Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Cận Chiến Bảo Tiêu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 261: Sự Thật Về Thân Thế Của Sở Phàm (1)
- N
gô bá, như thế này làm sao được. Việc này… làm sao lại thế này… Lên… Đứng lên, đứng lên đi!
Sở Phàm sau khi phục hồi tinh thần lại vội vàng nâng Ngô bá dậy, luôn miệng nói.
Ngô bá chặn lấy cánh tay của Sở Phàm, nắm chặt lấy. Ông ngẩng đầu nhìn Sở Phàm, trên gương mặt già nua đã nhòe lệ. Ông lẩm bẩm nói:
- Mười tám năm rồi, thiếu chủ. Suốt mười tám năm nay, tôi đã đợi mười tám năm để đến ngày hôm nay. Ông trời quả nhiên có mắt, trời quả nhiên có mắt, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy thiếu chủ trưởng thành rồi!
Sở Phàm mơ hồ nghe thấy trong lời nói của Ngô bá có chút không hợp lý. Hắn vội vàng hỏi:
- Ngô bá, lời này của ngài là có ý gì? Vì sao ngài lại gọi tôi là thiếu chủ?
- Tôi đi theo ông chủ, mà thiếu chủ là con một của ông ấy. Cho nên cậu chính là thiếu chủ của tôi
Ngô bá lệ nóng đầy mặt, vẻ mặt kích động nói.
- Nói như vậy thì ông chủ mà ngài nói chính là, chính là ba ta sao?
Sở Phàm kích động nói với vẻ khó tin.
Ngô bá gật đầu, nhưng mà trong mắt tràn đầy đau đớn khôn xiết.
- Vậy ba mẹ tôi đâu, Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết ba mẹ tôi hiện giờ ở đâu?
Sở Phàm lúc này đột nhiên biết được tin tức về cha mẹ ruột của mình thì đặc biệt kích động và hưng phấn, nhịn không được mà lớn tiếng hỏi dồn dập.
Ngô bá sắc mặt hơi buồn bã, Ngân Hồ và Kim Cương đứng ở bên cạnh cũng cúi đầu, một câu cũng không nói.
Ngô bá thở dài, chuyển ánh mắt sang bên cạnh thì nhìn thấy A Thiến đang ngạc nhiên đứng đó, ánh mắt trầm xuống, hỏi:
- Thiếu chủ chủ, vị này là?
- À, cô ấy là một người bạn của tôi. Tôi cần tìm một chỗ ở an toàn cho cô ấy.
Sở Phàm giải thích nói.
- À, nếu như cô ấy không ngại thì có thể ở lại đây luôn. Ở đây rất an toàn.
Ngô bá nói.
- Ừ! Vậy, vậy thật là làm phiền rồi.
Sở Phàm nói.
- Ha ha. Thiếu chủ, cả tòa biệt thự này là của cậu. Cô ấy ở nơi này nếu nói làm phiền thì phải làm phiền đến cậu mới đúng.
Ngô bá cười cười. Sau đó nói:
- Ngân Hồ, cháu đưa cô này lên lầu nghỉ ngơi trước đi!
A Thiến lúc này có chút thẫn thờ mà đi vào trong biệt thự.
“Tòa biệt thự này là của tôi mình sao?” Sở Phàm nhìn ngôi biệt thự có giá trị hơn vạn bạc ở trước mặt mà thấy ngạc nhiên trong lòng. Nhưng mà trong lòng hắn chẳng có gì quan trọng bằng tin tức về cha mẹ mình. Cho nên hắn cuống cuồng hỏi:
- Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết tin tức của ba mẹ tôi đi. Từ khi tôi biết chuyện đến bây giờ tôi lúc nào cũng muốn biết ba mẹ tôi là ai. Tôi cũng từng hỏi thăm khắp nơi về thân thế, muốn biết được rốt cuộc ba mẹ tôi là ai. Nhưng mà tôi hoàn toàn không thu được tin tức gì cả . Ngô bá, cầu xin ngài nói cho tôi biết đi!
Ngô bá lại thở dài, nước mắt lưng tròng. Ông ôm lấy cánh tay của Sở Phàm nói:
- Thiếu chủ, cậu theo tôi đến đây.
Nhìn thấy những diễn biến trên sắc mặt Ngô bá, trong lòng Sở Phàm mơ hồ cảm thấy một chút bất an. Lòng vừa yên ổn được một chút lại trở nên thấp thỏm.
