Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Kim Cương Khế Ước
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 268: Ngược Yêu: Sinh Nhật Vui Vẻ (6)
E
dit: Binmeo
Beta: N.P
“Trần, em cho anh mặc cái gì đấy?” Cúc Như Khanh nhìn bóng lưng cô, hỏi.
Mặc Thiên Trần đã chạy vào phòng tắm, nhô đầu ra khỏi cửa, “Ông xã, đó là quà sinh nhật em đặt riêng không cởi xuống được cho anh đấy, mong anh đừng cười.”
cô còn dùng ánh mắt, em đã cho anh khi dễ em nhiều như vậy, bây giờ nên biết hậu quả đi!
Cúc Như Khanh hai mắt tươi cười nhìn cô, chờ em tắm xong, xem anh “hành hạ” em thế nào!
Mặc Thiên Trần trong phòng tắm vui vẻ ca hát, đây là chính cô tìm vải đặt hàng, căn cứ vào dáng người may ra, mặc lên người liền dính luôn trên đó, cởi không xuống, kéo cũng không hư.
Ai bảo Cúc Như Khanh luôn lấy chuyện ức hiếp cô làm niềm vui, cô cũng phải cung kính đáp lễ anh mới được, cái này gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau! Hôm nay vừa hay là sinh nhật của anh, có thể nói là thiên thời, địa lợi, nhân hòa rồi!
Mặc Thiên Trần tắm táp thoải mái xong, chỉ khoác một cái áo ngủ, rộng thùng thình chỉ cột dây ngang cho có lệ, trên người tỏa ra mùi vị quyến rũ, cô nhìn người đàn ông hờn dỗi trên giường lớn, vui vẻ chạy đến, ngọt ngào gọi, “Ông xã, sinh nhật vui vẻ!”
“Em đối xử với ông xã em vậy sao?” Cúc Như Khanh nheo mắt lại hỏi.
“Của em chỉ là lễ mọn, mong ông xã đừng ghét bỏ mà.” Mặc Thiên Trần cười nói, vươn tay sờ dọc theo quần lót anh, “Nhìn rất đẹp nha! Vóc dáng của ông xã tuyệt vời như vậy càng hoàn mỹ hơn.”
Cúc Như Khanh vươn tay, ôm cô vào ngực, đè cô xuống, bàn tay cách lớp áo ngủ ôm lấy hông cô, cũng rất nhanh tiến tới đùa bỡn bầu ngực sữa tròn tròn của cô, Mặc Thiên Trần lập tức khẽ rên thành tiếng, anh biết rõ trên ngừoi cô nơi nào gây cho cô cảm giác mạnh nhất.
“Trần, quà sinh nhật, ngoài cái này ra còn gì nữa không nhỉ?” Anh cười nói.
Mặc Thiên Trần đoán chừng anh cởi không được, cười đáp: “Còn em nữa, ông xã có muốn không?”
“Muốn! Làm sao không muốn được!” Cúc Như Khanh cười lớn cúi đầu hôn lên làn môi cô.
Tất cả ồn ào đã qua đi, đây chính là khoảng thời gian ngọt ngào chỉ thuộc về hai người, bên ngoài là buổi đêm đầu hè yên tĩnh, bên trong phòng là cảnh tượng hai người mắt trong mắt, mười ngón tay quấn quít yêu đưng, bắt đầu một buổi tối vui vẻ ngọt ngào.
cô mỹ lệ, như một đóa sen đầu hè vừa ra nhụy, mát mẻ nở rộ trong mắt anh, Cúc Như Khanh cảm thấy mình như lọt vào bên trong hồ sen, ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của hoa sen, không nhịn được vươn tay ra hái vẻ đẹp của cô, anh vốc nước vào trong lòng bàn tay, chậm rãi thả vào cánh môi nhỏ của cô, càng thêm xinh đẹp.
“Trần, em rất đẹp…”
Mặc Thiên Trần khẽ mỉm cười, để mặc cho bản thân phơi bày trong mắt anh, trong lòng hạnh phúc. Nhưng lúc đang thưởng thức, anh lại giống như làm ảo thuật, trên tay cầm bánh ngọt.
“Khanh, không được…”
cô kháng cự yết ớt, rõ ràng là đã mang hết bánh ngọt đến cô nhi viện rồi, tại sao anh vẫn còn bánh trong phòng chứ?
Anh dùng tay bắt lấy hai bàn tay nhỏ bé của cô, tay còn lại lấy bơ nhẹ nhàng bôi lên cổ, lên xương quai xanh xinh đẹp, là những chỗ nhạy cảm nhất của cô, anh đương nhiên biết những điểm này, tay anh nhẹ vuốt, mùi thơm của bơ, hòa với mùi hương trên người cô ngập tràn trong mũi anh.
