Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mộng Đẹp Tuyền Cơ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 173: Một Xe Đầy Cảnh Xuân
S
au khi tạm biệt Dịch Thanh Vân, Kỉ Kiến Thận dẫn Tuyền Cơ đi ra ngoài núi, người Trầm thị sớm đã thuê xe ngựa đứng chờ ở ven đường.
Xe ngựa này đương nhiên không có khả năng xa hoa như hồi trước dùng ở Kỉ quốc, bề ngoài thật sự bình thường, chẳng qua bên trong xe vẫn được sửa sang lại thập phần sạch sẽ dễ chịu.
Người đánh xe chính là một lão hán nghễnh ngãng lớn giọng, không phải người Trầm thị, mà là đặc biệt thuê một gã xa phu bình thường ở thôn trấn gần đây.
Hai người vừa mới lên xe đóng cửa lại, Tuyền Cơ đã bị ôm trọn vào lồng ngực của Kỉ Kiến Thận, áp đảo hôn nàng nồng nhiệt đến không thể thở nổi.
Chờ đến khi nàng hơi khôi phục lại thần trí, mới phát hiện áo khoác và trung y đều đã bị mở ra hơn phân nửa, một đôi móng vuốt của mỗ sắc lang công khai len lỏi vào bên trong quần áo lỏng lẻo tùy ý xoa nắn.
Tuyền Cơ ngượng ngùng, nhưng vì nhiều ngày không gặp mặt, có lẽ hai người cũng đã chịu đựng đủ nỗi khổ tương tư, cho nên không nỡ nhẫn tâm cự tuyệt. Lại nói đôi bàn tay thân thuộc kia vuốt ve ở trên người cũng cực kỳ thoải mái, vì thế dứt khoát nhu thuận nhắm mắt lại tựa vào lồng ngực Đại ma vương, ngầm đồng ý cho hắn làm càn.
Bây giờ là hai người đang chạy trốn, lại là ở trên xe, nhiều lắm hắn cũng chỉ muốn thỏa mãn một chút dục vọng bằng tay bằng môi, hẳn là sẽ biết chừng mực, Tuyền Cơ đoán vậy nên càng thêm yên tâm đem bản thân dâng lên, mặc hắn hành động.
Nhưng hiển nhiên là nàng quá coi trọng khả năng kiềm chế của nam nhân, nhất là một người đã quá nhiều ngày không được nếm trải ngọt ngào, nam nhân này bây giờ chính là bị một bụng dấm chua thiêu cháy tâm trí, căn bản là không còn tự chủ gì đáng tin cả.
Cho nên, đương lúc ma trảo của người nào đó lướt qua đùi nàng rồi tiến thẳng vào chỗ quan trọng mà tấn công, Tuyền Cơ bị dọa tới mức khẽ rên một tiếng, tay chân luống cuống định thoát ra thì đã muộn.
Đại ma vương vô cùng đắc ý, một tay ghì lại thắt lưng của nàng, để cho nàng dán vào lồng ngực của mình không thể nhúc nhích được, một tay tận tình ở dưới váy làm trò bỉ ổi. Hai người kề rất sát nhau, khiến cho hai tay Tuyền Cơ không thể ngăn cản ở giữa, trơ mắt chứng kiến váy dài của mình một đường vén thẳng lên tới lưng, lộ ra hai chân thon dài cùng chiếc quần lụa màu bạc.
Lụa bạc thật sự quá mỏng, mặc ở trên người xem như lớp da thứ hai cũng không khác là mấy, dựa vào mấy động tác giãy dụa đá chân của Tuyền Cơ, hoàn toàn làm lộ ra đường cong mê người của đôi chân, khiến Kỉ Kiến Thận xúc động không thôi. Động tác dưới tay càng thêm không kiêng nể gì.
Tuyền Cơ sợ bên ngoài xe có người, không dám lớn tiếng quát ngăn cản, đành phải thấp giọng cầu xin: “Huynh dừng lại…” Một bên vặn vẹo vòng eo định tạo ra một chút khoảng cách giữa hai người, để cho hai tay có thể ngăn cản, đẩy lùi cái tên sắp muốn biến thân thành sắc ma trước mắt này.
