Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Kim Cương Khế Ước
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 259: Ngược Yêu: Kỉ Niệm Kết Hôn (4)
E
dit: BẠCH DƯƠNG
Beta: N.P
“Anh…” Mặc Thiên Trần đưa tay bịt miệng anh, “không cho phép anh nói lại!”
Người đàn ông này, thật quá mức!
rõ ràng anh đã chuẩn bị từ trước, mà còn làm bộ như cái gì cũng không biết, để cô cảm giác như mất mát, lại cũng khiến cô mong đợi, còn để mặc cô nhiệt tình chủ động hoan ái…
“Anh xấu xa!” cô thẹn thùng trừng mắt nhìn anh.
thật ra thì sáng sớm nay, lúc Mặc Thiên Trần tỉnh lại, anh đã biết rồi, anh còn nghe thấy cả lời chúc của cô.
Cúc Như Khanh một tay đỡ mông cô, mò đến quần lót bông của cô, “Anh xem nào, hành động nhanh vậy sao!”
Đương nhiên rồi! đã diễn xong tiết mục, chẳng lẽ cô còn mặc cái sợi dây đó đi rêu rao khắp nơi sao? Mặc Thiên Trần dĩ nhiên phải chuẩn bị mọi thứ cẩn thận, sáng sớm đã thay hết.
Cúc Như Khanh khẽ chạm vào bờ môi cô, “Trần, anh thích cách em tặng quà kỷ niệm ngày cưới cho anh, sinh nhật anh và bọn trẻ sắp đến rồi, anh còn muốn nhận quà tốt hơn đó?”
“Hay quá nhỉ!” Mặc Thiên Trần đỏ mặt, “Xét thấy hôm nay anh biểu hiện ác liệt, nên sẽ không có quà sinh nhật.”
“Hôm qua anh ác liệt sao?” Cúc Như Khanh tay nắm chặt hông cô, dùng sức, “Nhưng Trần rất thích mà! Nếu tối qua anh biểu hiện chưa đủ tốt, hôm nay sẽ biểu hiện tiếp, khi nào Trần hiểu mới thôi, được chứ?”
Anh vừa nói vừa muốn ôm cô vào lều, Mặc Thiên Trần lập tức kêu lên, “không cần đâu… Em sẽ chuẩn bị quà sinh nhật thật tốt, nhất định khiến anh mở rộng tầm mắt, được không?”
cô mà bị anh ôm vào đó, tinh lực của anh, cô nào dám khinh thường, chi bằng ngoan ngoãn đồng ý trước đã, còn nữa, bây giờ là ban ngày, hai người chui vào lều lại phát ra âm thanh, thật xấu hổ muốn chết!
“Được! Anh chờ quà sinh nhật của em.” Cúc Như Khanh ôm cô ngồi trên bờ cát.
Anh đặt cô ngồi lên đùi anh, còn vào lều cầm một cái áo khoác ra choàng lên chân cô, Mặc Thiên Trần dựa vào người anh ngắm mặt trời mọc.
“Ông xã, em không lạnh, không cần đắp cái này.” cô cười giảo hoạt.
“không được!” Anh dùng tay phủ áo khoác lên, không cho cô lấy ra, “Chân em đang bị đau không nên để bị lạnh, sáng sớm trời còn lạnh lắm.”
Mặc Thiên Trần dùng ngón tay chọc chọc vào mặt anh, “Anh lo người khác nhìn thấy hai chân xinh đẹp của em chứ gì? Còn kiếm cớ nữa? Em nhớ, tối qua anh rất thích quần lót của em nha!”
Tâm tư bị cô chọc phá, Cúc Như Khanh không phủ nhận, nhưng cũng không thừa nhận. Anh chỉ tươi cười, “Mau nhìn xem, mặt trời mọc thật đẹp!”
Mặc Thiên Trần lập tức bị cảnh mặt trời mọc hấp dẫn, vì thế không trêu chọc anh nữa.
Từ đằng Đông, đường chân trời xuất hiện một đường chỉ đỏ, dần dần khuếch tán, mặt trời từ từ nhô lên. Rồi dần dần, bầu trời biến hóa, những đám mây bồng bềnh bị ánh mặt trời buổi sáng nhuộm hồng, Vừa đảo mắt, đã như một dòng sông màu hồng rực rỡ trên trời, di động lăn tăn gợn sóng, lóe sáng. Từ phía chân trời, mây càng lúc càng hồng lên, mặt nước bầu trời liền thanh một đường. Trong phút chốc, mặt trời đỏ rực lộ ra khỏi mặt nước.
Gió biển nhẹ nhàng thổi đến, một buổi sáng xinh đẹp, như chào đón ngày kỷ niệm của hai người, Cúc Như Khanh và Mặc Thiên Trần đặc biệt thích buổi sáng này.
