Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nhà Trẻ Hoàng Gia
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 271: Công Viên Trò Chơi Hoàng Gia
T
iêu Tử Y vô cùng mong đợi theo sát bước chân Hạ Hầu Linh tiến về phía trước. Nói tại đây xe ngựa như nước là không chính xác lắm, bởi xe và ngựa hầu như khong len vào nổi, chứ đừng có nói tới các cỗ kiệu của các tiểu thư cố sống chết lách vào trong. Hạ Hầu Linh tiín nôn nóng cuối cùng dứt khoát ôm lấy Tiêu Tử Y dùng khinh công phi lên nóc nhà Lan Vị phường, sau đó lại trực tiếp nhanh nhẹn rơi xuống trước cửa ra vào được chạm khắc của công viên trò chơi.
Tiêu Tử Y trong tiếng thán phục của mọi người xấu hổ đỏ mặt chân tay lúng túng, bò xuống từ trên lưng Kỳ lân. Ông trời ơi, may là không có ai đi bắt lỗi việc các nàng làm hỏng của công đó.
Nàng cúi đầu thật thấp xuống, đợi mọi ánh mắt xung quanh…không còn nhìn về phía mình nữa mới dám ngẩng đầu lên, sau đó bất ngờ bị một dàn hoa đăng dăng đầy sông làm cho khiếp sợ nói không ra lời. CẢ một đám đèn hoa sen vô số kể cứ chậm rãi trôi trên mặt sông rộng lớn, ánh nến lay động, lập loè, nhấp nháy, bồng bềnh, đu dưa. Có rất nhiều người đều đứng bên bờ sông tay ôm một chiếc đèn hoa đăng nhỏ, sau đó thành kính đặt xuống mặt sông cho trôi lững lờ theo dòng. Có rất nhiều loại đèn hoa sen hội tụ cùng một chỗ, thật giống như dải ngân hà trên mặt đất vậy, mà loại đèn hoa sen năm màu này phản xạ trên mặt nước óng ánh, mềm mại, đều làm cho con người ta có một loại mộng ảo.
“Chậc chậc, mới đầu tháng bảy cho tới tận ngày 30 mà thả nhiều đèn hoa đăng chúc mừng thế này, ở đây sẽ thành dải Ngân hà trên mặt đất mất thôi, thật lợi hại quá đi ha!” Hạ Hầu Linh tiếp tục bình phẩm từ đầu đến cuối, tiếc là không đủ từ ngữ, nói cũng nói không hết ý. Cuối cùng nàng ta vẫn không quên chiếu cô Tiêu Tử Y bảo, “Aizzz, đứng vào trong một tý đi, kẻo lại bị rớt xuống sông bây giờ”
Tiêu Tử Y lại lùi vào trong một chút, lúc này mới phát hiện ra ở đây ngươi ta xây cầu có hai toà cẩm thạch bắc hai bên bờ sông, đầu cầu bên kia thì khắc đầy hoa lan và hỷ tước dập dờn trong đám mây trắng sáng lóng lánh dưới ánh đèn trông giống như lối đi vào tiên cảnh vậy. Bên kia cầu chính là công viên trò chơi hoàng gia, từng đôi tình nhân dắt tay nhau đi qua cầu hỷ tước đến một cổng vòm rồi tiến vào trong công viên trò chơi để chơi.
“Đêm thát tịch gặp nhau trên cầu hỷ tước ha!” Tiêu Tử Y cong môi lên hiểu ý cười cười, dường như nàng còn nghĩ điểm lãng mạn như vậy mà Nam Cung Sanh cũng nghĩ ra được. Xem ra thầy tướng Đàm Nguyệt Li không có khả năng này, nhưng lại tìm được người hợp tác năng lực tuyệt vời quá.
“Nhanh lên, tranh thủ thời gian, Tử Y cô xếp hàng ở đây nhé, ta qua bên đó xem” Hạ Hầu Linh nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ truyền từ công viên trò chơi tới thì vội vàng kêu lên.
“Được được, cô cứ đi đi” Tiêu Tử Y liếc mắt, bất đắc dĩ thở dài. Một ngày lễ Tình nhân lãng mạn như vậy, nàng cứ phải một mình lặng lẽ vượt qua, ngẫm lại thật phiền muộn quá đi ha!
Tiêu Tử Y đứng trong đoàn người, chậm rãi tiến về phía trước. Xung quanh nàng đều là các cô gái ăn mặc đẹp, tỷ mỷ, tựa như bức tranh đàn bướm vây quanh bông hoa vậy, mắt hạnh mày đào, mặt mày phơi phới tuổi xuân đang cùng đợi người trong lòng trong chớp mắt gặp nhau rồi chia tay không bao giờ thấy nữa. Loại bóng hồng kiểu này ở khắp mọi nơi toả ra hào khí làm Tiêu Tử Y thấy cay cay mắt.
Nhưng nàng lại lẩm nhẩm tự nói với mình, nếu mà nàng ở tình trạng như thế, thì hy vọng ai sẽ là người xuất hiện ở trước mặt nàng đây?
Không có đáp án nào.
Hay là nàng không muốn biết đáp án?
Tiêu Tử Y hít sâu một hơi, đặt chân lên bậc thang cầu hỷ thước. Nàng nhàm chán nhìn xung quanh, thỉng thoảng nhìn hoa đăng chảy dưới chân cầu, hoặc là nghiêng tai lắng nghe các cô gái đùa giỡn vui cười, tất cả đều ấm áp đến như vậy, hài hoà như vậy, tuy nhiên lúc nàng đang bước xuống bậc thang thì trong nháy mắt có thay đổi lạ thường.
