Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tiên Tuyệt
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 158: Tê Thần Lực, Nhạc Chấn Sơn Hà (thượng)
T
rước cung điện là một diễn võ trường rộng lớn. Mà lúc này đã có một lôi đài được dựng lên ở trung tâm diễn võ trường. Trước cung điện có bốn cây cột cờ, trên cột cờ tung bay lá cờ hình tam giác tứ sắc. Hai bên lôi đài cách đó không xa có bày tám cái trống trận thật lớn.
Dưới cột cờ bày ra một dãy Thái Sư ỷ, Vi Phụng Hiếu đang ngồi ở giữa, bên trái chính là ba tên đệ tử thân truyền, bên phải chỉ có hai cái ghế. Một nữ nhân còn trẻ ngồi trên một ghế, lụa mỏng che mặt, bất quá hầu như trong suốt, có thể nhìn được diện mạo nữ tử.
Vũ La khẽ bĩu môi:
- Vi Thanh Thanh đó sao, bất quá cũng chỉ có vậy mà thôi.
Hiển nhiên nữ tử kia chính là đối tượng tranh đoạt của lần tỷ võ lôi đài này, Vi Thanh Thanh, con gái Vi Phụng Hiếu. Dung mạo của nàng có thể nói là không tệ, cũng xếp vào hàng trung thượng, chẳng trách đám ong bướm vây quanh nịnh hót nàng là ‘Tiên tử’.
nhưng tiền kiếp Vũ La từng qua mắt biết bao tuyệt sắc giai nhân, đời này lại ở cùng các mỹ nữ tuyệt trần Cốc Mục Thanh, Ma Tử Câm, cho nên cảm thấy Vi Thanh Thanh hết sức tầm thường.
Chiếc Thái Sư ỷ còn lại bên cạnh Vi Thanh Thanh là một nam tử mặc võ phục, dáng người cường tráng chẳng khác nào trâu rừng, Vũ La nhìn lướt qua đám ‘tuyển thủ’ bên dưới lôi đài, thừa biết những kẻ này chỉ là làm cảnh, con rể chân chính mà Vi Phụng Hiếu đã chấm từ trước, e rằng chính là con trâu đang ngồi bên cạnh Vi Thanh Thanh.
Ngay cả Thác Bạt Thao Thiên cũng không nhịn được khẽ cau mày, cho dù Vi Phụng Hiếu ngươi muốn chọn rể từ trong nội bộ, nhưng vừa mới mở lôi đài đã cho rể tương lai cùng con gái ngồi chung một chỗ như vậy, lẽ nào không thấy khó coi?
Chu Thanh cảm thấy thần sắc Thác Bạt Thao Thiên nhìn Vi Thanh Thanh có hơi phức tạp, thình lình thốt ra một câu bốc mùi chua chua:
- Đây là nữ nhân mà các ngươi liều chết tranh đoạt hay sao?
Lúc này Thác Bạt Thao Thiên không có tâm trạng nhiều lời. Đứng trước lôi đài, máu nóng trong cơ thể y bất chợt sục sôi, loại người như y trời sinh ra là vì chiến. Nếu không có chiến đấu, thậm chí y không có khả năng được sinh ra trên thế gian này.
Thác Bạt Thao Thiên nheo mắt nhìn Vi Phụng Hiếu, khóe miệng y nhếch lên trong lãnh khốc vô cùng.
- Cóc ghẻ tới rồi...
Không biết là ai kêu lên một tiếng, đám đệ tử Thanh Ngọc cung tranh nhau quay đầu lại nhìn Thác Bạt Thao Thiên.
- Thì ra là y, dám có ý định động vào sư muội, thật sự là không biết trời cao đất rộng, cóc ghẻ mà cũng đòi ăn thịt thiên nga.
- Đúng vậy, cũng không lấy gương ra soi thử, chỉ bằng vào y cũng đòi sánh đôi với Đại tiểu thư Thanh Ngọc cung chúng ta...
