Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thần Hoàng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 215: Bắt Đầu Giao Phong
T
ông Nguyên bắt lấy, vừa liếc một cái đã nhận ra một bộ giáp trong đó là Huyết Vân Kỵ Giáp mua được hôm qua.
Mà đổi thành một giáp một cây thương, mới vừa vào tay, cảm giác vô cùng quen thuộc, huyết nhục tương liên đều không ngoại lệ đều là ngũ giai Linh Khí.
Hắn không khỏi ngẩn người, ánh mắt thoáng khôi phục. Tông Thủ cũng khẽ lắc đầu:
- Không cần nhìn ta, đây là thứ năm đó phụ thân ta lưu lại ở Tam Lục Tiễn Trang, rõ ràng tất cả đều là lôi hệ, ước chừng là chuẩn bị cho ngươi.
Khuôn mặt Tông Nguyên có chút động trong đôi mắt lóe lên quang trạch tiếp theo lại mờ nhòe đi.
Tông Thủ cười cười, lại cầm lên phù bút họa một ấn ký "hồn" sau gáy nó, mãi tới khi bao trùm đến phía dưới phần cổ mới để Tông Nguyên mặc hai bộ giáp vào.
Bộ kia thiếp thân nhuyễn giáp là ngũ giai linh giáp mặc bên trong, Huyết Vân Giáp mặc bên ngoài, lại có cái bao tay màu hơn một tháng trước Tông Thủ đoạt được. Cuối cùng buông mặt giáp xuống, cưỡi Long Giác Dực Mã Không Khí Tông tặng.
Cả người và ngựa quả thực dường như là sắt thép đúc thành, khí tức càng sâm lãnh mấy phần, làm cho người nhìn qua mà phát lạnh.
Con ngựa kia cũng được Tông Thủ vẽ một phù trận, Tông Nguyên ngồi ở trên lưng nó có cảm giác tâm ý tương thông, không có cảm giác không hài hòa. Thế mới biết phù trận trên người hắn để khống chế đầu long câu bên dưới.
Tông Thủ lại nhìn ra một phen lệnh Tông Nguyên đâm ra một thương, tính ra giờ phút này khí lực của hắn đã 150 vạn cân. Lúc này mới thoả mãn sờ lên cằm:
- A..., đoán chừng cũng không xê xích gì nhiều, như vậy lần này xông trận do ngươi thống quân.
Mọi người chung quanh nghe vậy lập tức cả kinh, Đàm Đào càng hoảng sợ thất sắc thẳng lên lưng, không dám tin nhìn qua. Hắn vốn dĩ lúc này đây xông trận muốn chọn người thì phải là mình mà không còn ai khác.
Ngay cả Tông Nguyên cũng nghiêng đầu, ánh mắt lần nữa kinh ngạc lộ rõ qua khe hở của mặt nạ.
- Không phải cho ngươi chịu chết, ở bên trong rất nhiều người này ta có thể khống chế một mình ngươi mà thôi. Ngươi là khôi lỗi của ta, nên phải biết phối hợp như thế nào...
Thấy ánh mắt của mọi người phụ cận đều bình tĩnh lại lộ ra vẻ thoải mái, Tông Thủ lại lắc đầu:
- Bất quá, đến cùng có thể có thể còn sống sót không thì phải xem ngươi. Nếu như bản thân ngươi cũng không có chiến ý, không có muốn sống thì trận chiến này sẽ bại. Kỳ thật đây cũng là cơ hội của ngươi, vô luận là muốn thoát khỏi khống chế của ta muốn báo thù cũng thế. Chính mình không cố gắng một phen làm sao biết kết quả sẽ ra sao?
Thân hình Tông Nguyên chấn động, ánh mắt như nhớ tới cái gì đó. Đàm Đào vẫn lo lắng, quân chiến chi đạo bất đồng tranh đấu tầm thường. Dù là Tông Thủ kiếm đạo Thông Linh, khi mà đại quân giao chiến cũng không có nửa điểm tác dụng.
Địch một người và địch vạn người căn bản chính là hai chuyện khác nhau.
Tỷ như Hiên Viên Thông cùng Hổ Thiên Thu, cường giả Đông Lâm Vân Giới có thể thắng được hai người này cũng không phải là không có. Nhưng chỉ cần hai người này xuất trận, cơ hồ không thể thua trận.
Năm đó Tông Vị Nhiên xuất đạo thực lực cũng không quá Võ Tông đỉnh phong, dựa vào một ngàn kỵ quân loạn thất bát tao đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi. Cho dù là đại quân hợp lực gấp mấy chục lần cũng bị giết đánh tơi bời.
Có vị Yêu Vương này làm ví dụ, tựa hồ lấy một địch trăm vẫn có cơ hội thắng. Nhưng khi đó đối thủ của Tông Vị Nhiên kỳ thật cũng chỉ là đám ô hợp chư thành hợp lại, so với tinh nhuệ Vân Hà Liệt Diễm Sơn tuyệt đối không thể cùng cấp. Huống chi đối diện, còn có vài vị Huyền Võ tông sư tọa trấn.
