Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nghề Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 248: Khống Chế Kẻ Địch
V
ũ Lâu giơ tay lên, đâm thẳng xuống bụng. Vân Triệt hô lên một tiếng “Tỷ tỷ” rồi lao sang nhưng đã chậm, đao đã cắm sâu vào bụng, khiến Vũ Lâu thống khổ kêu lên thảm thiết.
Nàng ôm bụng, ngẩng đầu khóc ròng, nói với Tần Viễn Địch: “Như thế này… huynh đã vừa lòng chưa?”
Dù Tần Viễn Địch có cướp con của nàng đi, thì cũng chỉ là vì mục đích mưu hại Lam Tranh, chứ tuyệt nhiên không có ý muốn làm muội muội mình bị thương, nếu không, hắn cũng sẽ không điệu hổ ly sơn, cố ý lưu lại tin tức giả để nàng đi Vân Nam tìm bọn nhỏ, để tránh cho nàng bị đau lòng. Nhưng ai biết Vũ Lâu lại không bị mê hoặc, còn đuổi theo bảo vệ Lam Tranh.
Giờ nhìn thấy Vũ Lâu tự hại mình, hắn sợ hãi đến trợn mắt đứng sững tại chỗ, chờ đến khi kịp phản ứng, hắn liền vội vàng nhảy xuống ngựa, lảo đảo chạy về phía Vũ Lâu: “Vũ Lâu… Vũ Lâu…” khi hắn ôm thân thể nàng lên, hơi thở nàng mỏng manh thoi thóp. Tần Viễn Địch vốn bị thù hận làm mờ đi lý trí, lúc này tỉnh ra, hắn mới biết mình đã phạm quá nhiều sai lầm.
Nhưng hối hận cũng không thể thay đổi được sự thật là Vũ Lâu đã bị thương.
“Vũ Lâu, Vũ Lâu!” Tần Viễn Địch lo lắng gọi tên nàng: “Đúng, ca ca sai rồi, muội đừng có chuyện gì...”
Lúc này, Vân Triệt đẩy Tần Viễn Địch ra, oán hận nói: “Cút ngay! Đều tại ngươi làm hại tỷ ấy!”
Tần Viễn Địch ngã ngồi xuống tuyết, nhưng nhìn thấy Vũ Lâu đau đớn rên rỉ, hắn lại lao sang, nhưng bội kiếm đã bị đánh bay, hai tay vừa chôn trong tuyết đỏ ửng lên vì lạnh, cũng mất độ linh hoạt thường ngày. Miệng hắn liên tục gọi Vũ Lâu, Vũ Lâu, hy vọng muội muội có thể đáp lời mình.
Rốt cuộc hắn cũng đến gần được Vũ Lâu, kéo nàng vào lòng, thấy nàng đau đớn rên rỉ, tim hắn như bị dao cắt, càng ôm chặt Vũ Lâu hơn. Vân Triệt kéo hắn: “Ngươi định làm gì?”
“Đương nhiên là đi tìm đại phu!” Tần Viễn Địch căm tức quát Vân Triệt.
Ngay khi hắn quay đầu nói với Vân Triệt, thì Vũ Lâu đang nằm trong lòng hắn bỗng mở to mắt, rút con dao ở bụng ra, kề sát vào yết hầu Tần Viễn Địch: “Buông ra!”
Tần Viễn Địch ngỡ ngàng: “Vũ Lâu… muội?”
“Ta mặc áo giáp mềm của Vân Triệt, để đón một đao vừa rồi!”
“Muội giả vờ?!” Tần Viễn Địch chợt hiểu ra, không kìm được oán hận: “Muội lừa ta? Dùng khổ nhục kế lừa gạt ta?!”
“Còn tử tế hơn việc huynh dung con ta để uy hiếp ta!” Nàng nói: “Dám làm con ta bị thương, thì đừng trách ta không nhận người thân!”
Tần Viễn Địch cười lạnh: “Vũ Lâu, ta không tin muội dám xuống tay với ta!”
Nói xong, hắn đưa tay đoạt ngay đao của Vũ Lâu. Hắn nói không sai, dù Vũ Lâu có hận hắn, nhưng vì tình thân ràng buộc nên nàng cũng không thể nào xuống tay được.
Nếu Tần Viễn Địch phản kháng, chắc chắn nàng sẽ thất bại.
“A…….” Tần Viễn Địch đột nhiên thét lên một tiếng, hắn quay lại, thấy một mũi tên ngắn cắm thẳng vào đùi.
Lam Tranh đứng cách đó không xa, cầm cung tên Tần Viễn Địch vừa ném ra lên, vẫn đang giữ tư thế bắn cung, nói: “Ngươi chạy không thoát đâu!”
Vũ Lâu nhìn Lam Tranh với ánh mắt trách cứ: “Chàng!!!” Nhưng nàng cũng lập tức ý thức được, làm Tần Viễn Địch bị thương để có thể dễ dàng chế ngự hắn cũng không hẳn là biện pháp tồi.
Tần Viễn Địch cắn răng nhổ mũi tên ra, định đi tới nhặt thanh bảo kiếm để phản kháng lại, nhưng Vân Triệt nhanh hơn một bước, đá văng bảo kiếm ra xa, nói: “Từ bỏ ý định đó đi.”
Tần Viễn Địch vốn đã bất bình với Vân Triệt, giờ thấy hắn cố tình gây rối, nên thà rằng cá chết lưới rách, hắn đạp một cước hạ gục Vân Triệt, hung hăng bóp cổ hắn nói: “Cùng cha khác mẹ thì đã sao?! Ngươi có muốn nhiều chuyện không?!”
