Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 164: Kẻ Giấu Mình Phía Sau
S
iêu Ảnh lại một lần nữa kháng lệnh, phàm là yêu cầu của ta, hắn tất sẽ nghi ngờ. Nhưng hắn cũng biết, nếu vào cung trong tình hình này, ắt hẳn sẽ bị người trong cung kết tội. Vì vậy, thời điểm ta yêu cầu đi theo hai ngả, hắn không đồng ý, ngược lại sẽ nghi ngờ trên đường có mai phục nào khác hay không. Cho nên, hắn liền yêu cầu chờ trong cửa hàng.
Lối đi ngầm này không hề dài, cùng lắm chỉ hai mươi ba mươi thước, bên trong đen đến nỗi vươn tay không thấy được năm ngón. Mỗi một khúc quanh một ngã rẽ thì càng cách xa tiểu viện kia, làm ta không đoán nổi đã đi tới nơi nào.
Rốt cuộc đã đi tới cuối con đường dài ngoẵng kia, không biết người nọ nhấn chốt mở nào trên tường, thoáng chốc ánh sáng phía ngoài chiếu vào đường hầm, khiến ta cảm thấy trong tầm mắt mình như bừng sáng trong thoáng chốc, lại ngờ ngợ không rõ mình đứng ở đâu, người mặc áo xanh bào gấm, đầu đội ngọc quan là ai.
Y chìa tay với ta, muốn đỡ ta qua cánh cửa kia. Ta mới chợt giật mình hoảng hốt, chẳng phải ta đã đoán được từ lâu?
Hoàng tử tài hoa nhất trong mười Hoàng tử Tây Di, cũng là Hoàng tử giảo hoạt nhất, Ô Mộc Tề… Thì ra kẻ ẩn mình, đứng sau mọi chuyện rốt cuộc là y.
Y và phụ soái ta đã đạt tới thỏa thuận loại nào rồi?
Lòng ta lạnh như băng, từ lần đầu nhìn thấy y, ta đã biết màn giết chóc năm đó quả nhiên có nguyên nhân của nó, mà những lời đồn đại trên thảo nguyên kia cũng không phải là tin đồn vô căn cứ. Hóa ra người hại chết chúng tướng Quân gia không phải là ai khác mà đúng thật là phụ soái ta.
Phụ soái ta đi sâu vào lòng người với hình tượng nghiêm chính và trung quân yêu dân. Ta không biết, tại sao chuyện này lại trở nên nực cười đến thế? Ông và Ô Mộc Tề đã đứng cùng một chiến tuyến từ lúc nào vậy?
Ta không biết Tây Di có thể cho ông thứ gì tốt, mà thứ tốt này ngay cả triều đình ông luôn luôn trung thành cũng không thể đáp ứng ư?
Ta cúi đầu nhìn kĩ cánh tay vươn ở trước mặt mình, trên mu bàn tay ngăm đen có thể thấy lông măng hơi xoăn, nhưng bàn tay kia thon dài tuyệt đẹp, móng tay gọn gàng sạch sẽ, không có dấu vết giết chóc. Nhưng ta biết, đôi tay này từng không chút do dự dùng thanh đao sắc bên hông chém đầu tướng sĩ phe ta, máu tươi bắn lên mặt hắn mà hắn cũng chỉ dùng đầu ngón tay lau rồi đặt lên khóe môi, cười mỉa mai nhìn đối thủ rơi đầu. Đối địch với hắn, tướng lĩnh phe ta cũng run sợ trong lòng, chỉ vì hắn tàn nhẫn và ngoan tuyệt. Chỉ cần có thể thắng lợi sẽ dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, bất kể địch ta cũng đều luân phiên làm quân cờ trong tay hắn. Huynh trưởng của hắn cũng chính vì vậy mà chết… Xá Thiết Mộc tuy hung tàn ác độc, nhưng suy cho cùng còn nghĩ cho tộc mình.
Ta né qua cánh tay kia, bước sang bên cạnh một bước, cười nói với người bên cạnh: “Cha, con tới rồi”.
