Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tù Phi Tà Vương
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 224
T
rường kiếm trong tay Cảnh Dạ Lan nhấc lên, trên thân kiếm còn dính vết máu của gã, màu máu đỏ tươi ánh lên làm nổi bật nụ cười nhạt bên khóe môi nàng. Nháy mắt vẻ mặt của nàng như được bao phủ một tầng khát máu mị hoặc rồi nhanh chóng khuếch tán mạnh mẽ sang bốn phía.
Cùng một loại người?! Mặt Hách Liên Quyền nghệt ra, quả thực là như thế; lạnh lùng bá đạo, không cho phép người khác có một tia xâm chiếm…
- Mạn phép! – nàng lấy từ trong ống tay áo ra một sợi dây nhỏ như sợi tóc; ngẫm lại dù gì cũng đã dùng tới độc dược, nếu có dùng tới cách khác chắc cũng không sợ người ta nói.
- Ngươi dám!?
- Không có cách nào nữa, Tây Sở vương không ở bên cạnh thì chúng ta làm sao an tâm được. – nàng tiến lên chặn ngang phía sau gã, thừa dịp gã chưa có phản ứng lại lập tức dùng Thiên tàm ti trói tay gã lại. – Không cần cố sức giãy dụa bằng không người nếm khổ là ngươi! Tới lúc đó đừng có trách là ta không nhắc nhở ngươi trước nha!
Nhìn nàng hờ hững đi về trong lòng Hách Liên Quyền tràn ra một cỗ lãnh ý trước giờ chưa từng có. Một nữ tử như vậy nếu ở bên cạnh Hiên Viên Khanh Trần thì sẽ còn phát sinh ra những biến cố như thế nào nữa thì gã không thể nào biết được và cũng dám đoán trước.
- Tính tình của nàng đúng là không tốt chút nào. – hắn nhìn Cảnh Dạ Lan ngồi xuống bên cạnh, một màn vừa rồi tuy không nghe thấy bọn họ nói cái gì nhưng hắn thấy nàng dùng kiếm lột bỏ búi tóc của Hách Liên Quyền.
- Chẳng lẽ ta đã làm sai hả! – nàng tà nghễ liếc hắn một cái. Tuy Hách Liên Quyền không phải là một kẻ tiểu nhân cũng không thuộc dạng quân tử nên dĩ nhiên là nàng gây chút áp lực là điều tất yếu. Mới đi được một phần ba đường, khí lực bọn họ tiêu hao không ít; nếu tiếp tục đi thế này thì ba người bọn họ chắc chắn sẽ kiệt sức. Song Hách Liên Quyền cũng có chuẩn bị, hiện tại ở phía sau có hạ thủ của gã không ngừng áp xát, không thể để cho bọn chúng nhìn ra một tia sơ hở được.
Trên châm có dùng độc dược phát tác chậm, nếu không thể chống đỡ tới khi viện binh kéo tới thì lúc độc phát cũng chính là kỳ hạn cuối của bọn họ.
- Tuy không ổn lắm nhưng đó là mộ thủ đoạn tất yếu. – khẩu khí của Hiên Viên Khanh Trần như đang khen ngợi nàng. Hành động này của nàng cũng nằm ngoài dự tính của hắn, hắn biết nàng rất kiên định nhưng cũng bị hoảng sợ không ít, khó khăn lắm nàng mới có thể giữ được vẻ trấn định thế này.
- Ngươi còn lải nhải cái gì nữa, còn không mau nghỉ ngơi đi.
- Ta chờ nàng lại đây. Hiên Viên Khanh Trần nháy mắt mấy cái, thân mình dựa vào tảng đá lớn chống đỡ, hình như đã động tới vết thương nên hắn hơi nhíu mày, lấy tay ôm ngực.
- Chờ ta làm cái gì, ta cũng chẳng phải là thuốc trị thương cho ngươi được. – nói xong, nàng chủ động đi tới. – Cởi quần áo ra.
- Ta không sao.
- Ngươi tự mình làm hay là để ta hả?! – nàng liếc dài một cái. Không sao, nếu không sao thì vẽ ra cái bộ mặt đau đớn đó làm gì?!
- Vậy.. để nàng tự làm đi. – Hiên Viên Khanh Trần thản nhiên nói.
A trời ơi
~Cảnh Dạ Lan ngạc nhiên, nhìn một bộ đau đớn của hắn nhưng sao nàng có cảm giác hình như mình đã rơi vào cãi bẫy của hắn và hắn chỉ đang chờ mình nói ra những lời này.
Bỏ qua, nàng cũng lười suy nghĩ lắm rồi! Nghĩ vậy, nàng cúi người chủ động cở bỏ áo ngoài cho hắn. Xốc quần áo lên thì thấy vết thương trên người hắn căn bản không được bôi dược, so với mấy ngày trước có vẻ nghiêm trọng hơn. Nhiệt độ cơ thể của hắn cũng tăng cao, có lẽ vì vết thương bị nhiễm trùng nên mới vậy.
