để sau hãy nói đi."
Sau khi Trần bà đi, Đỗ Văn Hạo tìm đến Ninh công công bên cạnh Hoàng Thượng, biết rằng Hoàng Thượng đêm qua ngủ muộn cho nên chưa dậy, cả ngày hôm nay cũng không sắp xếp chuyện nghị chính nên hắn không cần đi theo thị y.
Đỗ Văn Hạo vui mừng vì có thời gian rảnh, liền lên kiệu trở về Ngũ Vị Đường.
Mấy ngày trước Đỗ Văn Hạo cùng Trường Công Chúa đi săn nên Ngũ Vị Đường có rất nhiều bệnh án mà Diêm Diệu Thủ và Hàm Đầu không chữa được đành lưu lại chờ hắn về xử lý.
Những bệnh nhân này đều đã có địa chỉ liên lạc. Nghe nói Đỗ Văn Hạo rảnh rỗi một ngày ngồi chẩn trị, Diêm Diệu Thủ lập tức phái người đi gọi những người bệnh đó đến, Đỗ Văn Hạo để Diêm Diệu Thủ và Hàm Đầu, Bàng Vũ Cầm và Tuyết Phi Nhi cùng quan sát mình trị bệnh để nâng cao y thuật. Bận rộn cả một ngày, đến chiều tối khi châm đèn lên mới chưa xong tất cả.
Đóng cửa tiệm thuốc, ăn xong bữa cơm tối, Đỗ Văn Hạo liền đến rừng trúc hậu viên.
Mỗi ngày vào lúc này thì Lâm Thanh Đại thường luyện công ở rừng trúc phía sau Ngũ Vị Đường, Anh Tử cũng đi cùng. Nơi có Anh Tử đương nhiên sẽ chú hổ nhỏ Tiểu Khả.
Mấy tháng nay Tiểu Khả đã lớn không ít, đứng cũng đã ôm tới eo Đỗ Văn Hạo, có lẽ là vì luôn ăn chay, Đỗ Văn Hạo luôn cảm thấy giữa trán Tiểu Khả đã bớt đi một luồng sát khí, hoặc có thể nói là bá khí. Hắn vẫn luôn muốn thả hổ về rừng, ngoài bản tính hoang dã ngang bướng của hổ vẫn còn chưa nuôi dưỡng được thì chủ yếu là Anh Tử không nỡ rời xa nó.
Anh Tử bình thường biết chủ tớ rõ ràng, đối với những lời Đỗ Văn Hạo nói không dám không nghe, nhưng duy chỉ có bảo thả Tiểu Khả thì nàng liền ôm nó chạy đi.
Nói cho cùng thì cũng là do thời gian dài quá, nuôi dưỡng nó từ khi chỉ như con mèo trở thành một con mãnh hổ, ai nói không có tình cảm thì là giả.
Lúc này, Tiểu Khả đang nằm dài người trên bãi cỏ, ánh mắt lấp lánh nhìn Đỗ Văn Hạo, cái đuôi phe phẩy như cây roi mà vẫn chưa đứng dậy.
Đỗ Văn Hạo thấy Lâm Thanh Đại mặc một chiếc áo ngắn, eo buộc đai trắng, đang luyện kiếm thuật, rất có khí khái, khuôn mặt trắng hồng làm người ta phải động lòng.
Lâm Thanh Đại nhìn Đỗ Văn Hạo bước tới thì vui mừng hỏi: "Văn Hạo, sao lại tới đây?"
Đỗ Văn Hạo cười nói: "Ta đến tìm nàng để nói chuyện."
Lâm Thanh Đại liếc liếc mắt: "Thiếp thấy không giống, dáng vẻ của chàng hình như là có tâm sự.
"Nàng thật thông minh!" Đỗ Văn Hạo mỉm cười, đi tới phía Tiểu Khả bên cạnh, đang định ngồi xuống ghế đá.
"Đừng ngồi chỗ đó! Bệnh của chàng vẫn chưa khỏi, cẩn thận nhiễm lạnh. Trong rừng trúc này rất lạnh, dù sao thiếp cũng luyện xong rồi, chúng ta quay về phòng nói chuyện đi, sớm nay Cầm Nhi đã mang bánh táo chua và bánh đậu xanh đến chỗ ta cũng với ít rượu mai, kêu người chuẩn bị chút đồ nhắm, chàng thấy thế nào?"
