Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tinh Thần Châu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 307: Tiểu mánh khóe
Đ
ây là có chuyện gì? Dược Thiên Sầu lần thứ hai sửng sốt, chỉ thấy viên Kim Châu vốn vận chuyển như tinh thể tự do bên trong đan điền, bay đến gần đỉnh đầu nguyên anh thì ngừng lại, cũng chỉ là thoáng dừng lại, lại thấy Kim Châu chậm rãi rơi xuống, chậm rãi va chạm vào đỉnh đầu nguyên anh. Trong tích tắc, Kim Châu tỏa sáng ra vạn trượng quang mang, soi sáng toàn bộ đan điền, sáng tới mức thần thức Dược Thiên Sầu mơ hồ đau nhức, cái gì cũng không còn nhìn thấy, liền nhanh thu hồi thần thức không dám tiếp tục quan sát.
Nhìn không thấy động tĩnh trong đan điền thì cũng không khẩn trương, thế nhưng cảm giác cả người dù động cũng không động đậy được, hình như có thứ gì đang chậm rãi tiến nhấp vào đại não của mình, liền muốn vận công chống lại, đáng tiếc cả người đều cứng ngắc, chỉ đành tiếp thu vật kia xâm lấn.
Một lúc lâu, mới cảm giác được vật kia đã hoàn thành việc dung hợp với đại não, vừa dung hợp thành công, bật người cảm giác bản thân có thể động đậy, thần thức hắn cấp tốc tiến nhấp đan điền kiểm tra, chỉ thấy Kim Châu nguyên bản đang nằm trong đan điền đã biến mất không gặp...
Đi đâu rồi? Kim Châu của ta đi đâu rồi? Thần thức Dược Thiên Sầu phân hình các bộ vị, hắn thực sự nóng nảy, không có Kim Châu hắn làm sao quay về ô Thác Châu, Bạch Tố Trinh, cha mẹ người nhà, Khúc Binh Nhi, còn có quân đội thủ hạ...Mặc cho thần thức hắn bốc lên trong cơ thể, viên Kim Châu thần bí cũng rốt cục không còn tìm được nữa.
Sai, vừa rồi Kim Châu bay tới đỉnh đầu nguyên anh thì hình như cảm giác có vật gì dung họp với đại não của mình, lẽ nào đang nằm trong đầu nguyên anh. Hắn nghĩ tới người trong ô Thác Châu, thần thức vừa va chạm vào thân thể nguyên anh, cảnh tượng bên trong ô Thác Châu lập tức hiện ra trước mắt, thần thức xẹt qua điều tra khấp nơi trong Ô Thác Châu.
Xác nhận mình còn có thể dùng nguyên anh liên hệ với ô Thác Châu, Dược Thiên Sầu rốt cục thở phào nhẹ nhõm, Kim Châu ở đâu không quan hệ, chỉ cần có thể quay về ô Thác Châu là tốt rồi, phỏng chừng Kim Châu khả năng đã dung hợp cùng nguyên anh.
Bên trong đan điền phát sinh tất cả thật quá mức không thể tưởng tượng nổi, vừa tu luyện thành công Thủy bí quyết, động tĩnh bên trong đan điền quả thực nghiêng trời lệch đất, hắn xác thực không nghĩ ra, cũng không thể hiểu nổi. Trong đó liên lụy đến đại đạo chí lý tương đối thâm ảo, hắn ngẫu nhiên tu luyện hai bí quyết nước lửa, ngầm có ý âm dương sinh hóa chi số, thêm công hiệu thần bí của Tinh Thần Châu, lập tức làm cho kết đan sản sinh biến hóa, điên cuồng hấp thu linh khí hoàn thành tiến hóa của chính mình, vì vậy kết đan sớm thành hình, Dược Thiên Sầu cũng sớm đột phá tới Nguyên Anh kỳ.
Nhượng Dược Thiên Sầu mừng rỡ như điên chính là, nguyên anh không ngờ đang luyện hóa linh khí, chuyển hóa chân nguyên, giống như trước đây, không cần hắn giống như một khúc gỗ ngồi một chỗ tu luyện, kỳ thực tu luyện là một chuyện cực kỳ khô khan vô vị, thoát ly biển khố là có thể tìm ra thời gian đi làm chuyện khác.
Quả cầu nước bao vây lấy hắn chậm rãi thu liễm tiến vào trong cơ thể, hắn cũng ngồi xuống mặt đất. Dược Thiên Sầu đầy mặt mừng rỡ rốt cục mở mắt, Thủy bí quyết tu luyện thành công, lại sớm đột phá tới Nguyên Anh kỳ, hắn làm sao có thế mất hứng.
