Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tịnh Thủy Hồng Liên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.3 - Chương 196: Hắc Bạch.
M
ộ Dung Sí Diệm đi lên được một nửa, đột nhiên nghe thấy tiếng vang kỳ quái từ trên lầu truyền tới. Hắn giật mình, bước vội lên. Nam Cẩn theo sau lưng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Sí Diệm gấp rút, hắn cũng trở nên khẩn trương, lao lên theo, thế là liền thấy một nữ tử mỹ lệ hồng trang tóc quấn ngồi trên bệ cửa sổ, trên cổ còn quấn tiểu xà thân hoa, đang nở một nụ cười quái dị với Hoàng Linh Vũ ngồi dựa trên giường.
Vũ khí của Mộ Dung Sí Diệm đã nằm trên tay, quát hỏi nữ tử đó: “Ngươi là ai!”
Hoàng Linh Vũ vội nói: “Đừng động thủ!”
Nữ tử đó không để ý tới Sí Diệm, ngược lại nói với Hoàng Linh Vũ: “Ngươi nhàn nhã chút đi, chính vì ngươi cứ lao tâm nhiều như vậy nên mới không tốt lên được.”
Nam Cẩn không hiểu gì cả, không biết bọn họ có quan hệ gì.
Nữ tử mới nói: “Ta không phải người xấu, cũng không phải người kỳ quái, Bạch Long tới bên kia nấu dược rồi, ta tới đây trông chừng để y không làm trò quỷ gì nữa.”
Sí Diệm nói: “Không phải người xấu, cũng không phải người kỳ quái… vậy tại sao không đi cửa chính mà đi cửa sổ!”
Hoàng Linh Vũ ho khan một tiếng, yếu ớt nói: “Lục Mang Lâu… lưu hành lối đi bằng cửa sổ.”
Nữ nhân đó cười ha ha: “Đi cửa sổ đã là rất bình thường rồi, nếu đổi lại là Thu Ngược Thủy, nàng không những phải đi bằng cửa sổ, mà còn phải chúc từ trên xuống!”
Nghe tới đây, Sí Diệm cuối cùng cũng cảm thấy thanh âm quen tai, quái dị hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai!”
“Nàng là Hắc quả phụ a, lão sư của Thu Ngược Thủy. Hôm nay nàng khá cao hứng, không cần quá để ý.”
“A!” Không chỉ Mộ Dung Sí Diệm, mà ngay cả Mộ Dung Nam Cẩn cũng nói không ra lời. Hắc quả phụ người cũng như tên, vẫn luôn dùng hắc y để hiện diện, khi nhiều người còn dùng khăn đen che mặt, chưa từng thấy nàng ta mặc y sam màu sắc khác.
Khi hai đại nam nhân này đang vô cùng vướng mắc, một mùi dược vị phiêu tới, thì ra là Bạch Long từ ngăn cách vách bưng chén dược qua, lầm bầm: “Chén dược này bất luận thế nào ngươi cũng phải uống hết, không uống ta liền đình công cho ngươi xem!”
Hoàng Linh Vũ giơ tay định tiếp, bị Bạch Long cản lại: “Động cái gì mà động, chê máu chảy ra chưa đủ nhiều sao, ta đút ngươi!”
Hắc quả phụ một thân hồng trang ôm tay xem náo nhiệt, cười hi hi: “Động tác của hai người các ngươi nhìn thế nào cũng thấy rất ái muội, không bằng ta làm bà mai, để Bạch Long theo hầu hạ Hoàng đại, sau này Mộ Dung Bạc Nhai đó làm lớn, Bạch Long làm nhỏ là được.”
Bạch Long đau đầu nói: “Ta biết hôm nay ngươi cao hứng, nhưng mà đừng thêm loạn được không? Không thì đợi lát nữa ta cùng ngươi đi gặp tình nhân cũ, thế nào?”
