Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cực Phẩm Tài Tuấn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 275: Quan Hệ Quá Loạn.
N
ữ tử áo đen đột nhiên cười khúc khích, lắc đầu nói với điệu bộ thần bí:
- Không, ngươi nói không tính, nhưng ta nói lại được tính đấy.
- Vì sao?
Không trả lời, nữ tử áo đen chỉ nâng bàn tay nhỏ nhắn trắng không tỳ vết, chầm chậm vén khăn che mặt xuống, đôi mắt đẹp nhìn khuôn mặt chấn kinh của Đường Kính Chi với vẻ bỡn cợt.
Đường Kính Chi mắt trố ra không hết nhìn nữ tử áo đen lại nhìn Đỗ Phiêu Phiêu, kinh ngạc nói:
- Các, các cô, hai cô...
- Đúng thế, bọn ta là tỷ muội! Hơn nữa lại còn sinh đôi.
Nữ tử áo đen che miệng cười thích chí, làm hai bầu ngực no căng trước ngực rung rinh, quyến rũ vô song, nói rồi còn ôm lấy vai Đỗ Phiêu Phiêu, đặt hai khuôn mặt sát bên nhau cho Đường Kính Chi so sánh.
Đỗ Phiêu Phiêu mặc kệ hành vi của nữ tử áo đen, miệng cười nhẹ, như giếng cổ tĩnh lặng ngàn năm.
Một như bông hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Một như yêu tinh họa quốc ương dân.
Không ngờ lại là đôi tỷ muội song sinh, Đường Kính Chi mắt mở to hết cỡ, còn chưa hết kinh ngạc, nhìn thật kỹ thật lâu, cũng chỉ phát hiện ra đôi mày của Đỗ Phiêu Phiêu dài hơn, cong hơn, ngoài ra thì quá rõ ràng là nữ tử áo đen vóc người đầy đặn, ngực nở mông mẩy, đường cong nữ lả lượt, cực kỳ khêu gợi, còn Đỗ Phiêu Phiêu mảnh mai, khí sắc trên mặt cũng kém hơn.
Nữ tử áo đen đưa tay ra vuốt ve mái tóc của Đỗ Phiêu Phiêu, thần thái lại thay đổi, cười như cơn gió mang hơi thở ấm áp của mùa xuân thổi qua đồng nổi, con mắt nàng chớp chớp:
- Sao rồi, Đường công tử thấy nô gia nói có thể tính được chứ hả?
Đỗ Phiêu Phiêu từ đầu tới cuối không để ý, cứ như trong phòng không tồn tại người này vậy.
Đường Kính Chi không hiểu vì sao đôi tỷ muội sinh đôi này lại như băng với lửa như thế, lắc đầu nói:
- Không, cho dù cô nương có là tỷ muội của Đỗ cô nương thì cũng không có quyền nhận định cô ấy là đồ vô dụng.
- Ngươi...
Nữ tử áo đen đứng bật dậy, đôi mắt đẹp lóe hàn quang lạnh lẽo.
Đỗ Phiêu Phiêu thấy nàng ta sắp nổi giận, lên tiếng:
- Muội muội, tỷ tỷ khỏe hơn rồi, không còn chuyện gì nữa thì muội mau lui đi.
- Hừm, chỉ biết lấy thân phận tỷ tỷ ra chèn ép ta.
Nữ tử áo đen mặc dù không cam tâm, nhưng chỉ ngúng ngẩy dậm chân như đứa trẻ con, nghe lời đứng lên bước đi thật.
Có điều đi được một bước nàng thình lình quay lại, chỉ mặt thị nữ kia quát:
- Thứ ăn hại, rõ ràng biết sức khỏe chủ tử không tốt, không thể quá lao tâm lao lực mà không biết khuyên can, ta thấy ngươi chán sống rồi.
Thị nữ đó mặt tức thì trắng bệch, hai chân nhũn ra, quỳ sụp xuống đất, nữ tử áo đen tích uy trong lòng nàng quá sâu, làm nàng không dám cãi lại, người run lên từng cơn.
"Rầm!" Nữ tử áo đen đập một bình sứ lên bàn, mắt long lên, giọng rin rít:
- Còn không mau đi rót nước ấm cho chủ tử uống thuốc, nếu có lần sau, ta sẽ lột da ngươi.
- Vâng, sau này nô tỳ nhất định sẽ chiếu cố thật tốt cho tiểu thư.
Thị nữ hứa xong, vội bò dậy chạy nhanh sang phòng sát bên, nơi đó có bếp lò ủ lửa giữ nước ấm.
Tới lúc này Đường Kính Chi mới chú ý tới thị nữ đó, mặc dù ăn mặc trang phục của nha hoàn, nhưng mày liễu má đào, tướng mạo cực kỳ xuất chúng không thua kém tỷ muội song sinh kia là bao, chỉ là người rúm ró trông cực kỳ tội nghiệp, vả lại có cái gì đó là lạ, Đường Kính Chi rùng mình thầm nhủ:" Chẳng lẽ đó là Đỗ Thi Thi!"
Nữ tử áo đen thấy Đường Kính Chi nhìn sang thị nữ kia, lạnh lùng liếc y một cái, khóe miệng cười quỷ dị, cất bước yểu điệu đi về phía cửa.
Nữ tử áo đen đó chẳng những toàn thân ngập tràn mị lực chết người mà ngay hương thơm trên cơ thể cũng thuộc hàng cực phẩm, nàng chỉ đi lướt qua bên người y cũng để lại hương thơm khiến người ta nhộn nhạo, có điều bên tai lại truyền tới giọng nói lạnh như băng khiến dục hỏa vừa nhen nhúm đã tắt ngúm.
