Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.2 - Chương 52: Cuộc Gặp Gỡ Thân Mật
Đ
êm, một mảnh tối tăm.
Vạn vận trong trạng thái tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng gió phất phơ, nhánh cây lay động, đánh vào nhau nghe xào xạt.
Hơn mười bóng dáng màu đen từ trên nóc nhà bay vút nhanh như tia chớp, thừa dịp đêm tối ẩn mình, bí mật tiến đến các phân điểm của Viêm Nguyệt Lâu.
Sau thời gian một nén hương…
Lửa lớn hừng hực chiếu rọi cả một khoảng trời đêm. Thấp thoáng trong bóng lửa, có thể thấy nhiều bóng người hoang mang, rối loạn, chạy đông chạy tay xách nước nhằm dập lửa. Tiếng chém giết, tiếng la cứ hoả làm àn đêm vốn lạnh lùng trong trẻo, giờ trở nên huyên náo không thôi.
Đao kiếm va vào nhau kêu đinh đương –
Đao quang kiếm ảnh, một người ngã xuống. Máu tươi phun tung toé, màu máu cùng với màu lửa rực rỡ, xinh đẹp đến đáng sợ.
Những bóng dáng màu đen ban nãy đã đạt được mục đích, cùng nhau bí mật rời đi.
Các phân điểm của Viêm Nguyệt Lâu giờ chỉ còn là một đống hỗn độn.
Viêm Nguyệt Lâu
Bên trong tấm màn mỏng màu lam, nam tử dựa vào gối, ngủ cũng không an ổn. Đuôi lông mày giật giật, làm cho nửa khuôn mặt bị thương thoạt nhìn có chút dữ tợn.
Bang bang phanh –
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, trong đêm tối tĩnh mịch trở nên thật chói tai..
Tàn nhất nằm trên giường, đôi mắt đột nhiên mở lớn, xoay người ngồi dậy. Đôi đồng tử màu nâu bởi trong bóng tôi nên lại càng sáng ngời. Môi bạc khẽ nhếch, vẫn ở sau màn, lạnh lùng mở miệng:
“Ai nửa đêm đến quấy nhiễu bản lâu chủ?”
“Chủ tử, là ta.” Hắc Nghiên đạm mạc trả lời từ ngoài cửa, nghe một cách cẩn thận sẽ thấy trong thanh âm của nàng có chút hoảng loạn bất bình thường.
Tàn Nhất ninh ninh mi, là là chuyện gì xảy ra làm cho Hắc Nghiên đêm hôm khuya khoắt phải tự mình chạy tới đây? Bàn tay to xốc màn lên, xuống giường đem áo khoác phủ thêm. Sau đó đem đèn châm lên, ngọn đèn mờ nhạt chiếu sáng lên toàn bộ phòng. Còn có thể nghe được ngoài cửa sổ tiếng sóng triều day dứt, vung tay lên, nói vọng ra cửa.
“Vào đi.”
Chi dát –
Hắc Nghiên đẩy cửa phòng, đi đến.
“Tham kiến chủ tử.”
Hắc Nghiên hơi khom người, khi ngẩng mặt lên lại thấy Tàn Nhất khoác áo ngồi ở bên cạnh bàn. Dưới ngọn đèn mông lung, vẻ mặt hắn trở nên phiêu miểu, làm cho người nhìn có một laoị cảm giác không chân thật.
“Được rồi.” Tàn Nhất hướng nàng liếc mắt một cái, đôi con ngươi hiện lên chút lạnh lẽo.
“Tốt nhất có chuyện trọng yếu, nếu không –”
Thân hình Hắc Nghiên un lên, gục đầu xuống, thanh âm đạm đạm như trước, nói:
“Chủ tử, mới vừa rồi nhận được cấp báo. Hơn mười cứ điểm của Viêm Nguyệt Lâu ta đều bị nhân xâm nhập, vô số môn nhân thương tàn, cứ điểm cũng bị đốt sạch, tổn hại nghiêm trọng.”
