Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thần Y
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 310
T
hần Y
Tác giả: Hành Đạo Xích
Chương 310 Sao đã nhanh thế, anh đây vẫn chưa nhìn đã
Nhóm dịch: ShenYi
Nguồn: metruyen
Diệp Thanh lạnh lùng nói:
-Tao nói lại lần cuối, chúng mày còn gào thét ở đây làm quấy rầy em tao học thì tao sẽ không khách khí với chúng mày nữa.
Ánh mắt sắc bén tràn đầy sát khí của hắn làm Điền Uy Uy sợ đến nỗi thụt lùi ra sau một bước.
Cao Tiểu Cường bất mãn, liền đứng phắt dậy quát:
-Mày là cái thá gì mà đòi xía vào việc của anh Uy chứ?
Tên này vẫn chưa nhận ra Diệp Thanh. Nếu mà hắn biết anh chàng đẹp trai nho nhã đứng trước mặt hắn chính là người mà chỉ với một cước đã đá bay tên bảo tiêu Dương Lâm thì sợ rằng hắn bỏ chạy còn không kịp chứ đừng nói gì là còn dám đứng đây lớn tiếng.
Một tên khác còn quá thể hơn, hắn cậy mình to lớn, đi đến trước mặt Diệp Thanh, định bóp cổ anh, to tiếng nói:
-Quấy rầy em mày thì làm sao? Nếu mày còn ở đây nhiều chuyện thì khả năng lôi cả em mày ra đây là cũng có thể đấy.
An Tiếu Trúc lập tức cười nhạt một tiếng, ánh mắt nhìn hắn như là nhìn người chết rồi, cô hiểu là Diệp Thanh kỵ nhất là người ta xúc phạm đến người thân của anh, bố mẹ anh chị em, chỉ cần khẽ động đến họ cũng như là đã động vào anh.
Quả nhiên cô chỉ vừa mới chớp mắt một cái đã liền nghe thấy “thịch” một tiếng nặng trịch. Cái tên ngạo mạn đòi động đến Diệp Tĩnh đã bị hắn đã một cái văng xuống dưới tầng, cả một thân hình gần 70 cân của hắn dưới cú đá của anh, giống như là người rơm, “vèo” một tiếng rơi thẳng xuống vườn hoa, đè gãy cả cây sồi xanh. Dù là đây là tầng hai nhưng trong vườn hoa cũng có rất nhiều cây cối xanh tốt đỡ cho hắn, nhưng cú ngã này cũng không phải nhẹ.
-Ôi, đau chết mất, đau chết mất.
Tên này ở dưới kêu gào thảm thiết, hắn ôm chặt lấy chân, không đứng dậy nôi, rõ ràng là đã bị gãy xương.
-Mày dám đánh người giữa đám đông?
Cao Tiểu Cường vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, hắn thét vào mặt Diệp Thanh, nhưng có điều không dám lại gần mà lùi về sau một bước.
-Chúng mày có cút đi không?
Diệp Thanh chẳng muốn phí lời thèm với bọn này, lạnh lùng nói.
Trong phòng học, các học sinh cuối cấp xôn xao bàn tán.
-Tớ x, đây là anh trai của Diệp Tĩnh á? Quá lợi hại.
-Đúng thế, trông cũng không đến nỗi nào, muốn xông đến hôn một cái quá.
-Diệp Tĩnh, anh cậu cool thật đấy. Tớ thích rồi đấy.
-Hê hê, bảo Diệp Tĩnh giới thiệu cho cậu y.
-Ặc, anh tớ có bạn gái rồi, Diệp Tĩnh cảnh giác nhìn về phía mấy nữ sinh đó. Mấy người này vốn nổi tiếng ở lớp là hám trai, anh trai mình ngây thơ thê, sao có thể để bọn họ dụ dỗ được được. Đừng có mơ.
-Ế, sao càng nghĩ càng thấy quái lạ nhỉ. Anh trai của Diệp Tĩnh sao lại đứng ra giúp đỡ cho An Tiếu Trúc nhỉ, chẳng lẽ họ tư tình với nhau?
-Tranh giành đấu đá lẫn nhau, có triển vọng.
-Trâu già gặm cỏ non y mà.
-Mấy tên kia hình như là mấy tên côn đồ y, bọn hắn rất có thế lực ở bên ngoài. Lần này anh của Diệp Thanh gặp phải phiền toái rồi.
...
Bọn Điền Uy Uy bị uy thế của Diệp Thanh dọa cho sợ chết khiếp, nhưng lại không muốn cứ thế mà chuồn đi. Như thế thì mất mặt quá. Dù gì bọn ta đây cũng là có máu mặt ở thành phố Phù Liễu này. Sao có thể để cho một tên tầm thường không có thế lực gì như thằng này đánh chạy như một cún thế thì sau này còn mặt mũi nào nữa.
-Mày đừng quá đáng, Diệp Thanh, tao đến tìm Tiếu Trúc thì liên quan gì đến mày.
Điền Uy Uy lén gửi đi một tin nhắn cầu cứu, sau đó tức giận nói với Diệp Thanh.
Trong bụng lại không ngừng cười thầm. Mẹ kiếp, mày có giỏi thì ở lại đây với tao, đợi chốc nữa cục trưởng Dương dẫn quân đến sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ.
