Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Nghề Vương Phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 208: Cha Tần Nhớ Lại: Xử Lý Huệ Vương
T
hái tử đương nhiên không muốn buông tha cho cơ hội tốt để diệt trừ Huệ vương này, nói: "Ta giết chết mẹ hắn, lại cho người đánh hắn bị thương, khi tỉnh lại chắc chắn hắn sẽ không từ bỏ ý đồ. Chi bằng thừa dịp này giải quyết hắn luôn đi."
Tấn vương cúi người sờ nhịp đập trên cổ Huệ vương: "Tứ ca nói cũng có lý. Nếu để hắn tỉnh lại, nhất định sẽ báo thù. Nhưng hắn là Hoàng tử, trên người mà xuất hiện vết thương do đao kiếm, thì khi điều tra ra sẽ càng phiền toái." Hắn nhìn ta: "Tần đại nhân, có chủ ý gì không?"
Hắn muốn kéo ta xuống nước, để ta trở thành đồng bọn của hắn.
Thái tử nhìn thấy sự khó xử của ta, cười nói: "Sao thế, ngươi còn muốn thoát khỏi liên can sao? Khi ngươi và mẫu hậu bày mưu tính kế việc này, thì nhất định đã phải gánh vác hậu quả rồi."
"Ta……"
Lúc này, Huệ vương như sắp tỉnh lại, trong cổ họng khẽ phát ra những âm thanh ậm ừ.
Mọi người bất giác trở nên lo lắng, nhất là ta, trong lúc sợ hãi, ta bỗng nảy ra một ý: "Hay là đặt Huệ vương lên lưng ngựa, để ngựa chở hắn chạy đi, trên đường, nếu có ngã ngựa, thì cũng mười phần chết một phần sống, dữ nhiều lành ít. Sẽ không ai nghĩ là Huệ vương bị người ta hại, còn có thể che đi vết thương trên đầu hắn."
Thái tử và Tấn vương liếc nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt đối phương một đáp án xác định.
"Cứ làm vậy đi." Thái tử nói, gọi hộ vệ rồi phân phó: "Ném Huệ vương lên ngựa, để hắn tự sinh tự diệt đi."
Hộ vệ lĩnh mệnh, kéo Huệ vương xuống, ta bỗng nhìn thấy Huệ vương hơi mở mắt nhìn về phía ta. Ta đột nhiên hiểu ra, ta lại làm chuyện sai lầm rồi, ta đã hại Tử Nhạc, sao còn có thể hại con của nàng nữa? Ta không tự chủ được, vội đuổi theo muốn ngăn tên hộ vệ kia lại.
"Hả? Tần đại nhân, ngươi nghĩ cho cẩn thận đi, ngươi đứng ở bên nào?" Tấn vương ngăn ta lại, bình tĩnh nói.
"Ta……"
Dù ta có đuổi theo, cũng không cứu được tính mạng của Huệ vương, thật sự xin lỗi, ta quá nhỏ bé, không làm được gì cả, ta trơ mắt, bất lực nhìn con trai của Tử Nhạc bị đưa đi, đối mặt với nguy cơ ngã ngựa chết.
Thái tử nhìn theo Lam Tranh, cười lạnh nói: "Từ nay về sau, thiên hạ thái bình rồi."
Tấn vương cũng lạnh lùng nhìn theo bóng Huệ vương, mặt không có cảm xúc gì, cũng không nhìn ra trong lòng hắn đang suy tính gì. Những thiếu niên này, có khác nào ác ma? Ngay lúc diệt trừ chính huynh đệ của mình, sao có thể có bộ mặt máu lạnh như thế?!
Thái tử xoay người nhìn ta, vươn ngón tay gầy quắt hoa lên trước mặt ta, cười nói: "Ngươi, Tần Khải Canh…… Về phần ngươi, để ta nghĩ xem nên xử lý ngươi thế nào……"
"Tứ ca." Tấn vương gọi Thái tử: "Huynh thấy mẫu phi ta sẽ chọn một cô gái không có cha làm Vương phi sao?"
Thái tử nhướng mày cười khẽ: "Suýt nữa ta quên mất, sau này quan hệ của các ngươi có thể sẽ là cha vợ với con rể nhỉ. Nhưng mà, Cửu đệ cưới con gái của người như thế, không phải rất mạo hiểm hay sao?"
Tấn vương mỉm cười. Thái tử thở dài một hơi, khoát tay bực mình nói với ta: "Vậy lưu cái mạng chó của ngươi lại, nhưng mà, từ nay về sau, ngươi cẩn thận một chút. Còn dám bày ra mưu ma chước quỷ ẫu hậu ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua nhẹ nhàng như thế đâu."
Ta gật đầu dạ vâng, đối với yêu cầu của Thái tử, chỉ có tuyệt đối tuân theo, ta mới có thể sống sót. Bọn họ giết Tử Nhạc, hại Lam Tranh, lại bình tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đạp lên vườn hoa, rời đi. Ta trừng mắt đứng tại chỗ, đột nhiên bừng tỉnh, lao về phía thi thể của Tử Nhạc gào khóc.
Ta chôn nàng ở sâu trong một khu rừng nhỏ ở ngoại ô, khi mai táng nàng, chiếc nhẫn hồng ngọc thay đổi vận mệnh của nàng đã rơi ra.
