Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tây Lam Yêu Ca
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quyển 4 - Chương 8: Tân Bí (1)
“N
gô… phụ hoàng…” Đột nhiên bị người chế trụ chặt chẽ từ phía sau, Huân nhi lập tức phản ứng.
Theo bản năng giãy dụa, muốn thoát khỏi kiềm chế làm thiếu niên cảm thấy bất lợi cùng hoảng hốt, bất quá lúc ngửi được hương vị tươi mát vô cùng quen thuộc thuộc về phụ hoàng, Huân nhi liền thành thật, từ nụ hôn có chút thô bạo của nam tử trên người mình vẫn có thể cảm nhận được ôn nhu của đối phương.
Cảm giác đầu lưỡi nam nhân vói vào khoang miệng mình không ngừng chiếm giữ cùng xâm phạm, Huân nhi có chút khó chịu vì không thể hô hấp nên khẽ từ chối một chút, sau đó cũng vươn tay chủ động ôm cổ nam nhân, đáp lại tình cảm mãnh liệt của đối phương, hoặc nên nói là có thêm một ít hàm xúc trừng phạt trong đó.
Qua một hồi lâu sau, nam nhân mới buông tha cánh môi đã bị chà đạp đến sưng đỏ ướt át, liếm liếm khóe miệng tựa hồ có chút khô ráo của mình.
Tây Lam Thương Khung chăm chú nhìn tuyệt mỹ thiếu niên bị mình ôm chặt thắt lưng áp lên tường, ánh mắt sâu sa u ám, nhìn không ra bất cứ cảm xúc nào.
“Phụ hoàng…” Mở mắt, Huân nhi thật cẩn thậm chăm chú nhìn vẻ mặt nam nhân, trong lòng có chút lo sợ bất an. Sao phụ hoàng lại ở Thương Lam điện? Chẳng lẽ phụ hoàng đã xử lý xong mớ chính vụ rắc rối buồn tẻ kia rồi sao? Hay là, liên quan tới mình?
Nhưng mặc kệ vì sao phụ hoàng lại xuất hiện ở Thương Lam điện vào lúc này, chuyện mình rời khỏi hoàng cung dường như đã bị phụ hoàng biết? Cho nên lúc mình vừa trở về còn chưa kịp phản ứng đã nhận ngay một nụ hôn trừng phạt? Ánh mắt Huân nhi chợt lóe, có chút không dám nhìn tới ánh mắt không chút dao động của phụ hoàng.
“Huân nhi, ngươi đã đi đâu?” Âm thanh trầm thấp từ tính vang lên bên tai thiếu niên, Tây Lam Thương Khung không chút biểu cảm lẳng lặng nhìn bảo bối tuyệt mỹ yêu dị của mình.
Tây Lam Thương Khung thật sự có chút tức giận, Huân nhi thế nhưng không nói tiếng nào đã rời khỏi hoàng cung, nếu xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Không có y ở bên cạnh, dung mạo mị hoặc yêu dị của bảo bối rất có thể làm người ta ao ước.
Tây Lam Thương Khung không quên chuyện ba năm trước, hoàng tử thứ bảy của y lén mang Huân nhi xuất cung. Kết quả cũng vì lần đó liền chọc trúng tân hoàng Nam Khê quốc, nam nhân đồng dạng lãnh khốc, đồng dạng đầy tính chiếm hữu, Ám Thiên Thính Lâu.
Cũng may, bọn họ ở Đông Lăng quốc không bao lâu đã quay về.
Mà Ám hoàng Nam Khê, cuối cùng cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, có vẻ là nội vụ Nam Khê quốc, hắn so với Tây Lam Thương Khung còn rời đi sớm hơn, đột nhiên tới từ biệt Đông Lăng lão vương trở về nước. Bởi vậy cơ hội ở cùng Huân nhi cũng không có bao nhiêu, Tây Lam Thương Khung hoàn toàn không lo lắng.
Huống chi, cho dù Nam Khê Ám hoàng có năng lực xuất chúng cỡ nào, Tây Lam Thương Khung sao có thể bị một nhân loại uy hiếp. Bất quá cho dù đám người kia chẳng nhấc lên chút gợn sóng nào trong mắt Tây Lam Thương Khung, nhưng ý thức được bảo bối mình bị kẻ khác ao ước, y vẫn không thích.
Có thể nói, đối với Huân nhi, Tây Lam Thương Khung có dục vọng chiếm giữ rất mãnh liệt. Y không hi vọng kẻ khác đánh chủ ý vào trân bảo của mình. Cho dù là con kiến trong mắt y cũng không được.
“Phụ hoàng, ta đi Tây Ẩn sơn. Phụ hoàng, ngươi tức giận sao? Phụ hoàng, phụ hoàng, có phải ngươi giận Huân nhi không? Phụ hoàng…”
Có chút thấp thỏm lén nhìn một cái, thấy sắc mặt nam nhân có xu thể chuyển thành màu đen, Huân nhi vội vàng ôm lấy cổ đối phương, giống như làm nũng mà vùi vào lòng ngực nam nhân, sau đó hệt như động vật họ nhà mèo, không ngừng cọ a cọ.