Ngô bá đưa Sở Phàm vào trong phòng khách của biệt thự. Ở đây, cái đầu tiên thu hút sự chú ý của người ta là hai cái bài vị bằng gỗ ở trên một cái bàn thờ bằng đá cẩm thạch. Trên vách bàn thờ treo hai tấm hình của hai người, một nam một nữ. Nam thì mày kiếm anh tuấn, hai mắt có thần. Nữ thì mũi cao đoan trang và thanh lịch, nhã nhặn và dịu dàng.
Sở Phàm sau khi đi vào phòng khách nhìn thấy trên bàn thờ có hai bức chân dung thì tự dưng chẳng hiểu sao mà tim đập loạn lên, giống như vô hình có một lực hấp dẫn bắt hắn từng bước một đi đến bàn thờ. Hắn nhìn hai bức chân dung ở trên bàn thờ, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác máu mủ tình thâm. Hắn lờ mờ cảm thấy hai người ở bên bức chân dung kia cùng với sinh mệnh của mình có một mối quan hệ mật thiết.
Ánh mắt của người đàn ông trên bức chân dung, cái mũi, khuôn mặt so với hắn thì thật là giống nhau như tạc. Còn ở người phụ nữ kia toát ra cảm giác nhã nhặn và ôn nhu làm cho lòng hắn không khỏi sinh ra một tình cảm ấm áp. Hắn ngơ ngẩn đứng trước bàn thờ, trong lòng dường như đã xác định được một chuyện. Chỉ là hắn cũng không dám đối mặt mà thôi.
- Thiếu chủ, họ chính là ông chủ và bà chủ. Cũng chính là cha mẹ ruột của cậu đấy!
Thanh âm đau buồn kia của Ngô bá vang lên bên tai hắn.
Cuối cùng, việc gì đến cũng sẽ đến, nên đối mặt thì cũng phải đối mặt. Sở Phàm không muốn đối mặt nhưng mà sự thật vô tình làm hắn phải đối diện. Đầu hắn nhất thời trống rỗng, cả người giống như bị sét đánh, cơ thể hắn run rẩy một hồi, hai đầu gối khụy xuống, quỳ lên tấm nệm ở trước bàn thờ. Khi hắn ngẩng đầu lên thì nước mắt đã ướt nhòe trên mặt!
Mười tám năm rồi, đã mười tám năm Sở Phàm chưa bao giờ được nhìn thấy cha mẹ của mình. Mà từ khi hắn hiểu chuyện ngày nào hắn cũng nghĩ về cha mẹ mình. Những đứa trẻ bằng tuổi lúc đó còn đang ở bên cha mẹ nũng nịu chơi đùa ầm ĩ thì hắn lúc đó lại ở dưới ánh nắng mặt trời chói chang mà luyện tập võ công và đọc sách viết chữ. Khi còn nhỏ hắn đã đem nỗi nhớ nhung cha mẹ của mình chuyển thành động lực để ra sức tu tập. Bởi vì sư phụ đã nói cho hắn, khi nào hắn học xong bản lĩnh thì có thể đi tìm cha mẹ. Vì mục tiêu này hắn chăm chỉ tu tập, khi học xong thì xuống núi đi tìm tin tức của người thân, nhưng mà cho tới nay cũng hoàn toàn không có thu hoạch gì!
Mà ngày hôm nay, hắn rốt cuộc cũng đã biết được tin tức về cha mẹ mình. Nhưng cái mà hắn thấy cũng chỉ là hai tấm hình, mà không phải là hai người còn sống sờ sờ trước mặt. Thật là lúc ở thiên đường khi xuống địa ngục, vui mừng đỉnh điểm và đau thương tột độ vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt. Khi biết được tin tức về cha mẹ mình thì hưng phấn và kích động. Đến lúc hiểu được họ đã rời bỏ trần thế thì thống khổ và đau buồn, tất cả chỉ vẻn vẹn xảy ra trong phút chốc.
- Ba, mẹ!
Sở Phàm giọng nói đau khổ, khóc nức nở, có chút nghẹn ngào gọi ra hai chữ vĩ đại nhất trên đời. Ngô bá ở bên cạnh lui sang một bên, vẻ mặt rất đau đớn.
