Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiên Huyền Địa Hoàng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 125: BúT Ký CủA Bố (Trung)
T
ôi mở cuốn bút ký đọc tiếp đoạn dang dở mà bố viết về mình. Thật ra ông ấy viết theo kiểu ngẫu hứng, lâu lâu nhảy vào đề một dòng cảm xúc dâng trào không có ngày tháng chứng nhận. Được rồi chữ ông bố khá đẹp, vở của ông, muốn viết lan man lê thê thế nào thì tùy, người đọc là tôi đây tóm lược lại một cách có bài bản hệ thống một chút cái nội dung lão bố truyền tải.
Tôi không thể để thằng nhóc cứ ngồi ở ngay cửa nhà mãi, rất bất tiện vì không thể đóng lại. Tôi kéo nó vào thư phòng, thằng nhóc có thể ngồi tựa lưng trên bệ cửa sổ, nhìn thẳng sang cây Ngân Hạnh rợp bóng che mát gần bên.
Được rồi, nó ngoan ngoãn như thế, không kêu ca phàn nàn, không đòi hỏi ỉ ôi, mẹ nó, chẳng khác nuôi nhốt một cái bóng ma trong nhà, không rùng mình ớn lạnh thì cũng có chút gai gai ngứa ngáy.
Tôi mang đồ ăn nước uống cho thằng nhóc, nhưng nó tuyệt nhiên không liếc mắt đến. Đã một tháng trôi qua, nó vẫn ngồi như bức tượng gỗ, mắt không chớp thân không động đậy, nhìn cái cây kia, tay nắm chắc thanh kiếm. Là đang vô thức hồi tưởng, cũng là vô thức bảo vệ?
Tôi không hiểu thằng bé đã gặp chuyện kinh khủng gì khiến bản thân trở thành thứ người không ra người ma chẳng ra ma, làm người ta muốn quan tâm lại hoang mang bất an. Nó khiến người khác nhìn vào mà thương tâm đau lòng lại không biết phải làm gì để san sẻ bớt nỗi đau to lớn bị bản thân chối bỏ.
Ban đầu tôi rất lo sợ, nếu thằng nhóc không còn nơi để trú thân, nếu nó cảm thấy an tâm khi ở đây thì tôi cũng chẳng keo kiệt khước từ. Nhưng nếu nó chán đời muốn tìm tới chỗ tôi để chết bằng phương pháp tuyệt thực cực đoan, tôi nhất định sẽ thô bạo tống khứ đi ngay và luôn. Có điều, dù tôi có nói gì dường như tâm trí thằng nhóc đã đóng băng, tiếng nói không cách gì xâm nhập.
Đã hai tháng trôi qua nhưng nó thật chẳng khác chi con búp bê, chỉ im lặng ngồi một chỗ, mắt không nhắm, không ăn không ngủ, không bài tiết càng chẳng mảy may nhúc nhích. Nó vẫn tồn tại, bằng cách nào đó, chỉ hít thở, tựa như phương thức thiền sâu của các bậc thiền sư.
Thiền định là một trạng thái tĩnh tâm thả lỏng từ cơ thể lẫn thần trí, có thể kéo dài liên tục một ngày hay nhiều ngày mà không cần ăn uống nhưng dĩ nhiên, bình thường chỉ cần dành mỗi ngày 30 phút là ổn. Từ khi bà xã mất tôi cũng thường xuyên ngồi thiền từ ba đến năm ngày mà không cần giữa chừng nạp dinh dưỡng, sau đó vẫn cảm thấy mạnh khỏe minh mẫn.
Có những trường hợp ngoại lệ, thiền sâu từ 6 tháng, một năm hay nhiều hơn nữa, là một loại thiền ức chế tâm. Khi tu thiền ở thức "tukdam", một dạng thiền định sâu sắc thường chỉ các bậc trí giả đã khai mở hết 7 luân xa đạt tới, có thể khiến kẻ tu hành vượt qua sự sống và cái chết. Cả tâm hồn lẫn thể xác rơi vào trạng thái không tưởng, trạng thái không đói khát, không nóng lạnh, không đau khổ hay sợ hãi, chỉ còn lại yên bình thanh thản, một trạng thái kỳ lạ đối với người có trí tuệ Tam Minh.
Nhưng thằng nhóc kia là tùy tiện ngồi đó lại tựa như một tảng băng đang điều hòa hô hấp. Có thể không kinh nghi không sợ hãi sao?
Nhưng ngày hai bữa tôi vẫn mang chút cháo loãng nóng hổi đặt bên cạnh nhóc ta dù biết rằng nó sẽ không thèm đả động tới.Về sau tôi quyết định mang cả phần cơm của mình tới ngồi bên cạnh thằng nhóc xì xụp ăn uống, cốt mong sao nó bắt chước mà làm theo. Không ngờ, có một hôm nó quả thật động đũa, có điều, đó cũng là chuyện của nửa năm sau.