“Ai làm?” Tàn Nhất một chút cũng không có vẻ kinh ngạc nào trên mặt, chỉ hơi nhắm mắt, lạnh giọng hỏi. Dám động vào Viêm Nguyệt Lâu của hắn, hậu quả thế nào chẳng lẽ còn không biết hay sao?
“Không biết.” Hắc Nghiên lắc đầu, những người còn sống chỉ biết rằng đó là một nhóm hắc y nhân. Bọn họ võ công bất phàm, hành động nhanh lẹ, chỉ qua nửa canh giờ đã phá huỷ toàn bộ cứ điểm của Viêm Nguyệt Lâu.
“Không biết?” Đôi đồng tử màu nâu lộ ra một tia nguy hiểm, hắn đang nuôi một đám phế vật sao?
“Tra rõ cho ta, nếu tra không có kết quả, đem đầu tới gặp.” Bàn tay to năm chặt lại, dám khiêu khích Viêm Nguyệt Lâu, có nghĩa là dám chấp nhận hậu quả.
“Vâng, chủ tử.” Hắc Nghiên gật đầu, trong lòng biết lần này nếu chuyện tình không được xử lý tốt, uy tín của Viêm Nguyệt Lâu trên giang hồ sẽ xuống dốc không phanh, có lẽ chủ tử tức giận là vì chuyện này.
“Chủ tử –”
Đột nhiên Cát Đường chủ vội vã chạy vào, trong tay còn cầm phong thư.
“Tiến vào.” Tàn Nhất kêu.
“Chủ tử, mới vừa có kẻ dùng tên bắn một phong thơ đến bên ngoài Viêm Nguyệt Lâu” Cát Đường chủ sắc mặt ngưng trọng, đem phong thư đưa cho Tàn Nhất.
Tàn Nhất mở phong thư ra, vẻ mặt liền lập tức nguội lạnh. Đôi đồng tử híp lại, loé ra vẻ nguy hiểm khó lường.
“Là Loan Nguyệt Lâu.”
“Loan Nguyệt Lâu?”
Cát Đường chủ cùng Hắc Nghiên hai mặt nhìn nhau, mày nhăn lại. Kia Loan Nguyệt Lâu cùng Viêm Nguyệt Lâu bọn họ tên chỉ khác nhau một chữ, nhưng trên giang hồ lại là tổ chức sát thủ đầu nhất đừng nhì. Nói một núi không thể có hai hổ, Viêm Nguyệt Lâu vốn là muốn mua chuộc người trong Loan Nguyệt Lâu về Viêm Nguyệt Lâu. Ai biết sự tình lại ra đến thế này. Hiện tại chẳng phải là Loan Nguyệt Lâu báo thù sao?
“Không nghĩ tới, Loan Nguyệt Lâu kia lại cũng cùng chúng ta sống mái.” Cát Đường chủ hơi cúi đầu, trầm giọng nói.
“Ngày mai đi Mê thành, Lâu chủ Loan Nguyệt Lâu hẹn gặp ta ở đó.” Tàn Nhất buông phong thứ xuống, thản nhiên nói. Đồng tử sáng ngời nhìn chằm chằm ánh nến, bộ dáng có chút đăm chiêu.
“Ngộ nhỡ bọn họ giăng bẫy chúng ta thì sao?” Cát Đường chủ hỏi, sẽ không là một hồi Hồng Môn Yến đi?
Hắc Nghiên hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt lạnh như băng. Mặc kệ ngày mai xảy ra chuyện gì, nàng đều sẽ bảo vệ Lâu chủ, tuyệt không để Loan Nguyệt Lâu đả thương hắn.
“Bẫy thì sao chứ?” Mày kiếm nhướng lên, môi mỏng khẽ nhêhcs, lạnh lùng cười nói. “Bản lâu chủ chẳng lẽ sợ sao?” Hừ, Loan Nguyệt Lâu lâu chủ sao? Thuận tiện cho hắn nhìn một cái rốt cục là người như thế nào?