Tông Thủ lại không lại để ý tới hai người, an bài xong thì lên xe ngựa. Mấy ngàn kỵ mã nơi đây cũng yên lặng cỡi chiến mã. Tông Nguyên không nói một lời ngự Long Giác Dực Mã đến trước tất cả kỵ quân.
Toàn bộ mấy ngàn nhân mã không khí trầm lặng, bất đồng với Tông Nguyên, họ đều là người của Huyền Sơn Thành, tuy đã có lòng chết trận nơi đây nhưng không hề biểu lộ. Chỉ ngẫu nhiên là ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Tông Thủ trên Phiên Vân Xa, vị Thiếu thành chủ này xằng bậy vô cùng, địch gấp trăm lần cũng dám đánh chính diện, ngoài chịu chết thì tưởng đối phương là bùn nặn hay sao?
Không muốn uổng mạng chỉ cho là Thiếu thành chủ không hiểu thế sự chôn cùng mình, trả ân một mạng cho Tông Vị Nhiên. Bất quá cho dù là chịu chết cũng cần kéo lên một hai cái đệm lưng mới tốt.
- Hắc hắc! Binh thư nói quân không chiến tâm, không chiến ý, nói đúng là loại tình hình này sao?
Tông Thủ ngồi ở bên cạnh cửa sổ xe cười nhìn ra phía ngoài. Vừa nói dứt lời, một bên bày châm cho Nhược Thủy, đan dược của Hiên Viên Y Nhân quả nhiên là hữu dụng, tuy không phải chính thức đúng bệnh nhưng cũng dựng sào thấy bóng. Giờ phút này độc tố trong cơ thể Nhược Thủy trải qua ngày ngày thay máu đã giảm đi ba thành.
- Làm không tốt trên chiến trường thì thảm quá. Rồi Nhược Thủy, nàng cũng có huyết mạch Thiên Hồ sao?
Vấn đề này hắn một mực nghi hoặc trong lòng, ngày Nhược Thủy hiện ra yêu thân tuy là Thiên Hồ bất quá tình hình lúc đó lại cảm giác có chút không đúng.
- Mẫu thân của ta là ảnh hồ, ta là con lai.
Nhược Thủy lo lắng nhìn Tông Thủ, thấy trên mặt Tông Thủ không có dị sắc, mới thở phào nhẹ nhõm.
Bên trong Yêu tộc Hồ thị coi trọng huyết thống, giống Tông Thủ huyết mạch cao quý của nhân tộc và yêu tộc thì có thể miễn cưỡng tiếp nhận. Nói không chừng tương lai còn có thể mang đến huyết mạch tốt hơn trong tộc.
Nhưng ảnh hồ thì thuộc tạp hồ.
- Trách không được nàng che dấu không nói ra.
Tông Thủ thu hồi một cây châm cuối cùng rồi sau đó lại để cho Nhược Thủy uống một viên thuốc, mới thản nhiên nói:
- Trên chiến trường, Huyết Sát trùng thiên. Bên kia Linh Sư làm phép, nhất định phải rời xa chiến trường thiết trí pháp đàn. Vô luận nàng dùng biện pháp gì, tóm lại ở trong ba canh giờ tận lực để cho bọn họ không thể thi triển nhiều linh pháp.
Giờ phút này Nhược Thủy cũng có thể toàn lực hoạt động bốn canh giờ, so với hắn mạnh một ít.
Nhược Thủy cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ. Thân ảnh phiêu dật như tiên bay vào trong rừng nhiệt đới rồi biến mất.
Bốn ngàn kỵ quân quả nhiên không hổ là tinh nhuệ Huyền Sơn Thành, hành quân không vội không chậm, cẩn thận dự trữ dưỡng sức cùng mã lực. Ba mươi dặm khoảng cách bỏ ra trọn vẹn một canh giờ đã tới nơi.
Giờ phút này vừa vặn tiếp cận vào lúc giữa trưa, mặt trời lên cao. Quân doanh nhao nhao rộng mở, nhiều đội giáp sĩ xếp thành hàng với bộ pháp chỉnh tề bày trận doanh. Dùng năm ngàn người làm một phương trận, suốt sáu mươi phương trận chống cự phạm vi mười dặm. Ngoài ra có mười vạn kỵ binh phân ra hai bên lao nhanh như sấm tạo nên những âm vang va chạm bên tai không dứt.
Vài chục vạn giáp sĩ như nhất thể, thế như hùng sơn, từ xa nhìn lại chỉ thấy tất cả đều là đầu người đông nghịt.
Tông Thủ lập tức nghe ở phụ cận từng thanh âm hít không khí, tinh nhuệ Vân Hà Liệt Diễm nhị sơn này quả nhiên cũng nghiêm chỉnh huấn luyện.
Mà khi bọn hắn vào cốc sau lưng truyền đến vô số tiếng vó ngựa như sấm rền, càng làm lòng người trầm trọng. Chỉ cần không phải ngốc nghếch đều biết đường lui đã bị phủ kín.