- Sao tới tận bây giờ ngươi mới chịu nói, thật đúng là không chịu nổi ngươi nữa! – nàng nóng nảy chất vấn.
- Nói hay không thì cũng phải đợi khi ra được bên ngoài mới tìm đại phu được, ta còn chịu đựng được. – hắn làm bộ không sao cả nhưng trong mắt lại phảng phất đau đớn.
- Ngươi đợi chút, ta lập tức quay lại. – nàng nhảy từ tảng đá xuống chạy đi. May là trong sơn cốc có suối nước nên nàng xé ống tay áo tẩm ướt rồi chạy nhanh về.
- Nằm xuống, đừng có nhúc nhích. – nàng nói như ra lệnh.
Hiên Viên Khanh Trần cũng nghe lời nằm xuống, thấy nàng lấy ra tiểu hỏa sổ (cái thứ mà các bạn thấy trong phim cổ trang, họ nhét trong người, lúc nào cần thì lôi ra thổi phù phù mấy phát rồi nó bốc lửa ấy) sau đó nung đầu châm một lát rồi mới châm xuống vết thương bị nhiễm trùng.
Động tác của nàng rất nhẹ nhàng, đầu cúi thấp xuống xát ngực hắn, hơi thở ấm áp phả vào da thịt hắn khiến cho nhiệt độ thân thể đã cao lại còn tăng vọt lên song vẫn cảm nhận được độ ấm từ thân thể nàng.
- Cảnh Lan, – hắn nhíu mày, không phải vì vết thương đau mà vì vẻ mặt lo lắng chuyên chú của nàng khiến hắn không tự chủ được mà gọi tên nàng.
Những vết thương này so với những gì mà hắn từng chịu đựng không đáng kể chút nào nhưng thấy nàng không nói lại khiến cho lòng hắn cuống cả lên. Nếu lúc nào cũng được nàng chăm sóc và lo lắng thì bị thương cũng không sao cả. Đột nhiên trong đầu hắn lại nảy lên ý niệm mạo hiểm nho nhỏ này!
Cảnh Dạ Lan lại tưởng là mình làm nặng tay nên nhỏ giọng nói:
- Ngươi chịu đựng một chút, chỗ này không còn vật gì khác, nếu không làm sạch miệng vết thương thì sẽ càng nghiêm trọng hơn.
- Được, ta biết, nàng cứ làm đi. – hắn cứ như là hạ quyết tâm kiên định làm gì đó, dùng sức gật đầu.
- Sẽ không sao đâu, ngươi muốn nói gì thì cứ nói.
- Ta không lo lắng cho vết thương, ta sợ nếu mình vạn nhất có có làm sao thì nàng… – nói cũng chưa nói hết, tay hắn nắm lấy cánh tay trắng noãn như ngọc của Cảnh Dạ Lan.
- Ngươi đừng có nói lung tung nữa, ta sẽ ở bên cạnh ngươi! – nàng đưa tay sờ sờ trán hắn, nóng như thiêu đốt vậy. Nàng vội vàng lấy mảnh ống tay áo tẩm nước khi nãy đắp lên trán hắn; nhìn khuôn mặt hắn dần đỏ bừng lên thì tâm nàng càng thêm loạn và lo lắng.
- Thật sao? Nàng nói thật chứ? – hắn lẩm bẩm mơ màng; hơn nữa lúc nãy uống không ít rượu mà giờ hơi rượu đã tán đi, hàn khí đánh úp lại. Rõ ràng là cả người như bị thiêu nóng nhưng vẫn lạnh tới thấu xương.
- Thật, ta nói thật! – Cảnh Dạ Lan giữ chặt lấy bàn tay hắn nãy giờ không chịu buông mà nhẹ giọng an ủi. Bình thường nàng chưa từng thấy hắn yếu đuối thế này, ngược lại khiến cho nàng không nở buông tay.
- Cảnh Lan!
- Ta ở đây.
- Cảnh Lan… Cảnh Lan…
- Ta ở đây.. ta ở đây.
Giúp hắn băng bó lại vết thương, Cảnh Dạ Lan thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi quay đầu nhìn lại.
Dù đã ngủ nhưng hắn vẫn cầm chặt lấy góc áo Cảnh Dạ Lan, hai má áp vào không chịu buông ra. Lúc ngủ, những đường cong lạnh lùng biến nhu hòa, hàng mày nhăn lại không chịu giãn ra, đôi mắt mị hoặc chúng sinh nhắm nghiền, lông mi thật dài khẽ run bất an, khóe miệng giơ lên độ cong mê người.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tù Phi Tà Vương
Tuyết Nhạn
Tù Phi Tà Vương - Tuyết Nhạn
https://isach.info/story.php?story=tu_phi_ta_vuong__tuyet_nhan