Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nghề Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 256: Đột Nhiên Băng Hà
“V
ũ Lâu à, chúng ta lại sinh thêm một cô con gái đi.” Hắn cầm tay nàng lên, khẽ hôn xuống một cái. Thấy nàng không phản kháng, hắn liền vùi đầu vào cổ nàng tiếp tục hôn, bỗng cổ hắn đau nhói, vội buông nàng ra: “Tần Vũ Lâu, nàng giỏi thật đấy, dám cắn ta hai lần!”
“Sao không cắn chết chàng luôn đi! Vừa rồi là vì thân cận với ta nên mới gặp rắc rối, suýt bị phế, mà chàng xoay người đã quên rồi à, không nghĩ được chuyện gì tốt đẹp cả!”
“Muốn sinh con với nàng, không phải là chuyện tốt sao?” Lam Tranh buồn bực dùng ngón trỏ khoanh vòng tròn trên đệm gấm: “Ta không thích hai tên quỷ thích khóc kia… Ta thích con gái cơ…”
“Nếu thích, thì chàng tự đi mà sinh.” Sinh con, nuôi con vất vả vô cùng, hắn thì hay rồi, tuỳ tiện nói là có đứa con luôn.
“Vũ Lâu…” hắn quấn lấy nàng: “Sinh cho ta một cô con gái đi…”
“Đừng quấn lấy ta.” Nàng nói: “Chàng đi mà tìm nữ nhân khác sinh con cho chàng, dù sao, về sau cũng chẳng tránh được chuyện tam cung lục viện.” Hôm qua Hoàng thượng nói gia thế nhà nàng không tốt, chỉ có thể làm thị thiếp. Mà Vương Bá cũng không hài lòng với gia cảnh của nàng. Còn Hoàng hậu, chắc chắn sẽ nổi ý muốn nạp phi cho Lam Tranh. Dù sao bà cũng đã từng nạp một lúc hai trắc phi cho hắn rồi mà.
Lam Tranh nói: “Ta đi tìm người khác, nàng có đồng ý không?”
“…” Trong lòng nàng rất khó chịu, vừa rồi là vì tức quá nên nói ra, cũng không muốn tiếp tục đề tài này. Lam Tranh cố tình hỏi: “Nàng độ lượng như vậy từ bao giờ thế?”
Nàng càng nghĩ càng khổ sở, suy nghĩ loạn lên trong đầu, nên không để ý gì nữa. Nàng vốn là Vương phi của chàng, nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, ngay cả giáo phường tư cũng đã từng vào, dù có Thiên Thiên, Mạch Mạch, cũng không thể nào được lập thành chính thất được nữa.
Mà nói xa hơn, dù nàng có thật sự được khôi phục thân phận. Sau này Lam Tranh làm Hoàng đế, hậu cung chỉ có một mình nàng, nhất định sẽ làm mất thể diện của chàng. Nhưng nàng cũng không muốn nhìn thấy hậu cung của chàng đầy oanh oanh yến yến. Dù có cố gắng khắc chế, cũng khó nói trước được là nàng sẽ không ăn dấm chua.
“Nàng nghĩ gì thế?” Lam Tranh nhéo mũi nàng, cười nói: “Ta hỏi nàng, nàng rộng lượng như thế từ bao giờ? Sao nàng không trả lời ta?”
Nàng cảm thấy rất phiền muộn, nhưng loại chuyện này cũng không biết nên nói thế nào, nhất là trong thời điểm này.
Lam Tranh trêu chọc tóc nàng: “Nàng rất hay đố kỵ, cái này cũng không tốt!”
Nàng cười lạnh: “Làm gì có nữ nhân nào không hay đố kỵ, chẳng qua là giấu có giỏi hay không thôi. Năm đó Hoàng hậu bị muội muội của mình giành mất phu quân, bên ngoài thì vẫn ra vẻ khoan dung rộng lượng, mẫu nghi thiên hạ. Nhưng khi quay lại tẩm cung của mình, thì chắc chắn tối nào cũng thầm rơi nước mắt thôi. Đó là do đạo đức.”
Lam Tranh chỉ hỏi một chút, không ngờ nàng lại tức giận như vậy, hắn ngẩn người: “… Sao nàng nghiêm túc vậy?”
Vũ Lâu hừ lạnh, buồn bực xoay người. Lam Tranh thấy vô cùng quái lạ, vừa rồi vẫn còn ổn, sao chớp mắt một cái mà sắc mặt đã thay đổi rồi. Hắn nằm ngẫm nghĩ lại một lần những câu họ vừa nói, chợt đoán ra, có lẽ nàng đang rối rắm trong cái câu “tam cung lục viện” kia rồi.
Hắn cười: “Nếu ta muốn tìm nữ nhân khác thì đã đi từ lâu rồi, còn có thể tranh giành nàng với Vân Triệt và Tấn Vương hay sao?”
Trong lòng nàng bỗng chua xót, nghĩ cũng thấy đúng. Hốc mắt hơi ướt ướt muốn khóc. Lam Tranh vừa nhìn lại càng cười tươi hơn, thổi mạnh vào mũi nàng: “Nhìn nàng kìa, còn dám nói ta, chính nàng cũng suốt ngày tâm tình không ổn định, thích khóc là khóc, thích cười là cười, có khác gì trẻ con đâu.”
Vũ Lâu thút thít gạt lệ, than thở: “Tại chàng chọc ta.”
Lam Tranh cười: “Để phu quân ôm một cái nào, không khóc, không khóc nữa. Vũ Lâu nhà ta là ngoan nhất.”
