Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 191: Phá Mây
P
hàm là để Ô Mộc Tề mất hứng, ta ắt sẽ nhìn kỹ, vì vậy ta lấy ống nhòm ra nhìn mười người kia. Quả nhiên trông thấy một thanh niên cao lớn, mặt râu ria đứng giữa đám người. Bên hông đeo chiếc thắt lưng thiêu hoa lan đặc biệt của tộc Bột Nhĩ Khắc, cánh tay ngăm đen thô to để trần, có thể thấy rõ mồ hôi hột trên cánh tay cường tráng. Mặc dù nhìn qua ống nhòm, nhưng vẫn cảm nhận được sức mạnh dồi dào toát ra từ con người ấy, đứng giữa mười người càng nổi bật.
Như cảm nhận được, người nọ chợt ngước mắt lên, lạnh lùng liếc qua khán đài. Ta đặt ống nhòm xuống, nói với Ô Mộc Tề: “Người này rất có thể sẽ giành được danh hiệu đệ nhất dũng sĩ đấy, Vương tử cũng nên cẩn thận”.
Ánh mắt Ô Mộc Tề lạnh tanh, thản nhiên nói: “Cho dù y có lấy được cũng vô ích”.
Ta khẽ cười, hỏi thị tỳ bên cạnh: “Không biết tên của dũng sĩ tộc Bột Nhĩ Khắc là gì?”.
Thị tỳ kia nhìn Ô Mộc Tề mà run như cầy sấy, “Nô tỳ, nô tỳ…”.
Ô Mộc Tề liền nói: “Bảo ngươi nói thì nói đi!”.
Lúc bấy giờ nô tỳ đó mới thưa: “Tên y là Tát Dã”.
Nháy mắt đó mặt Ô Mộc Tề đã trở lại bình thường, không phải ai cũng có mức độ nhẫn nại cỡ này.
Đúng lúc ấy, có thị tỳ mặc váy xếp li sáu tà bưng khay gỗ tới, đến trước bàn của bọn ta thì quỳ xuống nói: “Vương tử điện hạ, Trưởng Công chúa điện hạ thấy hôm nay nắng gắt, sợ Ngọc cô nương khô miệng khó chịu, ban ít dưa và trái cây Trung Nguyên để cô nương giải khát”.
Ngạc nhiên quá, lúc này mà bà lại nhớ tới ta?
Nhìn qua phía đài cao, chỉ thấy Trưởng Công chúa đang nghiêng người mỉm cười nói điều gì đó với Khả hãn Thiết Sâm, nét mặt dịu dàng, khóe miệng nở nụ cười hiền hòa.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, bà khẽ ngoảnh đầu nhìn nhưng không tỏ rõ cảm xúc, lại tiếp tục trò chuyện cùng Thiết Sâm.
Chiếc khay bày dưa và trái cây đã đặt lên mặt bàn ta, chẳng qua là hai ba quả hạch đào, lê và hồng.
Ta cầm một quả lê nhìn ngắm, là lê xanh bình thường.
Ô Mộc Tề nhìn thứ trong khay, sầm mặt nói: “Đừng ăn, những đồ này lạnh, biết rõ nàng như vậy mà còn đưa hồng tới, thành tâm nỗi gì?”.
Y nói như vậy, ta liền rõ có lẽ y đã biết xung đột giữa ta và Trưởng Công chúa hôm ấy rồi. Có điều không rõ y biết được bao nhiêu?
Ta đặt quả lê về lại khay, củ quả ở Tây Di không phong phú, những thứ trái cây này đều vận chuyển từ nơi khác tới, tuy dâng lên cho vương thất nhưng nơi cuống quả lê xanh cũng đã biến thành màu đen rồi, quả hạch đào đã thâm lại, ngược lại quả hồng có thể bảo quản lâu dài. Nhìn thứ trong mâm, ta cảm thấy thứ Trưởng Công chúa ban chẳng ra thể thống gì cả. Giữa trái cây lại thêm hạt vỏ cứng, nhưng không đặt vào khay khác, ý bà ta là gì? Chẳng lẽ bà vốn muốn ban đào, nhưng mùa này không có nên mới đổi thành hạch đào?