Mặc Thiên Trần thấy không có con cua nào rời đi, nhìn bọn chúng vẫn duy trì thế trận chữ, “Ông xã, có phải chúng ta sinh ra là của nhau rồi, giống như chữ ‘khuynh thành’ (‘Khanh Trần’) đó không?”
“Đương nhiên rồi! Trần từ lúc sinh ra đã là vợ anh rồi.” Cúc Như Khanh cũng nhìn về thế trận chữ mà anh đã sắp xếp.
Mặc Thiên Trần vui vẻ cọ vào cổ anh, “Ông xã, anh nói xem, cua cái dẫn chú rể của nó lên bờ, vậy có tổng cộng bao nhiêu chú rể cua?”
“Tổng cộng có chín mươi chín chú rể.” Cúc Như Khanh tì cằm vào đỉnh đầu cô, gió biển thổi mái tóc của cô lất phất, những lọn tóc nho nhỏ quanh quấn bên cổ anh.
“Chín mươi chín chú rể, cũng xem như tượng trưng cho trường trường cửu cửu, thêm con cua cái nữa là tròn một trăm con, có phải ý là trăm năm hạnh phúc không?” Mặc Thiên Trần phân tích, sau đó khen Cúc Như Khanh, “Ông xã, không ngờ anh còn biết lãng mạn như thế nha! không chỉ lãnh mạn, bình thường anh hay ra lệnh cho người ta, bây giờ còn có thể bày binh bố trận với cua nữa!”
“Anh giống người không lãng mạn sao?” Cúc Như Khanh nhẹ nhàng tì cằm đụng vào đỉnh đầu cô.
Mặc Thiên Trần ngẩng đầu nhìn anh, “không giống.” Nhưng lập tức bổ sung một câu, “Dĩ nhiên, anh đối với em rất lãng mạn.”
cô mỉm cười nhìn anh, thì ra tối qua anh đã bố trí cảnh này, cô thật sự rất hạnh phúc vì món quà này của anh.
Cúc Như Khanh cọ xát chóp mũi hơi lạnh của cô, hai người nhìn nhau cười, tự khắc sâu hình ảnh của đối phương vào lòng.
Hai người đều rất cố gắng vun đắp tình cảm, đầu tư tình cảm đều thành công, đều nghĩ cho đối phương, trong mắt cả hai cũng chỉ có người kia.
Mặt trời đã lên cao, đang tỏa ánh nắng lên người bọn họ, ánh nắng còn khiến hai người chói mắt.
Cúc Như Khanh giống như nhà ảo thuật, trên tay anh đang cầm một sợi dây chuyền thủy tinh, dưới ánh mặt trời sợi dây chuyền sáng chói, phát ra ánh sáng lấp lánh, tỏa ra nụ cười của Mặc Thiên Trần.
Đây là thứ anh đặt làm từ trước, muốn đưa cho Mặc Thiên Trần vào ngày kỷ niệm, buổi sáng này, ở đây là lúc thích hợp nhất, anh muốn tự mình đeo vào cổ cô.
Anh mở cúc áo sơ mi của cô ra, sau đó đeo vào cổ cô, sợi dây chuyền thủy tinh kết hợp với chiếc cổ trắng nõn của Mặc Thiên Trần, làm rộ lên vẻ tinh khiết của cô.
“Bà xã, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ!”
Anh nhìn món quà của mình, phản chiếu hình ảnh của cô.
Mặc Thiên Trần không ngờ còn được nhận đại lễ như vậy, cô như bị choáng váng, mãi đến khi nghe thấy lời chúc của anh, cô mới phát giác anh rất vui vẻ, cô vươn tay nhỏ bé, vuốt sợi dây chuyền thủy tinh trên cổ, cảm động đến lệ nóng quanh tròng.
“Ông xã…”
“Trần, thấy nó giống đôi mắt của em không?” Anh cười đáp.
“Đôi mắt của em?” Mặc Thiên Trần không hiểu.
“Đúng thế!” Anh nâng bàn tay nhỏ bé của cô lên, “Tâm hồn em thuần khiết không một tí vẩn đục, ánh mắt của em cũng tinh khiết không một tí tạp niệm, dây chuyền thủy tinh này giống như đôi mắt em, óng ánh trong suốt lại rất mĩ lệ.”
Mặc Thiên Trần nhìn sợi dây chuyền, nghe anh nói vậy, không ngăn nổi nước mắt, người đàn ông này yêu cô như thế, đời này kiếp này, cô còn cầu mong gì nữa đây?
không cần biết trong mắt người khác, cô là người như thế nào, nhưng trong mắt người đàn ông này, cô giống như thủy tinh trong suốt, chân thật thuần khiết.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Kim Cương Khế Ước
Lục Tiểu Lam
Kim Cương Khế Ước - Lục Tiểu Lam
https://isach.info/story.php?story=kim_cuong_khe_uoc__luc_tieu_lam