“Trần, em nói tối nay là của anh, đúng không?” Anh cúi đầu cười, chóp mũi đụng phải bầu ngực sữa của cô, đầu lưỡi khẽ chạm vào xương quai xanh của cô.
Lúc tối anh tắm xong, đã lập tức phân phó người làm đi đặt một cái bánh ngọt nhỏ, mục đích đương nhiên là vì bữa tiệc ngọt ngào đêm nay. Đây là khoảng thời gian tận hưởng giữa anh và cô, sao có thể thiếu phần ngọt ngào này chứ?
“Ông xã, đổi cái khác đi, được không?”
Xương quai xanh của cô vốn đã giống như con bướm xinh đẹp, nay dính một tầng bơ trắng, càng giống một con bướm, sắp tung cánh bay đi hơn. Lúc đầu lưỡi Cúc Như Khanh chập chờn khẽ liếm, cô mới cảm thấy so với buổi tối ở cạnh bồn rửa tay, cảm giác anh liếm vành tai cô, cái này còn mạnh mẽ hơn rất nhiều rất nhiều.
Cúc Như Khanh cảm thấy thân thể cô phập phồng không ngừng, anh cười, “Đây mới là bắt đầu thôi, Trần biết rõ phải làm thế nào, anh mới buông tha em, đúng không?”
Mặc Thiên Trần ánh mắt vừa lúc chạm đến hông anh, thứ nằm trong quần lót đã sớm long lên, dĩ nhiên cô hiểu anh đang nói gì, hơn nữa cô cũng biết, nếu cô cởi cho anh, anh cũng sẽ không buông tha cô, sẽ càng đắc ý đùa bỡn cô.
“Em chính là không cho anh cởi ra!” cô thở khẽ, “Em sẽ làm pháp thuật, sẽ làm cho anh tối nay chỉ nhìn được, mà không ăn được!”
“Vậy tối nay, Trần chính là cô phù thủy nhỏ rồi, anh lại muốn xem thử công lực của cô phù thủy nhỏ này rốt cuộc là cao đến mức nào, có thể khiến người như anh không thể chống cự không?”
Cúc Như Khanh cũng không hấp tấp, mặc dù người anh trướng đến khó chịu, mấu chốt là anh không nghĩ ra được cô làm cách nào, mà mặc dù anh khỏe mạnh, nhưng vẫn kéo không đứt cởi không ra, đây xem như là lần đầu tiên tổng tài Cúc thị bị làm khó triệt để rồi.
Mặc Thiên Trần đỏ mặt thở hổn hển, “Được rồi, chúng ta phân cao thấp một chút mới được…”
Lời còn chưa nói hết, anh đã mang bánh ngọt bôi không ngừng lên bầu ngực trắng run rẫy của cô, cô muốn ngăn, cũng bị cảm giác có chút ngọt, có chút ngán, có chút nhu tình này bao vây.
Bầu ngực sữa của cô dưới đầu lưỡi điêu luyện mềm mại nóng ấm của anh, sinh ra cảm giác muốn bay lên không trung khiến cô phập phồng không ngừng…
Bàn tay Cúc Như Khanh tiến thẳng đến trước ngực, lướt sang bên hông, đi đến bụng cô, anh nhìn thấy vết sẹo mờ mờ kia, trong lòng tối sầm lại, đó là ngày này sáu năm trước, đã mạnh mẽ lấy đứa bé trong bụng cô ra.
Tay anh nhẹ nhàng vuốt vết sẹo, từng lần, từng lần, từng lần, tựa như muốn an ủi cánh hoa đã từng chịu tổn thương này, lại giống như một liều thuốc muốn loại trừ dấu vết xấu xí duy nhất trên người cô, ánh mắt dần trở nên trìu mến, đôi mắt sâu kín nhìn chăm chúc vào dấu vết, mãi một lúc sau…
Mặc Thiên Trần dần bình tĩnh lại, cô khẽ ngẩng đầu, thấy người đàn ông đã dời về phía khác, hai tay cô được anh thả lỏng, vội vàng lấy tay che đi, không cho người đàn ông nhìn thấy, “Như Khanh, đừng nhìn…”
Đây là nỗi đau đớn mãi mãi mà người đàn ông đó để lại, chính tại nơi đó ngày này, cô bị cường hành khống chế trên bàn phẫu thuật lạnh lùng, bất lực rơi lệ, tròng mắt đầy nước mắt mông lung chỉ nhìn thấy các bác sĩ áo trắng, đôi tai chỉ nghe thấy âm thanh của đồ vật kim loại, rạch bụng đã nhô cao của cô, để lại cho cô nỗi đau vĩnh viễn…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Kim Cương Khế Ước
Lục Tiểu Lam
Kim Cương Khế Ước - Lục Tiểu Lam
https://isach.info/story.php?story=kim_cuong_khe_uoc__luc_tieu_lam