Đây là vật để chứng minh nàng đã từng được sủng hạnh, cũng là vật khiến cho bất hạnh của nàng bắt đầu.
Ta nhặt chiếc nhẫn lên, khi quay về Tần phủ thì đêm đã khuya. Chân thị hỏi ta đi đâu, ta cũng không muốn nói gì cả, mặc kệ bà đứng đó nghi ngờ hỏi han đủ chuyện. Nhìn thấy Vũ Lâu và Tô Tiêu đang ghé vào khe cửa nhìn lén ta, mũi ta cay xe, nói với Chân thị: "Cố gắng bồi dưỡng Vũ Lâu cho tốt, sau này phải gả con bé cho Tấn vương đấy."
Chân thị mừng rỡ, dẫn Vũ Lâu đi.
Ta gọi Tô Tiêu vào, nghẹn ngào nói với hắn: "Ta thật sự xin lỗi con, sau này Vũ Lâu phải gả cho Tấn vương, con chỉ có thể làm ca ca của con bé…… Thật sự xin lỗi……"
Tô Tiêu buồn bã, hắn không thể so với các Hoàng tử được, nửa hiểu nửa không nói: "Không sao, cả đời này cháu sẽ làm ca ca của nàng."
Ta run rẩy lấy chiếc nhẫn hồng ngọc kia ra: "Cái này con phải giữ lấy, nhất định phải giữ lấy."
"Đây là cái gì?" Tô Tiêu không hiểu.
"Đừng hỏi nữa, con giữ cẩn thận là được, không được cho ai xem."
Tô Tiêu còn không biết, ngày hôm nay hắn đã mất cả mẹ và huynh đệ, chỉ cất cẩn thận chiếc nhẫn đi, rồi gật đầu với ta: "Vâng, lão gia."
Ta muốn xoa đầu hắn, nhưng tay vươn ra giữa không trung lại dừng lại, rụt về, phất tay để hắn lui xuống.
Suốt một đêm ta không thể chợp mắt, chỉ cần nhắm mắt lại, là cái chết thảm hại của Tử Nhạc, và ánh mắt của Huệ vương nhìn ta lúc bị mang đi lại hiện lên. Ngày hôm sau, ta chuẩn bị nộp sớ xin từ quan lên Lại Bộ, thì nghe thấy một tin tức khiến người ta vừa lo lắng, vừa vui mừng, có người phát hiện ra Huệ vương ngã ngựa ở ngoại ô, hôn mê bất tỉnh. Hoàng hậu triệu tập hết các danh y khắp thiên hạ để trị thương cho Huệ vương.
Hoàng hậu mải lo cho Huệ vương, nên cũng không còn lòng dạ nào quan tâm đến ta. Một tháng sau, khi Huệ vương tỉnh lại, thì bà lại phải nhận một sự đả kích mới.
Ngày đó, Thái tử gọi ta vào cung, chỉ vào một người đang chơi đùa trên bãi cỏ cùng thái giám nói: "Tần Khải Canh, ngươi nhìn xem, có phải hắn giả ngu không? Sau khi tỉnh lại, hắn không nhớ gì cả, cả ngày chỉ ngốc nghếch đòi chơi đùa thôi."
"Tứ ca---" người kia quay ra vẫy Thái tử, vui mừng gọi: "Tứ ca, cùng chơi với đệ đi!"
Người đó, đúng là Huệ vương.
"Ta không chơi." Thái tử lạnh lùng nói.
Nhưng Huệ vương vẫn đi về phía chúng ta, đột nhiên, người hắn lảo đảo, ngã xuống đất, rồi dụi dụi mắt khóc ầm lên, gã thái giám bên cạnh vội chạy tới dỗ dành hắn. Vương Lân cũng vội chạy đến dỗ hắn nín khóc.
"Cái này……" Ta kinh ngạc: "Huệ vương điện hạ làm sao thế?"
Thái tử chỉ vào đầu mình, cười lạnh: "Hình như không chỉ hỏng đầu, mà cả mắt và tai đều có vấn đề, thành một phế vật rồi. Không biết có phải hắn giả vờ không, nhưng dù là giả vờ thì cũng rất thú vị. Ta muốn xem hắn có thể diễn kịch bao lâu……"
Chẳng lẽ Huệ vương thật sự trở nên ngốc nghếch?!
Lúc này, Huệ vương đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt trong suốt như trẻ con.
Nếu đúng là hắn giả vờ, thì ít nhiều gì trong mắt cũng phải giấu sự thù hận.
"Lam Tranh! Được rồi, đừng khóc nữa, Ngũ ca đưa đệ đi chơi!" Lương vương đi tới, hắn đau lòng đỡ Huệ vương dậy nói: "Đi, đi với Ngũ ca."
"Nhưng mà……" Vương Lân lo lắng, muốn nói lại thôi.
Huệ vương sụt sịt nói: "Ngũ ca, ở đó có gì vui không?!"
"Có con gái."
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Nghề Vương Phi
Hoa Dương Hoa Ảnh
Nghề Vương Phi - Hoa Dương Hoa Ảnh
https://isach.info/story.php?story=nghe_vuong_phi__hoa_duong_hoa_anh