Hắc quả phụ liếc hắn một cái, nói: “Bộ hiếm lạ gì tên mập như ngươi đi cùng ta sao, ta nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp thật xinh đẹp, xuất hiện trước mặt tên cầm thú đó chọc tức hắn một hồi. Chuyện đánh chó rớt dưới nước, bản thân mình tự làm vẫn thú vị hơn, sau này đáng để chậm rãi hồi tưởng.” Nói tới đây, nàng tựa hồ nhớ ra cái gì, “Hoàng, lần trước áo trùm ‘sắc màu’ mà ngươi nói vẫn còn thừa chứ? Cho ta mượn một chiếc.”
“Ngươi cần nó làm gì, trong lâu của ta có một chiếc, là Nhạc Huy nhờ người mang về hiếu kính ta.” Bạch Long nói.
“Ngươi xem, thứ hồng diễm tuyệt trên người ta cũng quá bắt mắt rồi, cho dù trình độ khinh công có cao, muốn không khiến người chú ý xuất hiện trước mặt tên cầm thú đó thì cũng rất khó, cho nên không bằng tìm thứ nào phủ lại trước.”
“Vậy sao, ngươi đến lầu các tìm trong cái hòm trắng nâu đi, bên trong đó có. Đúng rồi, chìa khóa đặt ở trong hốc tường ở chỗ ta ngủ.”
“Vậy ta đi trước.” Hắc quả phụ chớp chớp mắt, liếc Mộ Dung Sí Diệm cười điệu một cái, “Tiểu oa nhi còn không mau thu roi của ngươi lại, chơi trò ngược đãi thì ngươi còn phải gọi ta một tiếng tiền bối đó.” Nói xong đứng lên thành cửa sổ, đám người Sí Diệm chỉ thấy rèm đỏ trên đài lắt một cái rồi không thấy bóng người.
Mộ Dung Nam Cẩn hỏi: “Nàng đây là…”
Bạch Long cười nói: “Nàng và Bạch Lang Vương kia có chút hận cũ, lần này được một lần xóa sạch, nên cao hứng phát điên rồi.” Hắn chuyên chú rót dược vào miệng Hoàng Linh Vũ, một giọt cũng không để sót, mới tiếp tục nói, “Thật ra nàng rất dễ thương, chỉ là bình thường không để các ngươi nhìn ra mà thôi.” Nói tới đây, trên mặt đột nhiên nổi lên chút rặng hồng xấu hổ.
Mộ Dung Sí Diệm lớn như vậy rồi còn chưa thấy nam nhân xấu hổ thành thế này, bị dọa cho lùi nửa bước. Ngay cả Mộ Dung Nam Cẩn cũng thầm nghĩ, nghe cuộc nói chuyện vừa rồi của họ, Hắc quả phụ rõ ràng vô cùng quen thuộc đối với bài trí trong phòng ở của hắn đặc biệt là bài trí phòng ngủ, chẳng lẽ thật sự có gian tình!
Hoàng Linh Vũ sớm đã biết rõ về ‘gian tình’ giữa họ, không bận tâm nhiều, ngược lại thở dốc một hơi, bất đắc dĩ nói: “Bạch Long ngươi cũng quá quá phận rồi, thế nhưng lại dùng cách rót, ta lại không phải người không uống dược.”
Bạch Long tức giận nói: “Nếu ngươi đã đưa ra điều kiện đó với ta, chọc tức ta thành thế này, nói cái gì ta cũng phải lấy tiền vốn và tiền lời về. Cứ xem lần này, ngươi nhìn đi, đợi chuyện này xong, ta không rót dược cho ngươi nửa năm một năm thì ta không mang họ Bạch.”
Hoàng Linh Vũ trợn mắt há họng, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Ngươi theo họ của Hắc quả phụ cũng được, chẳng qua từ nay về sau phải nỗ lực phơi nắng cho đen một chút, mới không tới mức sỉ nhục gia môn.”
“Ngươi nói cái gì!”
Mộ Dung Nam Cẩn lấy làm lạ nói: “Y đưa ra điều kiện gì với ngươi, mà chọc tức ngươi thành thế này?”
“Còn có thể có gì nữa, y muốn đến hồ tám góc xem chiến quả.”