Bầu trời đêm, tinh quang sáng lạn, là một ban đêm mê người. Dược Thiên Sầu nhìn chăm chú vào tinh không mê người, nguyên dáng tươi cười trên mặt chợt cứng ngắc.
"Ta kháo!" Hắn đột nhiên hú lên quái dị, không biết mình ngồi xuống đã ngồi thời gian bao lâu, đây đã là lúc nào rồi, Tất Trường Xuân dặn dò hắn phải bảo dưỡng Khuyết Diễm Huyền Quả...
Lúc này hắn nhảy lên thật cao, quay đầu muốn chạy về hướng vườn trồng Khuyết Diễm Huyền Quả, đã thấy Tất Trường Xuân đang đứng ngay phía saU Minh, ánh mắt lòe lòe tinh quang thâm thúy đang nhìn hắn. Dược Thiên Sầu ngừng phắt lại, xấu hổ hành lễ nói: "Sư phụ.., cái kia...
"Đột phá tới Nguyên Anh sơ kỳ rồi?" Tất Trường Xuân nhìn hắn từ trên xuống dưới hỏi.
Dược Thiên Sầu cung kính nói: "Đúng vậy, sư phụ."
Khối ngọc điệp còn nằm trên mặt đất, Tất Trường Xuân hút vào trong tay nói: "Ngươi tu luyện pháp quyết có liên quan tới thứ trong này?"
"Đúng vậy, sư phụ." Dược Thiên Sầu thầm nghĩ, ta suy nghĩ ra chút đồ vật đó ở trong mắt ngài cũng không tính là gì, nói cho ngài nghe cũng không quan hệ.
"Nga! Bên trong này có gì ảo diệu, vì sao cả ta cũng xem không hiểu?" Tất Trường Xuân nói.
"Bên trong này là đánh dấu vị trí của tinh đấu khắp bầu trời, đệ tử tự nghĩ ra pháp quyết chính là sở ngộ ra trong tinh đấu đầy trời. Nói đến cũng có quan hệ tới sư phụ, bằng không đệ tử cũng không cách nào nghĩ ra được."
"Ngươi nói ngươi ngộ ra pháp quyết có quan hệ tới ta?" Tất Trường Xuân lộ ra ánh mắt nghi hoặc.
Dược Thiên Sầu cười nói: "Sư phụ có điều chẳng biết, đệ tử có quan hệ không tệ với tứ đại gia tộc tu chân giới, một lần tại từ đường Võ gia dâng...Bởi vì bọn họ đều cho rằng sư phụ đã đi về cõi tiên, đệ tử vì biểu lộ kính ý, vì vậy đã dâng hương ngay bức họa của sư phụ. Kết quả nghe người của Võ gia kể lại chuyện cũ của sư phụ, nói một thân pháp quyết của ngài là ngộ từ thiên đạo, mà đệ tử thấy ở trong bức họa vẽ ngài đang đứng nhìn tinh không, vì vậy đệ tử lớn mật suy đoán, sư phụ sở ngộ thiên đạo phỏng chừng có quan hệ tới những ngôi sao trên bầu trời, vì vậy đệ tử ngày thường học theo ngắm nhìn tinh đấu trên trời, kết quả không nghĩ ra là lung tung ngộ ra pháp quyết tùy tiện dùng dùng."
Tất Trường Xuân khó có được lộ ra thần tình ngạc nhiên nhìn hắn, sau đó thần thức rót vào ngọc điệp kiểm tra, nhìn nhìn lại bầu trời đầy sao, quả nhiên tìm ra vài chỗ tương tự. Thầm nghĩ, còn chưa thu hắn làm đồ đệ đã nhờ một bức họa của mình lại có duyên thầy trò, xem ra mình nhận đệ tử này quả nhiên là ý trời! Chính mình đang lo lắng khi mình rời đi Yêu Quý Vực sẽ gây tai nạn và rắc rối cho nhân gian, nghĩ không ra lão thiên tự có an bài...
Tất Trường Xuân thật nhiều cảm khái, nhẹ nhàng bước ra vài bước, đứng ngay bên hồ, tay cầm ngọc điệp tay chặp sau lưng, nhìn lên tinh đấu đầy trời, thật lâu lặng lẽ không nói. Dược Thiên Sầu thấy hắn tựa hồ đang suy nghĩ tâm sự, cũng không dám quấy rối, vì vậy đứng yên lặng sau lưng hắn.