Đỗ Văn Hạo lập tức lấy lại tinh thần, vỗ vỗ vào cái mông có tính đàn hồi của Tiểu Khả, người ta vẫn nói mông lão hổ không thể sờ tới, nhưng Tiểu Khả ở đây Đỗ Văn Hạo vẫn có thể tuỳ ý chạm vào, đó cũng cho thấy một cảm giác vừa lòng: "Được rồi, có rượu uống đương nhiên là chuyện tốt, thời tiết như thế này đúng là hợp để uống rượu. Bếp lò, rượu, món ngon, còn có cả mỹ nhân Thanh Đại nàng ở bên, thật còn gì bằng."
Đỗ Văn Hạo vừa nghĩ đến rượu thì có chút hí hửng, thấy Lâm Thanh Đại yêu kiều tỏ vẻ mặt hờn dỗi thì vội vàng không nói nữa, giả vờ nhìn đang làm bộ thân thiết với Tiểu Khả, trong lòng lại có chút ngại.
Lâm Thanh Đại chuyển đề tài: "Chàng gần đây bận nhưng cũng cần để ý đến Cầm Nhi, ta thấy cô ấy gần đây thần sắc không tốt lắm, sớm nay khi đưa bánh cho ta còn nói bụng hơi đau, chàng không thể không để ý tới được. Cô ấy đang mang thai đấy."
Đỗ Văn Hạo vội vàng nói: "Nàng ấy vừa mới nói với ta rồi, chắc là hôm qua ăn nhiều bánh táo chua quá, bụng có chút không chịu được, ta đã xem rồi, không có vấn đề gì cả. Ha ha, nói đến chuyện này nàng còn lo lắng hơn cả ta đấy."
Hai người từ từ đi ra khỏi rừng trúc, Anh Tử dắt theo Tiểu Khả đi phía sau. Lâm Thanh Đại nói: "Sao thiếp lại không lo lắng chứ, thiếp cũng muốn làm cô cô rồi."
"Cô cô? Nàng không làm được rồi, đợi hiếu kì của nàng đủ thì phải làm dì của đứa trẻ chứ." Đỗ Văn Hạo trêu đùa nói.
Lâm Thanh Đại mặt đỏ lên, lườm hắn một cái: "Nhìn chàng xem, chẳng có lúc nào là nghiêm chỉnh cả."
"Thế ta bây giờ không nghiêm chỉnh sao?" Đỗ Văn Hạo làm bộ muốn hôn nàng.
"Chàng điên rồi!" Lâm Thanh Đại sắng giọng: "Anh Tử đang ở phía sau kìa!"
Trở về nhà, Lâm Thanh Đại để Đỗ Văn Hạo vào trong phòng mình ngồi, rồi dặn Anh Tử đi vào bếp chuẩn bị ít đồ nhắm rượu, còn mình thì đích thân đi lấy rượu mai.
Đỗ Văn Hạo đứng ở hành lang, thấy đám người làm thuê đang bận rộn làm việc. Hôm nay trời nắng đẹp, đám người làm đều đem thuốc ra phơi, giờ đang thu gom thuốc lại.
Nhìn một lúc mới đẩy cửa vào phòng Lâm Thanh Đại. Lâu lắm rồi không đến đây, thấy rất nhiều dây mây ở dưới đất, giống như là đang bện cái gì đó. Đỗ Văn Hạo một mình ngồi thấy vô vị, lại ra ngoài hành lang đứng nhìn những người làm đang cười đùa trong sân thu thuốc.
"Tại sao lại đứng bên ngoài thế, phòng của thiếp có sói hay có hổ à?" Lâm Thanh Đại bê một vò rượu mai trở về, thấy Đỗ Văn Hạo đang đứng bên ngoài liền trêu ghẹo nói.
"Trong phòng nàng để nhiều dây mây để làm gì?"
Vào trong phòng, Đỗ Văn Hạo ngồi bên cửa sổ, một chậu hoa thuỷ tiên đang nở, toả mùi hương thơm nhè nhẹ, thật là dễ chịu.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tống Y
Mộc Dật
Tống Y - Mộc Dật
https://isach.info/story.php?story=tong_y__moc_dat