Cục trưởng Dương ở đây chính là Dương Hoa Thành, cục trưởng cục công an khu Nam Hà thành phố Phù Liễu. Ông ta là quân dưới trướng của bố Điền Uy Uy, bình thường rất hay che đỡ cho hắn, tin nhắn vừa rồi là hắn nhắn cho ông ta.
Diệp Thanh thở dài một tiếng, nói:
-Điền Uy Uy, dưa hái xanh thì không ngọt, mày cần gì phải bám lấy người ta như thế chứ. Với lại giờ em ấy cũng chỉ mới lớp 12, học hành bận rộn làm gì có thời gian mà yêu với đương. Nếu mà mày thực sự thích em ấy thì đừng có làm phiền em ấy nữa, để em ấy chuyên tâm học hành.
An Tiếu Trúc nghe xong chép chép miệng, không nói không rằng liền quay người đi vào lớp học. Cô đi gần vào đến cửa liền quay đầu lại nhìn Diệp Thanh một cái. Ý cô như muốn nói, ở đây giao lại cho anh, ngoan ngoãn giúp chị đây thu dọn chiến trường.
-Trúc Trúc, em tuyệt tình đến thế sao?
Điền Uy Uy không cam tâm liền vội đuổi theo cô. Trước kia An Đông Phóng còn có thế lực, mặc dù anh thích An Tiếu Trúc nhưng cũng không dám theo đuổi cô. Nhưng giờ An Đông Phóng mất chức rồi, chẳng lẽ mình còn không thể có được cô sao? Nếu để muộn thêm vài ngày sợ rằng con thiên nga xinh đẹp này sẽ bị người khác ăn mất, lúc đấy thì còn gì để nói nữa? Giờ mới là học sinh cấp ba, đợi đến lúc lên đại học thì càng hỗn loạn hơn.
Nào ngờ, một bóng đen vội lao ngang tới chặn hắn ở hành lang. Vẫn lại là Diệp Thanh.
-Mày làm gì thế? Tránh ra cho tao.
ĐIền Uy Uy tức giận, giang tay đẩy Diệp Thanh ra, hắn là con trai của Cục trưởng cục công an, dù gì cũng có chút võ công. Cú đẩy này dù nhìn thì như là không dùng lực, nhưng thực ra là có sử dụng võ công trong đó. Cho dù là có to khỏe hơn Diệp Thanh gấp hai lân thì hắn cũng có thể dễ dàng đẩy được ra.
Nào ngờ, Diệp Thanh lại không hề có chút chuyển động nào, thấy hắn vẫn đứng đó nhìn mình cười. Điền Uy Uy lúc đó mới nghĩ ra tên tiểu tử trước mặt mình không phải là tên vừa. Đừng nói là một mình, cho dù là có đến mười tên như mình cũng không phải là đối thủ của hắn. Hắn lúc đó sợ hãi vội trốn ra sau đồng thời gọi anh em của hắn ở phía sau xông lên đánh Diệp Thanh.
Thị lực của tên Cao Tiểu Cường này đúng là không tốt. Hắn vẫn chưa nhận ra Diệp Thanh, hắn dẫn đầu hô hoán đám huynh đệ của hắn xông lên:
-Anh em, đánh nó đi.
-Mọi người lên đi, đánh chết hắn đi.
Điền Uy Uy cũng nhân cơ hội cổ vũ thêm, hắn vốn dĩ đã không ưa gì Diệp Thanh rồi.
-Dám lên mặt với anh Uy à, mọi người đâu xông lên đập chết tên không biết trời cao đất dày này đi.
Rất nhiều học sinh chen ra cửa sổ và cửa chính, thậm chí những học sinh ở lớp bên cạnh, nghe thấy động tĩnh cúng nhốn nháo chạy ra vườn trường xem đánh nhau. Đây là một vụ đánh nhau do ghen tuông, đối với những học sinh cuối cấp đang học hành căng thẳng mà nói thì cũng là một loại thuốc bổ dưỡng tinh thần.
Đáng tiếc là đã khiến cho bọn họ thất vọng là trận chiến này kết thúc quá chóng vánh nhanh gọn, không có một chút xíu hồi hộp thấp thỏm gì cả. Rất nhiều người vừa mới ngó ra ngoài nhìn một cái trận chiến đã kết thúc.
-Phịch, phịch, phịch.
Diệp Thanh tay đấm chân đạp khiến cho đám công tử bột này đều ngã một loạt xuống đất, trong thảm hại không khác gì tên vừa nãy ở dưới vườn hoa.
-Tao x, quá mãnh liệt.
-Vua kungfu.
-Tìm bạn trai thì nên tìm người như thế.
-Woa, đẹp trai thế, là anh ấy thì có dâng hiến em cũng tự nguyện.
-Sao lại nhanh thế, anh đây vẫn chưa xem đã mà, anh nói này các chú, có thể diễn lại lần nữa không.
-Diệp Thanh giơ nắm đấm lên, cười nói với người kia rằng:
-Diễn lại thì cũng chẳng có ai phối hợp cả.
Đúng lúc đấy, 3 chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi tiến vào vườn trường, đấy là xe của Dương Hỏa Thành dẫn người đến.
Điền Uy Uy lúc đấy nhảy lên sung sướng, hắn cười gằn từng tiếng:
-Haha, tên họ Diệp kia, để xem mày còn ngang ngược kiểu gì
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thần Y
Hành Xích Đạo
Thần Y - Hành Xích Đạo
https://isach.info/story.php?story=than_y__hanh_xich_dao