“Ca ca --- huynh điên rồi à? Mau buông đệ ấy ra!” Vũ Lâu đấm thùm thụp vào người Tần Viễn Địch.
Nhưng thân thể Tần Viễn Địch vốn cường tráng, nắm đấm của nàng căn bản không có tác dụng gì.
Cổ Vân Triệt bị bóp chặt khiến hắn đỏ bừng mặt, không thở được.
Lúc này, Lam Tranh mới chạy nhanh đến, quàng dây cung qua cổ hắn ta rồi vặn tay vài lần khiến dây cung xiết chặt lấy cổ hắn ta, sau đó giật mạnh lại phía sau để kéo hắn rời ra khỏi người Vân Triệt.
Vân Triệt vội đứng lên, há mồm thở dốc.
Tần Viễn Địch vừa bị thít cổ, vừa bị kéo lê trên đất. Hắn ta đưa tay muốn đánh Lam Tranh, tiếc là không với được đến nơi, trên đùi hắn lại đang bị thương khiến hao tổn rất nhiều khí lực, sự chống cự cũng yếu dần.
Vũ Lâu cũng không nỡ đứng nhìn ca ca chịu khổ, nên nàng đứng dậy, chưởng một chưởng vào sau cổ ca ca, nhưng một chưởng này đặt xuống, chỉ như đánh vào tảng đá khiến nàng đau đớn lùi lại phía sau.
Lam Tranh thầm nghĩ, không ổn, võ công của Tần Viễn Địch này còn mạnh hơn hắn tưởng rất nhiều, cả mấy người bọn họ đều không phải là đối thủ của hắn ta. Mấu chốt nhất là hắn lại không thể giết hắn ta, ít nhất là không thể giết trước mặt Vũ Lâu.
Thân hình Tần Viễn Địch cao lớn, vạm vỡ, giãy dụa mạnh như gấu, cả Vũ Lâu và Lam Tranh hợp lực mà còn không thể chế ngự hắn ta.
Lúc này, Vân Triệt vừa hồi phục được một chút khí lực nói: “Tần Viễn Địch, ngươi đừng cố làm những chuyện vô nghĩa nữa, con của ngươi đang ở trong tay ta, nếu ngươi còn muốn giữ mạng của con mình, thì nên yên phận một chút!”
Tần Viễn Địch nghe vậy, quả nhiên ngừng chống cự: “Ngươi nói cái gì?!”
Vân Triệt cười lạnh: “Làm gì có ai quy định chỉ mình ngươi được dùng đứa nhỏ để uy hiếp Vũ Lâu tỷ tỷ chứ! Ta đã phái người về Vân Nam tìm vợ và con ngươi. Ta biết ngươi đã giấu bọn họ đi, nhưng Vân Nam là địa bàn của ta, tìm một hai người không có gì là khó. Giờ có lẽ đã tìm được rồi! Nếu trong vòng một tháng, mà không có hồi âm của ta, thì thủ hạ của ta sẽ tự xử lý bọn họ!”
“Ngươi!” Sự chú ý của Tần Viễn Địch đều dồn lên người Vân Triệt.
Lam Tranh vội bắt lấy cơ hội, lại tung chưởng đánh vào gáy hắn.
Tần Viễn Địch a lên một tiếng rồi ngã gục xuống.
Lam Tranh và Vũ Lâu chế ngự hắn xong đều thở phào nhẹ nhõm, nhất là Vũ Lâu, nàng thở dài nói: “… Nguy hiểm thật.” rồi mềm nhũn người ngồi bệt xuống tuyết.
Lam Tranh tháo dây cung trên cổ Tần Viễn Địch xuống nói: “Ca ca của nàng thật chẳng khác gì gấu.” rồi hắn nhìn Vũ Lâu nói: “Hắn có thật là ca ca nàng không? Sao chẳng giống chút nào thế? Nàng cũng đâu giống gấu mẹ đâu nhỉ?”
Vũ Lâu hoảng hốt nhìn Lam Tranh, đột nhiên nhếch miệng khóc ầm lên: “Làm ta sợ muốn chết, chàng còn đùa giỡn được nữa.”
Lam Tranh vội nói: “Ta chỉ nói vậy thôi mà, lại đây, nàng và Vân Triệt trói ca ca của nàng lại, kéo vào trong đi.” Nói xong, hắn đứng dậy, đỡ Vương Lân đang hấp hối vào trong ngôi miếu đổ nát nghỉ ngơi.
Chờ đến khi sắp xếp ổn thoả cho Vương Lân xong, Vũ Lâu và Vân Triệt mới kéo được Tần Viễn Địch vào, Phi Lục đi phía sau.
Vũ Lâu hiểu y thuật, xử lý sơ qua vết thương của Vương Lân một chút: “Thương thế của hắn rất nặng, phải tìm đại phu! Nếu để lâu quá, chỉ sợ không giữ được chân nữa! Ở đây cách kinh thành không xa, nếu đi nhanh thì chạng vạng ngày mai là có thể đến nơi.”
Vân Triệt nâng cánh tay mình lên nói: “Đệ cũng bị thương, tự mình cưỡi ngựa còn không được thì làm sao mang theo hắn đuợc.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nghề Vương Phi
Hoa Dương Hoa Ảnh
Nghề Vương Phi - Hoa Dương Hoa Ảnh
https://isach.info/story.php?story=nghe_vuong_phi__hoa_duong_hoa_anh