Thấy ta như thế, Ô Mộc Tề đành thu tay về, vẻ mặt lúc đó lại không hề buồn bực, cười hì hì trả lời: “Bọn ta chờ người cũng lâu thật”.
Quân Sở Hòa đáp: “Tới là tốt rồi, cha biết kiểu gì con cũng đến mà”.
Trong căn phòng tráng lệ, khay gỗ sơn đỏ tỏa hương thoang thoảng, hẳn là làm từ gỗ đàn hương. Trên bức họa chạm ngọc là hình tráng sĩ đội mũ lông, tay cầm loan đao cưỡi ngựa vung áo, tư thế oai hùng tráng kiện như thể sắp vượt tường mà ra.
Ngoại trừ những thứ này ra, trong phòng không có đồ vật Tây Di gì nữa, phòng ngợp vinh hoa phú quý, không kém phủ Ninh vương và cung điện là bao. Hương nhan quanh quất khắp phòng, ấm áp thơm nồng, khiến tên Hoàng tử Tây Di đầy sát khí mang trong mình phong thái của con trai phú hộ Giang Nam, hiền hòa nhã nhặn.
Có thị nữ nhỏ xinh bưng khay gỗ đưa điểm tâm và trà lên, bày ở trên bàn. Lúc cúi đầu, khóe mắt lướt qua nam tử trước mặt, sau đó chầm chậm lui ra.
Ta nghĩ thầm, vốn dĩ vị này tuấn tú chẳng kém Hạ Hầu Thương là bao, chẳng qua đen hơn chút, da thô hơn chút, người nặng mùi hơn chút, cẩm y ngọc thực cũng không át nổi mùi mồ hôi trên người… Ta có phải là một tên bất lực mãi mãi đắm chìm trong sầu thương chăng? Nếu Hạ Hầu Thương thật sự không thể tỉnh, ta sẽ canh giữ bên chàng như cách chàng đối với ta. Như vậy, cuộc sống sẽ bớt đau khổ, nào cần phải luôn luôn suy nghĩ? Nghĩ như thế, trong lòng cũng vui vẻ vài phần.
Không ngờ sự vui vẻ này lại hiện trên mặt khiến Quân Sở Hòa hơi bất ngờ. Ông đưa ly trà cho ta, nói: “Triển Ngọc, đây là trà Long Tỉnh Minh Tiền Hoàng tử tốn vạn kim mua về, con thử chút nhé?”.
Ta ngẩng đầu nhìn, Ô Mộc Tề nhìn ta với ánh mắt sâu xa, nhưng không nói tiếng nào, trên mặt đã không còn nụ cười khi vừa gặp.
Quân Sở Hòa đã lấy ta giao dịch với y?
Ta nhận lấy ly trà, khẽ uống một hớp, trong lòng không khỏi chộn rộn. Trà này mát lạnh thơm dịu, dư vị ngọt mát, trong đó có lẫn hương hoa hồng, nhạt mà không át vị trà, nào phải tốn vạn kim có thể mua được, rõ ràng chính là trà được làm từ Ngự trà viên của Hoàng thất. Mùi vị này, ta chỉ từng nếm một lần ở cung Cảnh Thọ của Thái Hậu mà thôi.
Loại cây ngự trà này chỉ có một gốc cây, chẳng cao đến một thước, lá trà được hái trước tiết Thanh minh, không được quá nửa cân. Ngay cả phủ Ninh vương cũng chưa từng thấy trà như thế, nhưng họ lại có trong tay, phải chăng họ muốn tuyên bố với ta điều gì?
“Trà này ngon không?”.
“Rất ngon, cha càng ngày càng thanh đạm tao nhã. Nhớ ngày nào, cha cũng đâu thích uống trà lắm, nhiều năm không gặp, có quá nhiều chỗ khiến con không nhận ra cha nữa rồi”.
Ông khẽ cười một tiếng: “Ta nào biết trà gì chứ, chẳng qua Hoàng tử luôn thích nghệ thuật trà của Trung Nguyên, nên tìm mọi cách lấy lá trà”.