- Chắc chắn là y coi trọng cơ nghiệp Thanh Ngọc cung ta, lấy cớ đính hôn từ nhỏ, mặt dày muốn theo bên cạnh sư muội, rốt cục không đáng mặt nam nhân...
Những tiếng châm chọc xung quanh vang lên không ngớt.
Một tên đệ tử chạy vội tới, ghé tai An Tích Linh nói mấy câu, An Tích Linh nghe xong sắc mặt chợt biến, chậm rãi từ bên cạnh Vi Phụng Hiếu đứng dậy nói:
- Thác Bạt Thao Thiên, ngươi thật là lớn mật, dám vào Thanh Ngọc cung phế đi Lâm sư đệ.
Đệ tử Thanh Ngọc cung nghe vậy sửng sốt, sau đó những tiếng thóa mạ nhao nhao vang lên:
- Y dám đả thương Lâm sư đệ sao, tên khốn kiếp này... Phế y đi thôi, nhân tiện giải quyết phiền phức cho sư muội...
An Tích Linh chợt thét lớn một tiếng:
- Dừng tay.
Hiển nhiên các đệ tử Thanh Ngọc cung vô cùng sợ hãi An Tích Linh, vừa nghe tiếng quát của y đã lập tức không dám vọng động.
An Tích Linh hung hăng trừng mắt nhìn Thác Bạt Thao Thiên một cái:
- ngươi lấy danh nghĩa Cửu Đại Thiên Môn, Thanh Ngọc cung ta nể mặt Cửu Đại Thiên Môn, tạm thời không động tới ngươi, nhưng ngươi lên lôi đài rồi cũng sẽ như những người khác, không còn là công sai nữa.
Vũ La chịu không được nữa, trên đời này còn môn phái nào vô sỉ hơn nữa không? Còn dám nói là nể mặt Cửu Đại Thiên Môn, quả thật vô cùng bỉ ổi.
- Được rồi.
Vũ La ngắt lời An Tích Linh:
- Chó cắn không sủa, An Tích Linh, bớt nói lời thừa đi, mau mau bắt đầu. Công vụ chúng ta vô cùng bận rộn, không có thời gian đôi co với ngươi ở đây chỉ vì một ả đàn bà.
Vi Thanh Thanh nghe vậy đùng đùng nổi giận, nàng nghe Vũ La gọi mình là ‘ả đàn bà’, vốn xưa nay nàng tự cho rằng mình đẹp như tiên, gia thế không ai sánh được, Một tiếng ‘ả đàn bà’ của Vũ La chính là cách gọi làm nhục nàng nhất từ trước tới nay, lúc này lửa giận bốc cao, vỗ mạnh vào thành ghế đứng bật dậy:
- Tiểu tử càn rỡ ở đâu ra, dám làm càn ở Thanh Ngọc cung. Người đâu, dùng loạn côn đánh hắn cho ta.
Vũ La cười lạnh một tiếng, khoanh tay đứng thẳng:
- Giỏi thật, để ta xem lão tử Vi Phụng Hiếu của nàng có dám đánh đuổi ta hay không?
An Tích Linh cảm thấy hoảng hốt trong lòng, Bất kể thế nào Vũ La cũng là công sai, tuy rằng miệng y nói nể mặt Cửu Đại Thiên Môn, nhưng hiện tại trong lòng đã hiểu rõ ràng, đối với Cửu Đại Thiên Môn, Thanh Ngọc cung chúng không bằng con chó, Vũ La giờ chiêu bài Cửu Đại Thiên Môn ra, nếu hắn bị Thanh Ngọc cung đuổi ra ngoài, e rằng Cửu Đại Thiên Môn biết được, vì duy trì thể diện của mình sẽ làm cho Thanh Ngọc cung tiêu tan.
Nhân vật đẳng cấp như Hồng Liệt Hỏa, nếu muốn tiêu diệt Thanh Ngọc cung bất quá chỉ cần nói một tiếng. Phía dưới ắt sẽ có kẻ vừa muốn lấy lòng Hồng Liệt Hỏa, vừa muốn thay thế thế lực Thanh Ngọc cung, ra tay động thủ thay cho Hồng Liệt Hỏa.