“Cái gì!” Mộ Dung Sí Diệm cũng lớn tiếng phản đối, “Đã nửa sống nửa chết rồi, còn ra ngoài làm gì.”
“Bạch tiên sinh diệu thủ hồi xuân, ta đã tốt lên nhiều rồi. Cũng không làm gì, chỉ đi xem thôi.”
“Không được.” Mộ Dung Nam Cẩn cũng không đáp ứng.
Sắc mặt Hoàng Linh Vũ âm trầm xuống, nói với Bạch Long: “Bạch Long, bọn họ thế nhưng dám hạn chế hành động của lão đại Lục Mang Lâu, nên làm thế nào ngươi biết rồi chứ.”
Sắc mặt Bạch Long âm trầm bất định, cuối cùng thở dài: “Mộ Dung huynh đệ, không phải ta không giúp các ngươi, y thực sự là lão đại đương gia của chúng ta, các học sinh cũng đều thích nghe lời y, nếu ta không nghe theo lời y, trở về sẽ không có học sinh nào nguyện ý nghe bài giảng của ta nữa, không có học sinh nghe bài giảng của ta, mặt mũi của ta cũng thật sự không còn…”
“Nói trọng điểm!” Mộ Dung Nam Cẩn nghe tới mức sắp phát cuồng.
“Ý của ta chính là, ai, tùy tiện y đi, ta có thể bảo chứng y không chết là được.” Bạch Long phất tay nói, “Ngươi cũng không cần lo lắng sẽ có hậu quả nghiêm trọng gì, dù sao y đã là người tàn phế rồi, thương có nặng cỡ nào cũng vẫn là một người tàn phế, bình vỡ thì không sợ bị đập nữa.”
Mộ Dung Nam Cẩn hầu như phải bi thán cho vận mệnh tương lai của Mộ Dung Bạc Nhai__ trong Lục Mang Lâu này, rốt cuộc dung chứa những người thế nào a!
__
Bình nguyên ngoài hồ tám góc, tàn quân Nam Hàn lục tục tiến vào.
Tang thương__ Đây chính là tâm tình lúc này của Bạch Lang Vương Diệp Khâm – Hách Nhĩ Thọ. Chuyện cũ như khói tan đi, năm tháng từng tung hành ngang dọc trên chiến trường tựa hồ đã một đi không trở lại, Bạch Lang Vương có giác ngộ này liền cảm thấy bản thân đã già đi.
Địch nhân trước mặt không cần nghi ngờ là khắc tinh của hắn. Đây là đội ngũ không nhờ dũng tướng không nhờ cường binh cũng có thể cho hắn ăn khổ liên tiếp.
Sau khi ra khỏi Sài Đô, bọn họ đuổi theo đội quân mà trong thâm tâm cho là của Hắc Vũ Kỳ. Tại trận Tây Lương cốc như ác mộng kia, hầu như chưa chân chính chính diện giao phong, nhánh đội ngũ đó đã khiến bọn họ nếm được mùi vị bại hoàn toàn.
Khi trận Tây Lương cốc kết thúc, Bạch Lang Vương từng nảy sinh cảm giác khinh thường đối với chiến lực của Hắc Vũ Kỳ, dưới tình thế bại trận nghiêng về một bên như vậy, Bạch Vũ Kỳ và cấm vệ quân thế nhưng không có bao nhiêu người chết tại đó, kẻ bị thương chiếm tuyệt đại đa số, hơn nữa còn không phải là trọng thương nguy hiểm tính mạng.
Nhưng khi thời gian trôi qua dần, Bạch Lang Vương đã phải thay đổi dần suy nghĩ của mình, hắn thậm chí bắt đầu cho rằng, có lẽ địch phương cố ý không giết chỉ làm bị thương, vì tướng quan binh tốt bị thương liên tục phát sốt cao, một phần trên thổ dưới tả, một phần co giật động kinh__ nếu là trực tiếp chết trên chiến trường thì còn tốt, ít nhất sẽ không trở thành gánh nặng sống sờ sờ này.