Kết quả vừa đứng liền đứng mãi tới hừng đông, thẳng đến khi ánh bình mình bao phủ bầu trời, Tất Trường Xuân mới xoay người lại, cầm ngọc điệp trong tay trả lại cho Dược Thiên Sầu, nói: "Đây là cơ duyên của ngươi, ta cũng không cách nào nhìn trỘIĨỊ, ngươi phải siêng năng tu luyện, đối xử tử tế lương duyên." Nói xong có chút cô đơn một mình chậm rãi bước về phòng.
Dược Thiên Sầu cầm ngọc điệp sửng sốt, thật vất vả mới có cơ hội nói chuyện với ngài, sao có thể đơn giản buông tha ngài được. Hắn kìm lòng không được hô lên: "Sư phụ."
Nghe vậy, Tất Trường Xuân dừng chân quay đầu lại nói: "Có việc?"
Dược Thiên Sầu thí điên điên chạy tới, nhăn nhó dây dưa một hồi, có chút ngại ngùng không dám mở miệng.
"Có việc cứ nói." Tất Trường Xuân bảo.
"Cái kia..." Dược Thiên Sầu cắn răng nói: "Đệ tử tu vi nông cạn, sư phụ có thể dạy cho đệ tử vài pháp quyết lợi hại một chút, cũng tốt cho đệ tử tự bảo vệ mình." Hắn đối với sự tích ngưu bức của Tất Trường Xuân có thể nói cực kỳ sùng bái, có thể học được một bộ pháp quyết lợi hại thì thật khéo, đến lúc đó cũng có thể trong vòng ba chiêu bại tẫn cao thủ các phái tu chân giới, hơn nữa còn quang mình chính đại, đó là tuyệt đối danh chấn thiên hạ, trở thành chủ tể ngưu bức nhất của tu chân giới.
"Chính ngươi không phải đã ngộ ra pháp quyết thích họp cho chính mình sao? Vi sao còn muốn học ta?" Tất Trường Xuân nói.
Mẹ nó! Không học của ngài, ngài thu ta làm đồ đệ làm chi! Dược Thiên Sầu hành lễ nói: "Chút tiểu kỹ xảo của đệ tử ở trước mặt sư phụ quả thực không kham nổi một kích, làm sao so được pháp thuật huyền diệu của sư phụ, đệ tử thật sự thành tâm muốn học."
"Tiểu kỹ xảo? Pháp mồn chí thánh chí cao có thể mượn dùng càn khôn bổn nguyên mà ngươi gọi là tiểu kỹ xảo?" Tất Trường Xuân hỏi lại một câu, nhìn hắn nghiêm mặt nói: "Dược Thiên Sầu, ngươi hãy nghe cho kỹ, theo vi sư xem ra, pháp quyết ngươi sở ngộ mới là phương pháp đại đạo chí thánh, so với sở ngộ của vi sư còn mạnh hơn, vi sư ước ao còn chưa kịp, ngươi vì sao phải bỏ gốc lấy ngọn?"
"Đúng vậy, sư phụ." Dược Thiên Sầu thầm nghĩ, ta suy nghĩ ra chút đồ vật đó ở trong mắt ngài cũng không tính là gì, nói cho ngài nghe cũng không quan hệ.
"Nga! Bên trong này có gì ảo diệu, vì sao cả ta cũng xem không hiểu?" Tất Trường Xuân nói.
"Bên trong này là đánh dấu vị trí của tinh đấu khắp bầu trời, đệ tử tự nghĩ ra pháp quyết chính là sở ngộ ra trong tinh đấu đầy trời. Nói đến cũng có quan hệ tới sư phụ, bằng không đệ tử cũng không cách nào nghĩ ra được."
"Ngươi nói ngươi ngộ ra pháp quyết có quan hệ tới ta?" Tất Trường Xuân lộ ra ánh mắt nghi hoặc.
Dược Thiên Sầu cười nói: "Sư phụ có điều chẳng biết, đệ tử có quan hệ không tệ với tứ đại gia tộc tu chân giới, một lần tại từ đường Võ gia dâng...Bởi vì bọn họ đều cho rằng sư phụ đã đi về cõi tiên, đệ tử vì biểu lộ kính ý, vì vậy đã dâng hương ngay bức họa của sư phụ. Kết quả nghe người của Võ gia kể lại chuyện cũ của sư phụ, nói một thân pháp quyết của ngài là ngộ từ thiên đạo, mà đệ tử thấy ở trong bức họa vẽ ngài đang đứng nhìn tinh không, vì vậy đệ tử lớn mật suy đoán, sư phụ sở ngộ thiên đạo phỏng chừng có quan hệ tới những ngôi sao trên bầu trời, vì vậy đệ tử ngày thường học theo ngắm nhìn tinh đấu trên trời, kết quả không nghĩ ra là lung tung ngộ ra pháp quyết tùy tiện dùng dùng."