An Tích Linh thấy sư muội mình không biết trời cao đất rộng, đứng lên ra lệnh dùng loạn côn đánh Vũ La, vội vàng khuyên bảo:
- Sư muội, đừng chấp nhất với hắn, chúng ta nể mặt Cửu Đại Thiên Môn, chứ không phải là sợ hắn.
Vi Thanh Thanh hừ lạnh một tiếng, không dây dưa cùng Vũ La nữa, mà vênh mặt hất hàm nhìn Thác Bạt Thao Thiên:
- ngươi chính là Thác Bạt Thao Thiên đó sao? ngươi quả thật không biết tự lượng sức mình, chỉ bằng ngươi cũng dám vọng tưởng cưới ta? Nếu ta là ngươi, đã sớm tuyên cáo thiên hạ, từ đi hôn ước. Đúng vậy, nếu ngươi cưới ta, xác thực có thể một bước lên trời, bất quá ngươi không biết là ngươi làm như vậy thật là mặt dày mày dạn sao? Với thân thế của ngươi hiện tại, cho dù là một nữ nhân bình thường cũng sẽ không chịu gả cho ngươi, ngươi làm như vậy không phải là cố ý hại ta sao?
Tính cách Thác Bạt Thao Thiên hết sức cương cường, tự nhiên sẽ không thèm đấu võ mồm với nàng. Tiền kiếp Vũ La cũng có tính cách như vậy, cần gì nhiều lời vô nghĩa như vậy, không phục chứ gì, bản Đế Quân sẽ nện đến khi nào ngươi phục mới thôi. Bất quá vào lúc ấy, thường là có hết tám phần Đế Quân bệ hạ sơ ý đánh người ta tới chết.
Vi Thanh Thanh lài nhài, An Tích Linh đứng dậy nhìn Vũ La chằm chằm:
- Không biết Vũ La ngươi có gan lên lôi đài so tài cao thấp với ta một trận hay không? Ta muốn báo thù cho Lý Dung sư huynh.
Vũ La thầm cười lạnh trong lòng, An Tích Linh cũng giống như Lý Dung, cũng là một liều đan dược đại bổ. Người ta dâng thuốc bổ cho mình, nếu mình từ chối, chẳng phải là bất cận nhân tình hay sao?
- Như ngươi mong muốn.
kẻ ngồi bên cạnh Vi Thanh Thanh vẫn tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt. Khí tức trên người y hết sức mơ hồ, dù là Vũ La ở xa như vậy cũng khó lòng phân biệt được y ở cảnh giới nào.
Bất quá Thác Bạt Thao Thiên lại không cần nhiều như vậy. Y bước ra một bước, thân thể thình lình bay lên, giống như đang bước trên bậc thang, nháy mắt đã đứng trên lôi đài cao ba trượng.
sắc mặt An Tích Linh khẽ biến, không phải đã nói trước, không cần y tỷ võ từ đầu hay sao, chẳng lẽ tiểu tử này là kẻ thâm tàng bất lộ?
An Tích Linh và Vi Phụng Hiếu không muốn cho Thác Bạt Thao Thiên nhân cơ hội này dương danh, cho nên mới bảo y chỉ cần đánh bại lôi chủ là được, chỉ cần người có đầu óc bình thường một chút cũng thấy được cái lợi trong chuyện này: không cần phải đánh nhiều trận, tiết kiệm được rất nhiều linh nguyên.
nhưng Thác Bạt Thao Thiên lại là người đầu tiên lên lôi đài.
- Ta lên!
Dưới đài chợt có một người hét lớn một tiếng, tung mình nhảy lên lôi đài. Thế nhưng y vừa nhảy lên một quãng, bất ngờ bị một cước cách không nện mạnh vào ngực. Người nọ hét thảm một tiếng, bay đi xa mấy chục trượng, ngã sóng xoài trên mặt đất không biết sống chết.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tiên Tuyệt
Thạch Tâm
Tiên Tuyệt - Thạch Tâm
https://isach.info/story.php?story=tien_tuyet__thach_tam