Mê thành · Trường đình
Vạn dặm tinh không, ánh mặt trời lấp lánh vàng rọi. Trước mặt là đồng cỏ xanh mướt, xa xa là núi non trùng trùng điệp điệp, phong cảnh hữu tình như vậy làm người ta không khỏi nghĩ đến tiên giới.
Trong một ngôi đình trụ hồng ngói xanh, cỏ cây xum xuê xanh mơn mởn, có hai bóng dáng một nam một nữ ở tiền viện. Nữ, quần la cùng y bào lửa đỏ, làn váy theo gió tung bay. Nam, nguyệt nha trường bào màu trắng, phất phơ trong gió. Ở đình bên ngoài, hai hắc y nam tử cùng bốn thiếu niên áo trắng lẳng lặng đứng.
Ước chừng một nén hương sau, đoàn người theo bên kia đi tới. Nam tử đi đầu, nửa gương mặt đeo mặt nạ bạc, dưới ánh mặt trời lại lóe ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng. Đôi đồng tử màu nâu kia phát ra một loại lạnh lùng cùng tàn nhẫn, trường bào màu lam, thắt lưng màu đen có khảm ngọc thạch, bước chân đi lại trầm ổn.
Theo bên người hắn là một nữ tử áo đen. Lưng đeo bảo kiếm, ánh mắt lạnh lùng. Ở bên cạnh nàng, có vài hắc y nam tử to lớn, ánh mắt đảo đảo qua lại, ẩn ẩn mang theo lãnh lệ sát khí.
Khi đoàn người đến gần, nhìn đến người bên trong, biểu tình bỗng nhiên biến đổi, không nghĩ tới cư nhiên lại là bọn họ.
“Là các ngươi.” Tàn Nhất nửa mặt bằng bạc đứng ở đình ngoại, nhìn bóng dáng quen thuộc kia. Mày nhướng lên, mắt hiện ra một sắc thái khó hiểu.
“Các ngươi là người của Loan Nguyệt Lâu?”
“Lại gặp mặt.”
Lãnh Loan Loan vuốt môi một cái, đồng tử màu đen vừa nhìn chăm chú vào Tàn Nhất cùng người của hắn, vừa cùng Dạ Thần đi ra.
Tàn Nhất đánh giá hai người, thực rõ ràng Lãnh Loan Loan là chủ, Dạ Thần chỉ là thuộc hạ, như vậy chủ tử của Loan Nguyệt Lâu, cũng là kẻ muốn hẹn gặp hắn hôm nay chính là Lãnh Loan Loan.
“Ngươi là Lâu chủ của Loan Nguyệt Lâu?” Tàn Nhất vừa nhìn Lãnh Loan Loan vừa hỏi, trán nhăn lại ngày càng sâu. Do thám bấy lâu, cư nhiên lại không nghĩ tới nàng lại là chủ tử của Loan Nguyệt Lâu.
“Không.” Lãnh Loan Loan nhẹ nhẹ lắc đầu, hướng đến Dạ thần bên cạnh, “Hắn là lâu chủ, nhưng ta cũng là chủ.”
“Là có ý gì?” Chẳng những Tàn Nhất mịt mù, ngay cả Hắc Nghiên cũng nhịn không được khó hiểu.
“Rất đơn giản.” Lãnh Loan Loan nhẹ nhàng cười, xinh đẹp như đoá hoa mùa xuân chớm nở, lại mang theo một cỗ ngạo nghễ không che giấu được.
“Loan Nguyệt Lâu là của ta.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu
Luyến Nguyệt Nhi
Chín Tuổi Tiểu Yêu Hậu - Luyến Nguyệt Nhi
https://isach.info/story.php?story=chin_tuoi_tieu_yeu_hau__luyen_nguyet_nhi