Tất Trường Xuân khó có được lộ ra thần tình ngạc nhiên nhìn hắn, sau đó thần thức rót vào ngọc điệp kiểm tra, nhìn nhìn lại bầu trời đầy sao, quả nhiên tìm ra vài chỗ tương tự. Thầm nghĩ, còn chưa thu hắn làm đồ đệ đã nhờ một bức họa của mình lại có duyên thầy trò, xem ra mình nhận đệ tử này quả nhiên là ý trời! Chính mình đang lo lắng khi mình rời đi Yêu Quý Vực sẽ gây tai nạn và rắc rối cho nhân gian, nghĩ không ra lão thiên tự có an bài...
Tất Trường Xuân thật nhiều cảm khái, nhẹ nhàng bước ra vài bước, đứng ngay bên hồ, tay cầm ngọc điệp tay chặp sau lưng, nhìn lên tinh đấu đầy trời, thật lâu lặng lẽ không nói. Dược Thiên Sầu thấy hắn tựa hồ đang suy nghĩ tâm sự, cũng không dám quấy rối, vì vậy đứng yên lặng sau lưng hắn.
Kết quả vừa đứng liền đứng mãi tới hừng đông, thẳng đến khi ánh bình mình bao phủ bầu trời, Tất Trường Xuân mới xoay người lại, cầm ngọc điệp trong tay trả lại cho Dược Thiên Sầu, nói: "Đây là cơ duyên của ngươi, ta cũng không cách nào nhìn trỘIĨỊ, ngươi phải siêng năng tu luyện, đối xử tử tế lương duyên." Nói xong có chút cô đơn một mình chậm rãi bước về phòng.
Dược Thiên Sầu cầm ngọc điệp sửng sốt, thật vất vả mới có cơ hội nói chuyện với ngài, sao có thể đơn giản buông tha ngài được. Hắn kìm lòng không được hô lên: "Sư phụ."
Nghe vậy, Tất Trường Xuân dừng chân quay đầu lại nói: "Có việc?"
Dược Thiên Sầu thí điên điên chạy tới, nhăn nhó dây dưa một hồi, có chút ngại ngùng không dám mở miệng.
"Có việc cứ nói." Tất Trường Xuân bảo.
"Cái kia..." Dược Thiên Sầu cắn răng nói: "Đệ tử tu vi nông cạn, sư phụ có thể dạy cho đệ tử vài pháp quyết lợi hại một chút, cũng tốt cho đệ tử tự bảo vệ mình." Hắn đối với sự tích ngưu bức của Tất Trường Xuân có thể nói cực kỳ sùng bái, có thể học được một bộ pháp quyết lợi hại thì thật khéo, đến lúc đó cũng có thể trong vòng ba chiêu bại tẫn cao thủ các phái tu chân giới, hơn nữa còn quang mình chính đại, đó là tuyệt đối danh chấn thiên hạ, trở thành chủ tể ngưu bức nhất của tu chân giới.
"Chính ngươi không phải đã ngộ ra pháp quyết thích họp cho chính mình sao? Vi sao còn muốn học ta?" Tất Trường Xuân nói.
Mẹ nó! Không học của ngài, ngài thu ta làm đồ đệ làm chi! Dược Thiên Sầu hành lễ nói: "Chút tiểu kỹ xảo của đệ tử ở trước mặt sư phụ quả thực không kham nổi một kích, làm sao so được pháp thuật huyền diệu của sư phụ, đệ tử thật sự thành tâm muốn học."
"Tiểu kỹ xảo? Pháp mồn chí thánh chí cao có thể mượn dùng càn khôn bổn nguyên mà ngươi gọi là tiểu kỹ xảo?" Tất Trường Xuân hỏi lại một câu, nhìn hắn nghiêm mặt nói: "Dược Thiên Sầu, ngươi hãy nghe cho kỹ, theo vi sư xem ra, pháp quyết ngươi sở ngộ mới là phương pháp đại đạo chí thánh, so với sở ngộ của vi sư còn mạnh hơn, vi sư ước ao còn chưa kịp, ngươi vì sao phải bỏ gốc lấy ngọn?"
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tinh Thần Châu
Thiên Sầu
Tinh Thần Châu - Thiên Sầu
https://isach.info/story.php?story=tinh_than_chau__thien_sau