- Ba, mẹ! Vì sao, vì sao con ngay cả một lần được gặp cũng không được. Hu hu hu, vì sao chứ... Mấy năm gần đây con mỗi ngày đều nhớ đến hai người, thăm dò tin tức của hai người khắp nơi, mong ước một ngày nào đó có thể gặp mặt được ba mẹ. Nhưng cũng chưa hề nghĩ đến chuyện con và ba mẹ gặp nhau lại ở trường hợp này. Ba, mẹ! Hai người làm sao lại nỡ lòng nào bỏ con mà đi chứ, con còn chưa hiếu thuận với hai người được ngày nào. Ba, mẹ ơi...
Đau khổ trong lòng Sở Phàm bùng phát, khóc lớn lên!
Nước mắt đàn ông không dễ rơi, chỉ vì chưa đến lúc đau lòng.
Ngô bá mang tới hai nén hương, châm lửa rồi đưa cho Sở Phàm, nói:
- Ông chủ, bà chủ, cầu cho hai người được yên nghỉ trên trời!
Sở Phàm nhận lấy hương, cung kính lạy, trong miệng thống khổ nói:
- Ba, mẹ! Đứa con bất hiếu Sở Phàm ra mắt hai người. Chỉ mong hai người ở trên trời có thể yên nghỉ. Sau này con cũng không thể hiếu thuận mà chăm sóc cho hai người được. Chỉ mong sao ba mẹ ở thế giới bên kia có thể sống yên ổn bên nhau, vui vẻ. Con sau này mỗi ngày sẽ đến nói chuyện với hai người. Ba, mẹ! Mười tám năm nay con có rất nhiều điều muốn nói với hai người mà. Ba, mẹ! Yên lòng an nghỉ!
Ngô bá cũng quỳ lên nệm. Nước mắt đã đầy mặt, nghẹn ngào nói:
- Ông chủ, bà chủ, nếu hai người ở trên trời có linh thiêng nghe được lời lão nói thì xin đưa mắt nhìn xuống con của hai người. Cậu ấy đã trưởng thành, cậu ấy đến gặp hai người đây. Tuy ngày hôm nay cũng đã qua mười tám năm nhưng cậu ấy dù sao cũng đã đến đây rồi. Chỉ mong hai người ở trên trời linh thiêng có thể phù hộ cho thiếu chủ khỏe mạnh và trưởng thành, hoàn thành nghiệp lớn.
Một lúc lâu sau, Sở Phàm mới từ trên nệm chậm rãi đứng lên. Nước mắt ở trên mặt hắn đã khô, ánh mắt đã phục hồi lại vẻ kiên nghị như trước. Hắn cuối cùng cũng biết cha mẹ của mình là ai và có hình dạng như thế nào rồi. Tuy là cái giá của việc này quá đau khổ và bi thương. Sớm biết như vậy hắn thà không biết tin tức của họ, để lòng hắn luôn luôn cho rằng cha mẹ của mình vẫn còn sống, sống ở một nơi nào đó trên thế giới này, để mình mỗi ngày đều cầu nguyện cho họ được vui vẻ còn hơn. Nhưng mà sự thật cần phải đối mặt chứ không phải là trốn chạy!
Huống hồ, hắn còn chưa biết rốt cuộc là vì cái nguyên nhân gì mà cha mẹ hắn trở nên như vậy. Ngô bá cũng đã chậm rãi đứng lên. Ông nhìn khuôn mặt lạnh lùng và đau khổ kia của Sở Phàm, trầm giọng nói:
- Thiếu chủ! Cậu đi lại đây, tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.
Sở Phàm sau khi nghe vậy thì lòng khẽ động. Hắn biết rõ chuyện Ngô bá nói với hắn nhất định là có liên quan đến cha mẹ mình.
Ngô bá kéo Sở Phàm đến ghế sofa ở trong phòng khách ngồi xuống. Tự mình đi rót nước pha trà, Sở Phàm sau khi thấy vậy thì vội vàng đứng dậy nói để hắn làm. Ngô bá bảo Sở Phàm ngồi xuống, ông khăng khăng phải pha trà cho Sở Phàm, ông thầm nhìn thấy Sở Phàm khiêm tốn, có lễ phép, không kiêu ngạo, không xa xỉ thì không nhịn được mà vui vẻ trong lòng, cảm thấy chính mình nhiều năm qua lặng lẽ vì hai đời nhà họ Sở mà nỗ lực cũng không có uổng phí.