Dựa vào lòng hắn, nàng cũng dần bình tâm lại. Nàng bỗng cảm thấy, được hắn ôm trong lòng cũng thật hạnh phúc.
“Lam Tranh, chúng ta sẽ hạnh phúc đúng không…” Nàng nhẹ giọng hỏi, giống như sợ chỉ cần nói to thêm một chút, sẽ đánh tan ‘hạnh phúc’ đi mất.
“Đương nhiên rồi.”
Nàng gật đầu: “Đúng vậy, nhất định sẽ như thế.”
***
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có tiếng chân dồn dập ngoài cửa, tiếp theo là tiếng thái giám truyền đến, vì chạy vội nên thở hổn hển, bẩm báo: “Thái tử điện hạ… Hoàng hậu nương nương… mời ngài, mau… mau quay lại…”
“Xảy ra chuyện gì?” Lam Tranh vội ngồi dậy hỏi.
Tên thái giám kia lau mồ hôi trên trán: “Hoàng thượng, hoàng thượng… ngài… đi…”
Hai chữ “băng hà” không thể nói thẳng ra, dù sao cũng chưa thể tuyên cáo với bên ngoài được.
Lam Tranh hiểu ý thái giám: “Ngươi về trước đi, ta sẽ tới ngay.”
“Vâng.”
Thái giám đi rồi. Nhưng Lam Tranh lại không có động tĩnh gì. Hắn ngã người xuống giường. Vũ Lâu vội đẩy hắn: “Hoàng thượng không ổn rồi, chàng mau đi xem thế nào đi.”
Mắt Lam Tranh hơi đỏ, giọng khàn khàn: “Chờ lát nữa đã, giờ tình hình rất loạn.”
“Vũ Lâu!” Hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt nghiêm trọng, nắm cổ tay nàng: “Nàng có biết vì sao ta rời khỏi Hoàng thượng không?”
“Hoàng hậu bảo hai người về mà.”
“Đúng, Hoàng hậu.” Lam Tranh thấp giọng nói: “Hoàng hậu làm nhiều việc như vậy, chung quy cũng là vì muốn bảo vệ địa vị của nhà mẹ đẻ, nên mới giúp ta đăng cơ. Còn chuyện hôm qua Tấn vương nói, nàng có nhớ không? Nếu Hoàng thượng tỉnh lại, nhất định sẽ tiếp tục truyền thánh chỉ, phế truất ta. Nếu nàng là Hoàng hậu, thì nàng có để Hoàng thượng tỉnh lại không?”
Sau khi nghe xong, Vũ Lâu kinh hãi, tim như muốn nhảy ra ngoài, nàng túm tay áo Lam Tranh: “Ý chàng là, Hoàng hậu… bà… bà với Hoàng thượng…”
“Nào…” Lam Tranh che miệng nàng lại: “Đây chỉ là sự suy đoán của ta thôi, khi Hoàng hậu bảo chúng ta về, ta cũng hơi lo lắng. Nhưng không ngờ ta chỉ vừa rời đi không bao lâu thì lại xảy ra chuyện thật.”
Vũ Lâu gỡ tay hắn ra, vô cùng lo lắng: “Nếu đúng là Hoàng hậu thì sao? Chàng định làm thế nào?”
“Ta không nghĩ được gì cả.” Lam Tranh không hề có chút vui sướng nào của người sắp lên kế vị, hay là sự bi thương của người chịu tang, mà hoàn toàn chỉ đang bình tĩnh suy nghĩ xem nên xử lý mọi việc thế nào…
Vũ Lâu nhìn hắn, bỗng nhiên có một cảm giác vô cùng đau lòng.
Dường như chỉ có lúc ở bên nàng, hắn mới cười đùa không lo âu gì. Còn khi nhắc đến chuyện tranh quyền đoạt thế, hắn sẽ trở nên lãnh khốc vô tình.
Hắn cố gắng khống chế tình cảm của mình, cũng không xử lý mọi việc theo cảm tính.
“Khi ta quay về, Tấn vương vẫn còn đang tranh cãi với mẫu hậu, không biết hắn có rời khỏi đó không. Nếu không… Nhất định hắn sẽ không để bà xuống tay.” Lam Tranh nói với nàng: “Rốt cuộc là Hoàng hậu làm thế nào? Nếu ta tới đó, mà Hoàng hậu lộ sơ hở, thì ta nên che giấu giúp Hoàng hậu, hay để Tấn vương vạch trần bà, còn ta ngư ông đắc lợi?”
Vũ Lâu kinh ngạc nhìn hắn: “Nói gì thì nói, chàng cũng nên đi xem thế nào đi.”
Lam Tranh lẩm bẩm: “Có lẽ bây giờ cũng bớt ồn ào rồi. Ta cũng sẽ dễ dàng hơn.” Hắn đứng dậy xuống giường, quay lưng về phía Vũ Lâu, giọng như nghẹn lại: “Đúng thật là, đã không phải là một Hoàng thượng tốt, cũng không phải là người cha tốt, đến lúc băng hà rồi mà vẫn còn để lại cho ta cả một cục diện rối rắm thế này…” Thừa dịp Vũ Lâu không để ý, hắn lén đưa tay lau khoé mắt, sụt sịt mũi.
Vũ Lâu cầm khăn tay, nhét vào tay hắn, dịu dàng an ủi: “Người chết không thể sống lại được, chàng nên lo tốt hậu sự cho ông đi.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nghề Vương Phi
Hoa Dương Hoa Ảnh
Nghề Vương Phi - Hoa Dương Hoa Ảnh
https://isach.info/story.php?story=nghe_vuong_phi__hoa_duong_hoa_anh