Giãy dụa và cầu xin như vậy. Hiệu quả duy nhất chính là kích thích hỏa dục của sắc ma tiên sinh càng bừng lên thêm!
Một bàn tay cuối cùng cũng rời khỏi chỗ mẫn cảm của nàng, bất quá không có ý định thu lại khắc chế, mà là bắt đầu “Tháo bao bì”.
Tuyền Cơ vừa thẹn vừa sợ lại khẩn trương, há miệng còn muốn kháng nghị, lại bị hôn mãnh liệt, đầu lưỡi mạnh mẽ ồ ạt tiến công, tận tình mút, đoạt lấy từng sợi nước bọt ngọt ngào trong miệng nàng.
Thủ đoạn tán tỉnh của Đại ma vương, so với nàng thì hoàn toàn không có cùng đẳng cấp, tuy đã được tôi luyện vài tháng trong tay hắn, nhưng đến khi lên sân khấu Tuyền Cơ vẫn là chỉ có nước bị đánh thua tơi tả.
Thần trí hỗn loạn chỉ còn lại một cỗ nóng cháy, dưới thân chợt lạnh, cảm giác vật che đậy cuối cùng bị thoát hơn phân nửa, Tuyền Cơ rốt cuộc chấp nhận cùi không sợ lở, từ bỏ việc kháng cự.
Mặc kệ đi, Đại ma vương muốn thế nào thì thế đó đi!
Không biết ông trời là rất công bằng hay là cực bất công, ngay lúc Đại ma vương chuẩn bị tiến hành xơi tái, cửa xe đột ngột truyền đến một hồi tiếng gõ cửa, xa phu thanh thanh cổ họng lớn tiếng gào to: “Công tử gia a. Đây có cái quán trà, có muốn dùng chút điểm tâm và trà rồi tiếp tục đi không a!”
Tuyền Cơ lúc này mới phát hiện xe ngựa không biết từ khi nào đã dừng lại, nghĩ đến vị trí lão hán kia vẫn luôn ngồi cách hai người không tới hai thước. Mình lại bị Đại ma vương giữ lấy như vậy tính làm chuyện xấu hổ, trên khuôn mặt hồng đến như muốn xuất huyết, vội vàng thừa dịp Đại ma vương phân tâm, trong nháy mắt ngã sang một bên, nhanh chóng đem quần áo bị thoát lung tung ra mặc vào.
Đại ma vương thực thất vọng, nếu bây giờ lão hán dám xuất hiện ở trước mặt hắn, hắn nhất định sẽ không chút do dự vặn đầu lão ném vào trong sơn cốc.
Một đôi mắt to tròn của Tuyền Cơ chớp chớp đánh giá vẻ mặt cầm thú hung mãnh của hắn, tuy giờ phút này nàng bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn thật sự nhìn bình thường, nhưng chính là đôi mắt kia đã khiến tâm của hắn động không thôi.
Thái độ ngạo nghễ mị hoặc, ngón tay hướng Tuyền Cơ ngoắc ngoắc một cái, nói: “Lại đây!”
Tuyền Cơ dùng sức lắc đầu, ngu mới qua, nếu để cho lão hán đánh xe biết bọn họ đang làm cái gì, nàng không cần phải làm người nữa a!
Nhĩ lực của lão hán cực kỳ kém, sau một hồi lâu không nghe thấy tiếng người trả lời. Tưởng bản thân mình nghễnh ngãng cho nên không có nghe được trả lời, lại lớn tiếng hỏi: “Công tử, có muốn dừng lại uống một ngụm trà rồi tiếp tục đi không?”
Nhao nhao ồn ào, thực phá hỏng không khí, Kỉ Kiến Thận miễn cưỡng đề cao giọng nói: “Bản công tử không khát! Tiếp tục chạy đi!”