- Thiếu chủ, tuy là từ nhỏ tôi cũng không nhìn cậu lớn lên nhưng tôi biết rõ cậu được phương trượng Nam Thiếu Lâm Từ Viễn đại sư nuôi dưởng từ nhỏ đến lớn. Có Từ Viễn đại sư đức cao vọng trọng tự mình nuôi dưỡng tôi cũng không có bất cứ cái gì lo lắng về cậu cả. Về mặt khác ta cũng bận rộn chuẩn bị tất cả các phương diện cho thiếu chủ. Hôm nay tất cả điều kiện ở mọi mặt đã đầy đủ, chỉ thiếu gió đông là cậu chủ thôi.
Ngô bá vui vẻ nói.
- Lão Ngô, khi bác còn trẻ thì chăm sóc ba cháu. Bây giờ lại vì một đứa con bất hiếu bỏ đi như cháu mà phải vất vả, cháu thật là vô cùng xấu hổ. Lão Ngô, cháu thay mặt ba mẹ cháu nói với bác một tiếng, bác đã vất vả rồi!
Sở Phàm chân thành nói.
Ngô bá sau khi nghe vậy thì hơi ngẩn ra, sau đó cảm thấy mắt trở nên ươn ướt. Ông cười cười, ni:
- Không vất vả không vất vả, có những lời này của thiếu chủ thì lão Ngô đây cũng đã thấy đủ rồi. Chỉ mong sao thiếu chủ có thể tạo ra một sự nghiệp huy hoàng, khôi phục lại cơ nghiệp của ông chủ, trừng trị bọn tiểu nhân gian ác, lấy đó để đền đáp cho ông chủ linh thiêng ở trên trời!
Sở Phàm nghe vậy thì hơi ngẩn ra, hỏi:
- Ngô lão nói vậy là có ý gì?
- Thiếu chủ không nên vội, mà từ từ nghe tôi kể.
Ngô bá nói xong thì uống một ngụm trà, chậm rãi nói:
- Mười tám năm trước, tập đoàn lớn nhất trong nước có tên là Sở Thị, độc quyền sản xuất khoáng sản và năng lượng, là hai ngành sản xuất dẫn đầu trong cả nước. Mà Tập đoàn Sở Thị nhờ vào lợi nhuận sản xuất và kinh doanh của hai ngành này mà trở thành một tập đoàn đứng đầu cả nước. Khi đó, chủ tịch của tập đoàn Sở Thị là ông chủ, cũng chính là người một tay đã sáng lập nên thành tựu huy hoàng của tập đoàn, và đó cũng chính là cha ruột của cậu, Sở Chiến Ca.
Sở Phàm sau khi nghe vậy thì ngẩn ra, trong lòng lập tức cảm thấy máu nóng sôi trào. “Thì ra ba mình là một người kiệt xuất đã từng đứng trên đỉnh cao. Như vậy ngày hôm nay Tập đoàn Sở Thị do một tay cha mình sáng lập ra đâu mất rồi?”
- Ông chủ có thiên phú buôn bán kinh người và có năng lực lãnh đạo vô cùng cao minh. Đây là hai năng lực giúp cho ông từng bước một sáng lập ra thành tựu huy hoàng của Tập đoàn Sở Thị. Nhưng mà dĩ nhiên cũng không thiếu sự giúp đỡ của một số nhân vật chủ chốt đối với ông chủ. Trong đó có một người tại buổi đầu ông lập nghiệp thì liên tục giúp đỡ rất nhiều. Mà ông chủ cũng cùng với người này kết nghĩa anh em. Nào biết, người này bề ngoài thì nghiêm nghị và đại nghĩa thực ra bên trong rất gian xảo, chính là một tên tiểu nhân gian ác. Chính hắn đã lợi dụng lòng tin của ông chủ mà câu kết trong ngoài, từng bước một chiếm đoạt quyền lực Tập đoàn Sở Thị, cũng cố thực quyền của mình. Tên tiểu nhân gian ác này dồn lão gia vào con đường chết!
Ngô bá nói đến đây thì giọng nói trở nên tức giận vô cùng, từ trong mắt toát ra vẻ cừu hận sâu đậm.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Cận Chiến Bảo Tiêu
Phù Sinh Mộng Đoạn
Cận Chiến Bảo Tiêu - Phù Sinh Mộng Đoạn
https://isach.info/story.php?story=can_chien_bao_tieu__phu_sinh_mong_doan