« Từ nhỏ tới lớn chuyện ta thích làm nhất là đem từng món từng món đồ mà tỷ tỷ thích phá đi, đập đi, kể cả người cũng thế. »
Đường Kính Chi sửng sốt quay sang nhìn nàng, chỉ thấy sắc mặt nàng phảng phất như đóng lại thành sương lạnh màu xám xịt, tích tắc khuôn mặt trái xoan nõn nà như ngọc nở nụ cười nhẹ nhàng tựa thiên sứ, sinh ra mị hoặc vô hạn, làm y cảm thấy người nhẹ bỗng đi, nhưng thoáng thất thần y lại có cảm giác không rét mà run, vì đó không phải thiên sứ, mà là ma quỷ giả mạo thiên sứ, biết nữ tử đó không đùa.
Trước đó Đường Kính Chi đã được chứng kiến thân pháp như quỷ mị của nữ tử này, biết võ công nàng không kém, nếu nàng muốn ra tay, y không có năng lực kháng cự.
Nữ tử áo đen đột nhiên đưa tay ra làm động tác kéo cắt, nụ cười như hồ ly tinh.
Cứ như có gió lạnh ù ù thổi qua sau gáy Đường Kính Chi.
- Đường công tử, Phiêu Phiêu gây phiền toái cho công tử rồi.
Đỗ Phiêu Phiêu và muội muội song sinh này lớn lên cùng nhau, sao nàng chẳng hiểu muội muội muốn làm gì, chỉ là sức khỏe nàng không tốt, căn bản không làm gì nổi muội muội.
Nhìn khuôn mặt Đỗ Phiêu Phiêu vẫn chưa phục hồi được chút sắc máu nào, Đường Kính Chi thấy lòng xót xa:
- Không sao, cô nương cứ uống thuốc đi, phiền toái của tại hạ không ít, thêm một bớt một không là gì.
Lúc này thị nữ kia đã mang ấm nước quay lại, rót một chén nước, Đường Kính Chi mở bình sứ ra, lấy một viên thuốc màu đỏ.
Vươn tay nhón lấy viên thuốc ngậm vào miệng, Đỗ Phiêu Phiêu cầm chén nước uống một ngụm nhỏ, cổ hơi ngửa lên, nuốt viên thuốc xuống, Đường Kính Chi thấy nàng cầm chén nước thôi tựa hồ cũng rất tốn sức, vội đưa tay đón lấy, quan tâm hỏi:
- Muốn uống nữa không?
Thuốc rất đắng, vị vẫn còn đọng lại ở cổ, Đỗ Phiêu Phiêu nhíu mày lắc đầu.
Vẻ yếu đuối của nàng khiến nam nhân nào cũng muốn ôm vào lòng vỗ vễ chở che, Đường Kính Chi thầy tim đau đâu, cầm chén trà, từ mình đỡ nàng uống.
Đỗ Phiêu Phiêu rất phối hợp, không có chút phản kháng nào.
Uống nước xong, Đỗ Phiêu Phiêu nhoẻn miệng dịu dàng cười với Đường Kính Chi, đưa tay chải lại mái tóc, nói:
- Thi Thi, ngươi đi dọn đồ đi rồi lát nữa theo Đường công tử, với thân phận tỳ nữ của ngươi mà bán được 8888 lượng bạc là hiếm có lắm rồi.
Ra thị nữ này đúng là Đỗ Thi Thi thật.
Bất ngờ nghe được câu này, Đỗ Thi Thi hoảng loạn, chân tay luống cuống không biết phải làm sao, quỳ sụp xuống.
- Đi đi, ngươi có thể đem theo toàn bộ trang sức và vật phẩm trong phòng ngươi.
Đỗ Phiêu Phiêu khẽ phẩy tay:
Nhìn ra được chủ tử thực sự muốn thả cho minh đi, Đỗ Thi Thi không dám tin, đôi mắt trào ra mấy giọt lệ hoa, dập đầu mấy cái rồi vội chạy về phòng dọn đồ.
Nhìn Đỗ Thi Thi có phản ứng lớn như thế, Đường Kính Chi thở dài vui mừng, xem ra việc mình làm không sai. Đỗ Phiêu Phiêu do dự một chút rồi nói:
- Đường công tử, thực không muốn dấu, Thi Thi trừ là thị nữ thiếp thân của Phiêu Phiêu ra nó còn là muội muội cùng cha khác mẹ của Phiêu Phiêu.
- Hả?
Đường Kính Chi há hốc mồm:
Thảo nào, thảo nào lúc nãy nhìn nàng có cảm giác là lạ, đó là vì ba nàng giống nhau...
Nhưng kinh ngạc còn chưa hết.
- Vì chuyện của phụ thân, muội muội của Phiêu Phiêu rất hận nam nhân, cho nên công tử đừng để bề ngoài của nó cho mắt, vốn theo ý nó, phải đề Thi Thi chịu đủ mọi nhục nhã trên đời mà chết. Nhưng công tử đã lên tiếng, Phiêu Phiêu sẽ cho Thi Thi rời đi, hi vọng Thi Thi theo vị Giả công tử đó sẽ có cuộc sống tốt đẹp.
Nghe thêm câu này Đường Kính Chi cảm thấy đầu óc không đủ sử dụng nữa rồi.
Quan hệ giữa ba nữ tử đúng là loạn xà ngầu.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cực Phẩm Tài Tuấn
Phó Kỳ Lân
Cực Phẩm Tài Tuấn - Phó Kỳ Lân
https://isach.info/story.php?story=cuc_pham_tai_tuan__pho_ky_lan