Ta thầm giật mình, nhìn thứ trong khay lần nữa, ba món trùng hợp xếp thành hàng theo thứ tự hạch đào, lê và hồng. Đổi hạch đào thành đào, vừa hay đồng âm với: Chạy đi!
Có ý gì đây? Bà muốn truyền tin gì cho ta?
Ta lén lút cầm lấy quả hồng, lơ đãng làm rối loạn thứ tự của chúng rồi nhìn về phía Trưởng Công chúa. Chỉ thấy bà không còn nói chuyện với Khả hãn Thiết Sâm nữa, đang cầm một tách trà hớp nhẹ.
Chẳng lẽ ta hiểu lầm bà?
Nhưng vẻ mặt đêm đó, dù là đào kép diễn xuất giỏi nhất cũng không làm nổi.
Đúng lúc này, quảng trường dậy lên từng đợt tiếng hoan hô vang dội, người của các bộ lạc cổ vũ các dũng sĩ của mình. Ta dùng ống nhòm nhìn qua, Tát Dã thuộc tộc Bột Nhĩ Khắc kia quả nhiên đang dẫn đầu, trèo ở phía trước, dù các dũng sĩ của bộ tộc khác tấn công nhưng hắn đều có thể tránh né. Mặc dù thân hình hắn cao lớn nhưng động tác linh hoạt cực kỳ, đều tránh được cú đấm của người khác trong lúc cấp bách. Nhưng tục ngữ nói không sai, cây cao đón gió, các dũng sĩ của bộ tộc khác thấy không ổn liền liên hợp lại tấn công hắn, muốn đánh hắn rơi khỏi núi đao.
Khóe miệng Ô Mộc Tề nở nụ cười khẩy, cầm ống nhòm xem trận đấu.
Xem ra, y đã sắp xếp đồng minh tham gia thi đấu rồi.
Tát Dã tuy bị những người khác liên hợp tấn công, lòng bàn chân chảy đầy máu nhưng dũng mãnh vô cùng. Dù người bên đấm vào mình, hắn vẫn leo một mạch, thậm chí còn trèo lên trước kẻ kia.
Xem tới đoạn này, ta không khỏi lớn tiếng khen “hay”, chữ hay này vừa thốt, người của tộc Bột Nhĩ Khắc lại càng khen ngợi vang dậy đất trời.
Còn có nhóm người đồng thanh cổ vũ: “Tát Dã cố lên, dũng sĩ Tát Dã…”.
Ô Mộc Tề hạ ống nhòm xuống, sắc mặt sa sầm, khẽ vẫy tay với thị vệ hên cạnh, kề sát tai nói với hắn câu gì đó. Thị vệ kia liền xuống khán đài chạy về hướng quảng trường. Ta biết e là Ô Mộc Tề đã muốn động tay động chân rồi.
Quả nhiên, thị vệ kia đi về phía người chủ trì, chỉ vào núi đao, kề sát tai hắn nói câu gì đó rồi chạy về. Người chủ trì đứng nơi dễ nhìn thấy tại trung tâm quảng trường, hắn lấy ra một chiếc gương, hứng ánh sáng mặt trời, phản xạ lên lưỡi đao. Mặc dù người trên quảng trường không để ý nhưng ta nhìn thấy và mấy dũng sĩ trên núi đao đều nhìn thấy.
Tại sao họ muốn đối phó Tát Dã?
Ta ngoảnh đầu nhìn Ô Mộc Tề, chỉ thấy y cầm hạch đào Trưởng Công chúa vừa ban, hai ngón tay kẹp lấy bóp nát hạch đào, dùng xiên bạc chầm chậm lấy thịt hạch đào để ăn. Dường như vị hạch đào rất ngon, khóe miệng y nở nụ cười mỉm.