Đầu tiên là đối diện cầu Hỷ tước truyền đến tiếng ồn ào, Tiêu Tử Y nhìn theo thanh âm đó, vừa lúc nhìn thấy Hạ Hầu Linh bị một người đàn ông cao to như “Con Gấu” chặn ngang ôm lấy vác trên vai như vác bao tải vậy. Sau đó nàng và đám đông xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm nhìn người đàn ông mạnh mẽ này vác từng bước lớn đi qua.
“Này!” Tiêu Tử Y vội đưa tay ra túm lấy đối phương thế nhưng lại bị đối phương lắc nhẹ một cái thoát khỏi tay nàng, sau đó thì nhập vào đám đông đi thẳng. Trong tai Tiêu Tử Y còn nghe thấy Hạ Hầu Linh kêu gào mãi không ngừng, chỉ trong chớp mắt hầu như đã không thấy bóng họ đâu nữa.
“Ha ha, yên tâm đi, cứ kệ họ thôi, người đó là Lãnh Thu Ngô đó” Một giọng nói trêu tức vang lên từ sau lưng Tiêu Tử Y, làm cho nàng bỗng đứng sững lại.
Nam Cung Sanh đi tới trước mặt Tiêu Tử Y, nắm lấy tay nàng, nói cười ôn nhu bảo, “Vị cô nương này, tối nay tại hạ có vinh dự được đi dạo với cô nương không đây?”
Tiêu Tử Y nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thuý của hắn, bất chợt nghe thấy tiếng tim mình đập như trống trận.
Tối này Nam Cung Sanh mặc một thân áo gấm xanh đen, ống tay áo thêu đường viền vàng, tóc dùng một dải lụa màu ngọc bích buộc lên nhìn trông rất mốt, lộ ra vầng trán cao cùng một đôi mắt đen nhánh sâu thẳm. Người xung quanh đều nhận ra vị này chính là ông chủ của Lan vị phường nổi tiếng, tiếng bàn tán xôn xao không dứt.
Có lẽ đã thật lâu chưa được nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn thật sự của Nam Cung Sanh rồi, Tiêu Tử Y có chút bất án cố rút tay ra khỏi tay hắn. “Như vậy không tốt lắm đâu! Hôm nay ta mặc alf quần áo nam…” Vàư rồi Hạ Hầu Linh và cái vị Lãnh Thu Ngô kia cũng đã làm mọi người tiêu hoá không nổi rồi, không cần lại bồi thêm một chuyện nhỏ vào nữa ha?
Nam Cung Sanh nhìn ngọn đèn trên đầu soi xuống chiếc trán trơn bóng và khuôn mặt nhỏ hờn dỗi kia. Điều đó chẳng hợp với một th nam trang nhỏ nhắn xinh xắn khả ái này của nàng. Hắn càng nắm chặt bàn tay mềm mại hơn, thẳng thắn cười bảo, “Tử Y à, nàng sai rồi, con gái mặc nam trang đều tạo ra một kiểu thu hút rất đặc biệt đó, làm cho đàn ông đều chịu không nổi đâu” Nói xong chẳng để cho nàng kịp định thần đã kéo nàng đi thẳng vào trong công viên trò chơi.
Tiêu Tử Y trên thực tế là ngẩn cả người.
Không phải là lời nói hắn mậpmờ không rõ…mà đó là tự dưng hắn chẳng chút do dự đã gọi tên nàng, tự nhiên cứ như là ngày nào cũng gọi nàng vậy.
Tiêu Tử Y còn chưa kịp nghĩ ra ý nam Cung Sanh nói là gì thì đã bị màu sắc rựa rỡ muôn màu của trò chơi trong công viên thu hút hết.
“Oa, các anh sao lại làm được thế?” Tiêu Tử Y sợ hãi thán phục nhìn lại thấy hầu như đều là những ý tưởng mà nàng đã nghĩ ra các loại trò chơi, vấn đề ở chỗ là kỹ thuật còn có chút thô sơ nhưng mà trong thời gian ngắn đã tạo ra được loại trò chơi như thế này thì thật làm nàng choáng váng hết mức rồi.
Nam Cung Sanh thấy mặt Tiêu Tử Y lơ đãng trôi về phương xa đã khôi phục lại như cũ cười tươi, mới thấy yên tâm. Hắn không biết những ngày này nàng đến tột cùng đang phiền não cái gì nữa, vì thế chỉ cố hết sức để hoàn thành nguyện vọng của nàng. Hắn chỉ hy vọng mình có thể mang nàng nàng niềm vui, thế này là đủ rồi.
“Trước tiên là muốn chơi cái gì nhất nào?” nam Cung sanh đắc ý nhìn một vòng, xem cả biển người đang bắt đầu chuyển động rầm rộ ở đằng sau thì nói thêm một câu, “Yên tâm đi, ta có đặc quyền không cần xếp hàng”
Tiêu Tử Y cười một tiếng, trỏ ngón tay về phía trước cười nói, “Ta vẫn muốn đi cưỡi ngựa gỗ kia bắt đầu chơi trò đầu tiên ha!”
Thật ra nàng vô cùng muốn biết, hắn làm những trò này….đến cùng có kiểm tra chất lượng đảm bảo an toàn hay không nữa ha! Chỉ Bốc phét thôi!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nhà Trẻ Hoàng Gia
Huyền Sắc
Nhà Trẻ Hoàng Gia - Huyền Sắc
https://isach.info/story.php?story=nha_tre_hoang_gia__huyen_sac