Tuyền Cơ nghe xong lời hắn nói “Không khát”, nhịn không được hướng hắn làm cái mặt quỷ, ánh mắt mang ý cười thầm sỉ vả: Người này, đồ đại bại hoại rõ ràng khát muốn chết!
Lão hán ngoài xe vẫn là không có nghe được tiếng, ù ù cạc cạc dính chùm lại không rõ, Kỉ Kiến Thận thực buồn cười lại tức giận, lớn tiếng nói: “Bản công tử không… khát…! Chạy đi!”
Trong tiếng nói có kèm theo nội lực, lão hán nghe đến cả người chấn động, cuối cùng đã nghe được rõ. Cười ha hả giơ roi quất ngựa tiếp tục đi, thầm nghĩ trong lòng: Nhìn không ra cậu ấm văn vẻ nhã nhặn, giọng vậy mà quá sức lớn!
Bên trong xe Tuyền Cơ rốt cuộc nhịn không nổi, ha ha cười lớn, tiếng cười như là chuông bạc, Kỉ Kiến Thận nghe thấy mà dở khóc dở cười, này cái tiểu rùa hư hỏng, thấy hắn bị xấu hổ mà vui đến như vậy, thật là đáng đánh!
Tay vươn ra đem tiểu rùa cười không thể dừng lại tha lại đây, một bàn tay kia ở trước ngực nàng không nhẹ không nặng vỗ về một chút, cười mắng: “Nàng là cái nha đầu hư hỏng vô lương tâm.”
Tuyền Cơ cười đến mặt mày loan loan, sung sướng khi người gặp họa đáp trả: “Đại sắc lang, đáng đời!”
“Được, nếu nói ta là đại sắc lang, ta đây cũng không khách khí!” Nói xong thì động thủ định tiếp tục chuyện vừa rồi bị dứt quãng.
“Ai ai, ta sai rồi ta sai rồi, tha cho ta đi!” Tiểu rùa vừa mới đắc ý vênh váo liền sợ tới mức xuống giọng liên tục cầu xin tha thứ.
“Giữ lại hơi sức đi, nàng có thể chậm rãi cầu xin tha thứ như thế này, lớn tiếng cũng không phải sợ gì, dù sao lão hán bị nghễnh ngãng, không nghe thấy!”
Đại ma vương cười đến thực dịu dàng, tiểu rùa sợ tới mức lui thành một cục.
Mắt thấy chống cự không có hiệu quả, Tuyền Cơ chỉ sợ hắn ngay tại trên xe đem nàng ăn sạch, đành phải thử giảng đạo lý, trì hoãn thời gian thi hành án: “Bây giờ đã là vào chiều rồi, không lâu sau bầu trời sẽ tối đen, đến lúc đó khẳng định là lão sẽ tới bảo chúng ta ăn cơm tìm nơi ngủ trọ, vạn nhất cắt ngang… Ách, không phải sẽ thực mất hứng sao?”
“Cũng đúng, bất quá bây giờ tới lúc bầu trời tối đen cũng còn một canh giờ nữa, quả thật không đủ dùng…” Đại ma vương miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Này cái đại sắc ma, một canh giờ còn chưa đủ a?! Thật tình muốn đem nàng ép đến chết sao? Oa oa oa!
Tuyền Cơ trong lòng gào thét, trên mặt cười khổ, chỉ cầu cho Đại ma vương không quá sắc tính đem nàng ăn ngay tại chỗ, về phần mặt khác, đến lúc đó tính sau.
Đại ma vương hiển nhiên nhận thấy được chăn đệm không có đủ, vuốt mái tóc dài của Tuyền Cơ, đắc ý nói: “Xem ra phu nhân đối với năng lực của vi phu thực hiểu rõ! Vì để cho phu nhân được tận hứng, buổi tối chúng ta hảo hảo ân ái đi.”
Cái tên bại hoại tự đại lại háo sắc này!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mộng Đẹp Tuyền Cơ
Nga Mi
Mộng Đẹp Tuyền Cơ - Nga Mi
https://isach.info/story.php?story=mong_dep_tuyen_co__nga_mi