Trên quảng trường vẫn dậy tiếng ủng hộ vang trời, nhưng y không nhìn về phía quảng trường nữa, ngược lại đích thân gọt vỏ quả lê.
Tay y rất khéo, chỉ trong nháy mắt vỏ quả lê đã thi nhau rơi xuống.
Xem ra y đã có mọi tính toán, e rằng Tát Dã kia phải chết trên núi đao rồi.
Ta không khỏi tức giận, nhưng có thể làm gì đây? Bản thân mình còn bị cùm kẹp, nào có thể quan tâm được ai chứ?
Huống chi ta hoàn toàn không rõ biện pháp y sử dụng để đối phó với Tát Dã.
Ta nhấc ống nhòm lên nhìn núi đao, thấy rõ Tát Dã đã dần dần leo tới giữa núi, những dũng sĩ khác bị bỏ lại phía sau ở khoảng cách xa, bao vây tấn công hắn là điều không thể, sử dụng ám khí sao? Hình như không có khả năng lớn, dưới bao nhiêu ống nhòm, ám khí dù rất nhỏ cũng sẽ bị người chú tâm thấy rõ.
Bên cạnh, Ô Mộc Tề đặt quả lê đã gọt vỏ xuống đĩa sứ tinh xảo nhưng không ăn mà cầm lấy đống vỏ dài lòng thòng kia, chậm rãi vòng lên thịt quả lê trắng ngần. Vỏ lê và thịt quả bị cắt lìa lại vừa khít khiến người ta không nhìn ra vết cắt.
Nụ cười nơi khóe miệng y dần dần sâu hơn, dường như cực kỳ hài lòng, chợt nói: “Liệu có ai biết đây là một quả lê đã gọt vỏ?”.
Ta giật mình, nhìn gương mặt mỉm cười như hứng thú lại như giễu cợt của y.
Ta vội cầm ống nhòm xem núi đao, thấy Tát Dã kia càng trèo cao càng chậm, thẳng đường đi lên, máu chảy từ chân đã nhuộm đỏ lưỡi đao. Không đúng, miệng lưỡi đao đã được mài, những dũng sĩ kia đều có Ngạnh Khí công, sao còn bị như thế?
Ta nhìn những dũng sĩ khác, lại thấy những dũng sĩ kia hoạt động chậm chạp, dường như đã mất đi ý chí chiến đấu, không muốn trèo lên nữa.
Nhưng chân họ đều không chảy máu.
Ta quan sát tỉ mỉ từng dũng sĩ, phát hiện ba người trong số đó leo tới một chỗ, tay giữ chiếc đao đồng mộc hơi lâu, lòng ta hơi chộn rộn, tiếp tục quan sát kỹ lưỡng, cuối cùng ta đã thấy rõ họ đang làm gì.
Họ âm thầm xoay chiếc đao đồng mộc, Tát Dã không ngừng thay đổi vị trí, họ liền chuyển người ứng đối theo. Họ có ba người mà Tát Dã chỉ có một người, vì vậy bất kể Tát Dã đi tới đâu, họ luôn có thể theo kịp, sau đó xoay đao đồng mộc.
Thì ra những lưỡi đao mới thêm vào kia đã sớm bị động chân động tay rồi. Chắc chắn bị thợ rèn mài theo cách đặc biệt nào đó, xoay một chút, lưỡi đao vốn mài bằng cùn liền trở nên sắc bén.
Nhưng Tát Dã kia hành động rất dứt khoát, có lẽ hắn cũng biết núi đao bị động tay động chân, nếu không hắn đâu phải thay đổi vị trí. Tuy vậy hắn vẫn leo lên núi đao. Cuối cùng, ngay cả bàn tay được che chở cũng chảy máu.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do