“Huân nhi…” Tây Lam Thương Khung nhìn động tác của thiếu niên trong lòng, trên mặt lộ ra biểu tình dở khóc dở cười. Đứa nhỏ này a, chẳng lẽ không biết bộ dáng của mình lúc này dụ hoặc cỡ nào sao, không biết y phải dùng hết toàn lực mới có thể khống chể dục vọng sao?
Cảm giác dục vọng dưới bụng trướng nóng từng trận, tựa hồ có xu thế khẩn cấp ngẩng đầu, mà Huân nhi trong lòng y vẫn không hề tự giác, tiếp tục dán sát người nam nhân mà đốt lửa, giờ phút này Tây Lam Thương Khung tự nhiên biết kế tiếp nên làm thế nào.
Tới bây giờ y luôn không phải một người cấm dục, huống chi là đối với bảo bối của mình, dục vọng của Tây Lam Thương Khung mãnh liệt đến khó có thể tưởng tượng. Hơn nữa, lúc đối mặt với Huân nhi, nghĩ đến thiếu niên cao ngạo này bị mình đắm chìm vào dục vọng không thể trốn thoát, ngọn lửa tình dục trong người y lại càng dễ dàng bị Huân nhi châm lên.
Ôm ngang người thiếu niên, Tây Lam Thương Khung đi về phía tẩm cung Thương Lam điện, sau đó đứng trước long sàn đế vương rộng lớn nhẹ nhàng đặt thiếu niên trong lòng xuống, nháy mắt tiếp theo liền áp người lên thân hình mềm mại mảnh khảnh của đối phương.
Nhìn đôi môi ướt át dụ hoặc, da thịt trắng nõn non mềm chầm chậm hiện lên màu đỏ ửng xinh đẹp, cả người vô thức tản ra hơi thở mị hoặc, Tây Lam Thương Khung không khỏi cảm thấy cơ thể khô nóng, khó có thể kiềm chế.
Cuối thân, đầu lưỡi nam nhân dọc theo môi thiếu niên trượt xuống, lưu luyến không nỡ rời khỏi cần cổ thon dài, để lại những chuỗi hôn ngân dày đặc. Mà bàn tay to của nam nhân cũng luồn vào vạt áo thiếu niên, chạm vào thân thể non mịn, không khỏi làm dục vọng Tây Lam Thương Khung lại càng trướng đau khó khịn, lập tức muốn chiếm lấy yêu tinh mị hoặc dưới thân, hung hăng tiến vào cơ thể tiêu hồn này.
“Phụ hoàng, không phải Huân nhi cố ý không nói. Bởi vì phụ hoàng tựa hồ không thích Tây Ẩn sơn, lúc nhắc tới vẻ mặt cùng ánh mắt đều lộ rõ vẻ chán ghét, vì thế Huân nhi mới không nói.”
Bởi vì nam nhân đụng chạm mà không ngừng thở dốc, Huân nhi hé mở ánh mắt mông lung đầy sương mù chăm chú nhìn tuấn mỹ nam tử trên người mình. Không hề biết bộ dáng mình lúc này lại càng dụ hoặc khát vọng chiếm đoạt của nam nhân.
“Tây Ẩn sơn… Huân nhi tới Tây Ẩn sơn gặp Nhược phi sao? Huân nhi, có phải ngươi rất nhớ nữ nhân kia? Nếu là vậy, phụ hoàng liền phái người đưa nàng ta trở về. Huân nhi, về sau không được đi Tây Ẩn sơn nữa.”
Nghe thấy Tây Ẩn sơn, Tây Lam Thương Khung thoáng khựng lại, sau đó lại càng nặng nề lưu lại một loạt dấu vết dày đặt thuộc về mình trên người thiếu niên.
“Không cần. Mẫu thân Huân nhi chỉ có Dạ Cơ, Huân nhi thực chán ghét nữ nhân kia, Huân nhi không cần gặp lại nàng.” Giống như nhớ tới âm thanh điên cuồng the thé như sắp phá rách màng tai mình, Huân nhi không khỏi nhíu chặt mày. Nữ nhân kia, bé không bao giờ thừa nhận nàng là mẫu phi mình.
“Phụ hoàng, vì sao ngươi lại chán ghét Tây Ẩn sơn như vậy?”
Không thể không nói, lần đi Tây Ẩn sơn này, trừ bỏ gặp mặt nữ nhân làm người ta chán ghét kia, Huân nhi khá thích hoàn cảnh ở nơi đó, bất quá vì sao phụ hoàng lại chán ghét?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tây Lam Yêu Ca
Du Mộng Y Nhiên
Tây Lam Yêu Ca - Du Mộng Y Nhiên
https://isach.info/story.php?story=tay_lam_yeu_ca__du_mong_y_nhien