Sơ Tuyết cũng tuyệt vọng, bất quá cũng rất kiên định nhìn Tông Thủ nói:
- Thiếu chủ, ngươi tuy rằng rất ngốc, nhưng Tuyết Nhi không trách ngươi. Đợi lát nữa Tuyết Nhi nhất định sẽ chết trước ngươi.
Tông Thủ nhịn không được cười to, không chút khách khí hung hăng gõ đầu Tuyết Nhi.
Kỵ quân Huyền Sơn Thành dưới trướng hắn ràng cũng thân kinh bách chiến, tuy là tự biết không có đường sống cũng không bối rối. Được Đàm Đào sai khiến, 500 Thiết Hổ đại kích sĩ cộng chiến kỵ sĩ bố trí những chiếc Phiên Vân Xa đầu đuôi tương liên làm thành một xa trận kiên cố.
3000 người khác gồm cả Huyền Giáp phong long đều ở bên ngoài xa trận bày trận, vẻ mặt âm trầm, thấy chết không sờn.
Mà Phiên Vân Xa của Tông Thủ ở trong cùng với 49 chiếc xe khác, trên dưới khắc những phù văn không có quy luật chút nào. Mà khi chắp vá tại một chỗ lại là một pháp đàn.
Thi Đan ở giữa cùng Ly Lạc hộ pháp bên cạnh Tông Thủ. Bất phù hoàn dương cảnh Linh Sư, hồn lực kỳ thật có hạn. Nơi này chỉ có bốn ngàn năm trăm người, cũng gia trì mấy cái pháp thuật thì hồn lực khô kiệt, cần ngồi xuống minh tưởng khôi phục.
Đều là sơ giai linh pháp như Phong Tốc, Tấn Ảnh cùng Phá Giáp... Khiến cho nơi này mấy ngàn người đều là tâm thần hơi chấn, sĩ khí thoáng tăng trở lại. Dù là giờ phút này nhiều thêm một chút thực lực cũng đáng ngưỡng mộ vạn phần.
Mà Ly Lạc thì là đứng ở trên mui xe chắp tay nhìn về phía xa hơn vài chục dặm, ánh mắt thỉnh thoảng quét về phía Tông Thủ loay hoay cầm một tấm gương màu đen.
Hắn nhận ra hắc kính chính là một loại Ma Đạo pháp khí có thể khống chế người khác trong trăm dặm thì không khỏi lông mày nhíu lại, trong lòng hắn nghĩ ngợi thế tử Càn Thiên Sơn đến cùng dựa vào cái gì lấy 3000 kỵ quân đối chọi bốn mươi vạn đại quân?
Giờ phút này không chỉ là Ly Lạc hiếu kỳ, cách đó hơn vài chục dặm, trên đài cao do gỗ tròn vừa thô vừa to tạm thời dựng thành, Phong Dục cùng Hùng Khôi, cũng nghi ngờ nhìn qua.
- Tông Thủ này rốt cục là ngu bẩm sinh hay là có đào tạo đây? Rõ ràng dám đâm đầu tới? Dù có ngu cũng không tới mức đi chịu chết như thế chứ?
Hùng Khôi bỗng nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh đài:
- Kẻ này một tay mua thấp bán cao. Qua tay chính là gấp mấy chục lợi nhuận, mấy ngày nay ta đã tỉnh lại, xem trọng hắn hơn. Nhưng người này ngày hôm nay rốt cuộc là muốn chơi trò gì?
Phong Dục cũng nhíu nhíu mày, sự tình ngày hôm nay hắn cũng triệt để hồ đồ rồi. Nếu nói kẻ này ngu xuẩn thì tuyệt đối không thể đoán được thú tinh linh thạch sẽ hạ giá. Nếu nói kẻ này thông minh, hết lần này tới lần khác lại làm ra loại sự tình như chịu chết này? Nếu là bên người Tông Thủ có cao nhân chỉ điểm há không biết được Hải Hạp này như thế nào?
Thời điểm đang trầm ngâm thì chỉ thấy xa xa Huyền Giáp Phong Long kỵ kỵ quân đã bắt đầu chậm rãi đi về phía trước. Từ phía bên phải bắt đầu quấn lấy cánh phía bên trái.
Phong Dục lập tức nhíu lông mày, sau khi cười lạnh một tiếng vươn người đứng lên nói:
- Ta không biết Tông Thủ bởi vì duyên cớ gì chạy tới nơi này nhưng lại biết chuột đã vào trong vò gốm thì cho chạy cũng không thoát. Truyền lệnh Dương Hiên, cánh quân bên trái toàn quân xuất kích, lưu loát một chút, đem những tên không biết sống chết này giết hết cho ta.
Một vị Linh Sư tùy tùng ở bên lập tức tuân mệnh. Một phù điểu lập tức bay lên lượn về phía đại trận bên trái. Một lát sau, gần năm vạn thiết kỵ cánh quân bên trái giật dây cương đi về phía trước.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thần Hoàng
Khai Hoang
Thần Hoàng - Khai Hoang
https://isach.info/story.php?story=than_hoang__khai_hoang