Nó ăn nửa bát cháo lõng bõng nước, tôi kinh hỉ muốn chết. Liên tục hỏi nó cảm thấy thế nào? Có ổn không? Có muốn gì không? Nhưng nó chỉ trơ mắt nhìn tôi, được rồi, coi như tiến thêm được bước tiến mới. Thằng nhóc là lần đầu chân chính nhìn vào tôi, trên võng mạc hiện lên hình ảnh tôi, xem như tôi tồn tại vật vờ bên cạnh chứ không phải chỉ là không khí lượn lờ.
Mọi chuyện từ đó chầm chậm thay đổi, không nhiều nhưng xem như dấu hiệu tốt. Nó bắt đầu ăn uống, tuy mỗi ngày chỉ nửa chén cháo. Bắt đầu thấy nó nhắm mắt nghỉ ngơi, tuy chỉ vài chục phút. Song thằng nhóc vẫn chưa có ý định đi lại lung tung. Tôi nghĩ, chắc nó không có ý muốn đi đâu nữa, sẽ ở lại đây khá lâu, không thể cứ gọi là “nó” hay “thằng nhóc”, nên tự tiện đặt cái tên Dương Dương, lấy họ của tôi.
Một năm đã trôi qua, nhóc Dương Dương thay đổi theo chiều hướng tích cực. Nhóc ta bắt đầu ăn cơm nhiều món như tôi, nhưng dĩ nhiên sức ăn còn không bằng con mèo ú tôi nuôi làm cảnh.Dương Dương cũng nhắm mắt được hai tiếng tựa như đang ngủ, chính là vẫn trong tư thế ngồi và chịu đứng lên sờ mó ngó nghiêng. Có điều, trên tay vẫn nắm thanh kiếm, tôi hỏi mà Dương Dương dường như nghe không hiểu, chỉ chớp chớp mắt.
Tôi cảm thấy Dương Dương tựa như có trí não của một đứa trẻ mới hai tuổi trong thân xác của một thằng nhóc 20. Nhưng nhóc Dương Dương lại chẳng hề tò mò hiếu kỳ với thế giới xung quanh. Hay chính xác hơn cái gì cũng không thể tác động tới thằng bé, ngay đến cái cây nó vẫn thường ngắm quên trời quên đất hay thanh kiếm luôn kè kè 24/24. Cơ mặt thằng bé không hiển lộ hỉ nộ ái ố gì hết khi nhìn chúng, miệng cũng không hỏi han quan tâm bất cứ sự việc hiện tượng gì. Cho nên tôi chỉ có thể ở bên cạnh lặng lẽ quan sát, tự suy diễn, tự đoán mò tâm ý của thằng bé.
Lại thêm một năm nữa trôi qua, nhóc Dương Dương vẫn chẳng có gì thay đổi mấy. Tôi chống cằm nhìn thằng bé đang ngẩng đầu nhìn mây lười biếng buông trôi. Ban đầu tôi nghĩ thằng bé có phải hay không bị điếc, vì nhiều lúc mưa to gió lớn sấm chớp đùng đoàng mà vẻ mặt nó vẫn trơ trơ như đá tảng. Sau đó tôi lại hoài nghi hay nó bị câm, vì tôi hỏi gì nó cũng chỉ chớp mắt vẻ mặt cực kỳ ngây ngô mờ mịt, làm như tôi nói tiếng người hành tinh không bằng.
Tiếp đó tôi lại lo lắng không yên, hay nó vì quá đau thương rồi IQ của não bộ cũng theo đó tuột dốc không phanh? Cho nên giờ mới thành ra thiểu năng con mẹ nó rồi? Chứ người bình thường người ta sẽ hỏi cái này hỏi cái nọ hỏi cái kia. Đâu ai như tên nhóc Dương Dương, an tâm tuyệt đối, không chút phòng bị. Mày là đứa nhóc mới lên 2 sao?
Tiếp tục một năm trôi qua lặng lẽ, không có bất cứ tiến triển gì khả quan, vẫn dậm chân như cũ. Một năm lại một năm bình bình đạm đạm trôi đi, tôi đã quen với việc trong nhà có một người lặng lẽ không bình thường như thế. Cũng cảm thấy vui vẻ hài lòng vì có thêm một người khác thường như vậy tạm trú.
Thấm thoát 10 năm đã qua, thật nhanh, tôi vẫn quan sát thằng bé, bút ký cũng không ghi chép nhiều, bởi chẳng có gì khác lạ phát sinh. Cho đến một ngày, nhóc Dương Dương chủ động mở miệng bắt chuyện. Nó hỏi tôi là ai. 10 năm qua, đây là câu nói đầu tiên thằng bé cất tiếng, tôi thế mà lại khóc. Tôi nói bản thân mình tên Dương Trung Tín, là người bấy lâu nay chăm sóc chứa chấp nó.
Sau đó tôi lại hỏi thằng bé tên gì. Nó đờ đẫn người hồi lâu mới đáp trả. Nó nói, nó là Mặc Minh. Tôi lại hỏi về gốc gác gia cảnh, nhưng tuyệt nhiên cái gì cũng chỉ nhàn nhạt lắc đầu. Thậm chí đến hỏi việc vì sao ngắm cây Ngân Hạnh, hay vì sao cầm thanh kiếm bạc kia, nó cũng chỉ có bộ dạng mờ mịt ngây ngô.