“Vậy à? Đi đường lâu như thế rồi, bụng con cũng hơi đói, không biết có điểm tâm nào ngon xứng với trà này?”.
Ô Mộc Tề vỗ tay một phát, có thiếu nữ mái tóc búi hờ bưng bánh ngọt màu vàng tinh tế vào, đặt lên bàn. Dưới ánh đèn, lớp đường vàng óng ánh trong veo phản chiếu sắc màu dịu nhẹ như nhuyễn ngọc khiến người ta vừa nhìn mà ngón trỏ đã động đậy. Ta không khách khí, cầm lấy đôi đũa bằng gỗ đàn hương bày trên cái khay gắp một miếng cho vào miệng. Lúc vừa mới nếm không cảm thấy ngọt, nhưng đợi khi miếng bánh vào miệng liền cảm thấy miệng đầy hương thơm, chầm chậm dồn từ cuối lưỡi về đầu lưỡi, còn lan cả khoang miệng, ngay cả bụng dường như cũng dần ngấm hương thơm này.
Lại kết hợp với hương hoa hồng trong búp trà Long Tỉnh Minh Tiền, quả thật thơm mà không ngấy, như khiến người ta muốn cắn cả đầu lưỡi.
“Tướng quân vẫn thích đồ ngọt như trước kia”. Ô Mộc Tề cười, đích thân nhấc ấm sứ tinh tế trên bàn, rót đầy ly trà của ta.
“Hoàng tử cũng vậy, vẫn suy nghĩ chu toàn như trước kia”. Ta cười cười.
Đại hội Y Mộ Đạt năm đó, y giả dạng dân du mục bình thường tham gia, đã từng cùng với Tiểu Thất và ta quyết tranh thắng thua. Bởi vì khi đó thân thủ lộ điểm sơ hở, ta sinh lòng nghi ngờ, đang định bảo Tiểu Thất thừa dịp lúc y không đề phòng thì ra tay bắt, nhưng không ngờ một câu nói vô ý của Lạc Nhật Hà đã khiến hắn nảy sinh cảnh giác, im hơi lặng tiếng bỏ chạy mất tăm làm bọn ta buồn bực vì mất cơ hội.
Còn nhớ khi ấy Lạc Nhật Hà mời ta uống rượu sữa, ta quả thực không thích vị chua này nên khéo léo từ chối, nàng liền lau miệng nói: “Những người con gái thảo nguyên bọn ta, đã sinh ra tại đây, làm gì có lý không uống rượu sữa thảo nguyên? Đã tham gia đại hội giành được giải quán quân, huynh không uống được rượu sữa chẳng phải hệt như đám yếu ớt Trung Nguyên sao… Bản công chúa tuyệt đối không lấy hắn!”.
Nàng là nữ tử đẹp nhất trên Thảo Nguyên, đôi mắt như hội tụ vì tinh túy sáng nhất, là thê tử mà nam thanh niên thảo nguyên tha thiết mơ ước, ta vừa nghe nàng nói câu này, vốn muốn thử xem có gì mới mẻ bèn không thử nữa… Một cái cớ trốn tránh trách nhiệm tuyệt vời như vậy, há có thể không cần? Ta chỉ hối hận nổi bật quá mức, đánh bại hơn mười dũng sĩ như một trận gió, ngay cả khi Lạc Nhật Hà đích thân ra sân cũng bị một cước đã xuống đài gỗ, rồi đoạt được cái danh đệ nhất… Dựa theo quy củ, ta phải cưới nàng về!
Cho nên ta cố ý làm khó, kiên quyết không chịu uống, khiến nàng châm chọc nói: “Chẳng lẽ huynh thật sự đến từ Trung Nguyên?”.
Có lẽ, chính bởi những lời này khiến Ô Mộc Tề sinh lòng nghi hoặc, đến khi bọn ta định ra tay, y đã dẫn tùy tùng lặng lẽ trốn xa.
Mà ta phải chịu cảnh Lạc Nhật Hà vung roi cưỡi ngựa đuổi theo tới tận Quân gia thôn, bị chặn ở cửa mắng ba ngày ba đêm.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do