Không may là vẫn chưa kết thúc, hắn và Thuật Hỉ Lãng thương nghị muốn quay lại lui quân để nghỉ ngơi trước, ai biết mới lui được nửa dặm, thì không biết lại dẫn lên cơ quan nào, liên tục vang lên tiếng sấm nổ nổi hỏa, bụi bặm tứ phía đá bay loạn xạ, so với thiết pháo thì cũng không thua kém gì. Cho tới khi bọn họ thay đổi phương hướng trở lại, mới thoát khỏi cảnh địa như thế. Giống như kẻ địch cố ý nhất định muốn bức bọn họ về hướng này.
Thuật Hỉ Lãng từ hậu quân chạy tới, hắn nhìn sơn lâm bằng phẳng phía trước, không nhìn ra có mai phục gì, liền cười khổ một trận với Bạch Lang Vương, nói: “Chiêu này của Kim Văn Quảng thật lợi hại, ta cũng không biết hắn lúc nào lại đưa ra những hỏa khí lợi hại.” Nhiều ngày gian khổ hành quân, trên trán dưới cằm hắn đã mọc thêm nhiều cọng mới.
“Ta nói sao hắn lại dễ dàng để mấy thiết pháo cho ta, thì ra là có trò sát thủ khác, những cơ quan lôi hỏa dưới đất của hắn, tuy không thể tùy tiện công kích, nhưng thực dụng cho việc phòng thủ, quả thật là lợi khí khó thể so bì. Cũng phải nói lại, hậu quân thế nào? Sao lại chậm như thế?”
“Còn có thể thế nào, có thể đi nổi đã là vạn hạnh rồi.” Thuật Hỉ Lãng thở dài thườn thượt, “Từ khi vào cấm vệ quân, mắt thấy phong độ của Kim Văn Quảng, cũng từng làm thủ hạ của hắn mấy năm, vô cùng kiên tin bản thân trăm trận trăm thắng. Thì ra Kim Văn Quảng chung quy vẫn là Kim Văn Quảng, gặp hắn, ta chung quy vẫn không thể nào thắng được hắn.”
“Còn chưa tới thời khắc cuối cùng, sao ngươi có thể nói ra lời nhụt chí như vậy!”
“Cho dù ta không nói, ngươi chắc cũng có thể nhìn ra được thực tình thế nào rồi.” Thuật Hỉ Lãng giơ roi ngựa lên, chỉ huy hậu quân.
Mặt trời đã hơi nghiêng về tây, trong sơn lâm mùa hạ ẩm ướt nóng nực, Bạch Lang Vương quay đầu nhìn hậu quân, vẫn còn rối loạn lác đác không thấy đội ngũ, binh sĩ hoàn hảo hoặc là dìu kẻ bị thương, hoặc lôi kéo, hoặc gánh đồ, chăm sóc những chiến hữu bị thương… đây là thảm trạng do đối trận với quân Trác Kiếm lúc đó.
Vì thế hắn cũng trầm mặc, nửa ngày sau mới nói: “Trong quân Trác Kiếm có Lục Nẫm Giác, trong Hắc Vũ Kỳ có Kim Văn Quảng, chẳng lẽ thật ứng với câu nói cổ kia?”
Thuật Hỉ Lãng mệt mỏi, đợi hắn nói tiếp.
Bạch Lang Vương lầm bầm nói: “Đường hẹp tương phùng kẻ dũng thắng, kẻ dũng tương phùng kẻ trí thắng. Lục Nẫm Giác có lẽ có thể cùng Kim Văn Quảng tranh thắng bại. Tuy không cam tâm, nhưng chúng ta chung quy vẫn là kẻ lỗ mãng. Mà hiện tại nghĩ lại, trên lá cờ lớn đó quả nhiên là kế khích tướng, nếu lúc đó ta không xúc động như thế thì tốt rồi.”
Thuật Hỉ Lãng đang định nói, đột nhiên nghe thấy một tiếng cười nhẹ ảo như nữ quỷ vang lên gần đó.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tịnh Thủy Hồng Liên
Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Tịnh Thủy Hồng Liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
https://isach.info/story.php?story=tinh_thuy_hong_lien__cuong_ngon_thien_tieu