Tôi thở dài, gấp cuốn bút ký lại, ngẩng đầu nhìn trời chiều đã tắt nắng từ lâu, gió đêm đông lùa tới khiến cái lạnh cùng bóng tối đồng hành bao phủ khắp khu nghĩa trang yên tĩnh.
Tôi đứng lên làm mấy động tác thể dục nhẹ nhàng giãn gân giãn cốt, nhìn lại đồng hồ hiển thị trên máy điện thoại, đã 8 giờ tối rồi. Tôi xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu bạch thử, quay trở lại thắp cho ông bố nén nhang.
-Tôi nhìn thấy cậu ở đây từ trưa tới giờ, hình như hôm qua cậu tới hỏa thiêu cho người thân?
Tôi xoay sang nhìn, người đột ngột không tiếng động cất lời hỏi là một lão nhân tuổi đã cao, nhỏ bé, có lẽ đã qua 70, gương mặt gầy gò nhăn nheo bởi vết hằn thời gian để lại. Tầm tuổi này đáng lý ra có thể nghỉ ngơi chơi đùa với cháu chắt cho con cái phụng dưỡng. Vì lẽ gì còn phải còn còng lưng bươn chải?
-Vâng, cháu hỏa thiêu cho bố, vì mấy hôm nữa phải đi xa nên muốn dành chút thời gian ít ỏi bên di ảnh ông ấy. Không biết cháu ở lại đây qua đêm có được không?
Lão nhân nghe tôi nói vậy chợt kinh ngạc rồi ngờ vực hỏi.
-Qua đêm ở chốn nghĩa trang?
Tôi gật nhẹ. Lão thấy thế nói tiếp.
-Ở đây không có nhà trọ cho khách phương xa nán lại.
- Tôi biết, chính là muốn ngồi ở chỗ cũ.
-Đêm đông rất lạnh, cậu đừng coi thường, tốt hơn cứ về đi rồi sáng mai lại qua sớm.
Tôi lắc lắc, cố thuyết phục.
-Không sao cả, cháu vốn chịu lạnh giỏi, hơn nữa trễ chuyến xe bus cuối cùng về nhà rồi.
Lão cười nhẹ, dường như không tin tưởng lý do của tôi.
-Kể cả thế nhưng đây là nghĩa trang đó, hay là cậu cá cược với lũ bạn thử thách gan dạ?
Tôi nhíu mày có chút không vui, giọng nghiêm túc, cứng rắn.
-Lão nhân, đã nói tôi muốn ở bên di ảnh của bố, ngoài ra không có bất cứ mục đích gì khác.
Lão nhân vẻ mặt trầm ngâm, nhìn tôi mấy giây.
-Tôi làm việc ở đây cũng mấy chục năm trời, vẫn là lần đầu gặp một người như cậu. Tuy nhân viên bảo vệ cũng có mấy người nhưng thường qua 22 giờ là chúng tôi đều về trạm gác. Ở đây dù sao cũng là đất âm, âm khí đêm đông càng thịnh vượng, người bình thường chỉ cần tâm không vững, sẽ bị dọa cho chết ngất.
-Tôi có bùa hộ thân, cảm ơn ông đã quan tâm.
Tôi bình thản nói, có chút không kiên nhẫn. Có Hắc Hồn bảo kê, tôi nghĩ có thể cao chẩm vô ưu, không cần bận tâm mấy thứ binh tôm tướng cá gì đó quấy nhiễu. Lão nhân lắc đầu, vẫn từ chối.
-Đó không phải là vấn đề, cậu không được ở lại, đây là quy định thôi.
Tôi nhìn lão hồi lâu, thở dài một cái, lục tay vào túi xách, lôi ra 50 đồng đưa lão. Nhưng ông lão lại đưa tay ngăn lại.
-Nếu là lúc trước, tôi sẽ không chê, có điều, bây giờ vô dụng rồi, tôi không còn cần tới chúng nữa.
Tôi nghe thấy vậy cũng chưa vội cất tiền lại. Hay là ít?
-Được rồi, xem cậu cương quyết như thế, tôi cũng không khuyên ngăn nữa. Có điều, nếu cần gì cứ tới trạm gác tìm tôi.
Lão nói xong tôi mới cất tiền lại. Ông ấy có vẻ buồn buồn.
-Đa tạ.
Lão quay lưng, lủi thủi cầm cây đèn pin soi đường. Dáng vẻ tịch mịch cô độc khiến người ta mềm lòng. Gió lạnh lẽo tựa như con thú hung hãn trực chờ cắn xé lão già mỏng manh.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiên Huyền Địa Hoàng
Cỏ Cỏ
Thiên Huyền Địa Hoàng - Cỏ Cỏ
https://isach.info/story.php?story=thien_huyen_dia_hoang__co_co