Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Danh Môn
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 158: Phá Vỡ Thế Bế Tắc
K
hông biết trải qua bao lâu, Thôi Ninh ôm gối ngồi trên tảng đá ven hồ. Gió lạnh thấu xương khiến gương mặt nàng đỏ ửng và hai bàn tay đỏ, giá lạnh thế nhưng Thôi Ninh vẫn như không biết tới điều này. Đôi mắt đẹp nhưng vô thần của nàng chăm chú nhìn ánh trăng chiếu trên mặt hồ vắng lặng. Nàng như đang chìm trong ký ức của mình.
Thôi tiểu thư, ngươi có tin không? Nếu như lúc này có một con cọp, ta sẽ ném ngươi vào trong đó.
Thật ra ta là thứ tử của Trương gia Hà Đông, phụ thân ta là Trương Nhược Quân, Thứ sử Dương Quận. Ở nhà ta vào hàng thứ mười tám nên có tên là thập bát lang. Nếu như Thôi tiểu thư muốn thì có thể gọi ta là Trương thập bát.
Đấy là lần quen nhau của hai người. ta vì muốn cứu bằng hữu của mình mà bắt cóc nàng. Nàng đã quên vết thương, tổn hại của nàng. Nàng không thể nào quên bờ vai nở nang, ấm áp của Trương Hoán. Nàng đã từng có khát vọng đôi vai đó sẽ đi cùng với nàng trong suốt đoạn đường còn lại. Nhưng mà …
Đôi mắt Thôi Ninh run run, nước mắt nàng trào ra. Từ nay nàng không được gặp Trương Hoán nữa. Hắn đã từng thề muốn lấy nàng làm vợ. Thế mà bây giờ hắn thì sao? Khi nàng sắp trở thành tân nương của người khác, hắn lại vô tình bỏ đi.
Đây chính là lời thề. Trương Hoán ta đã quyết định chuyện gì, không một kẻ nào có thể ngăn cản ta.
“Trương thập bát, ngươi gạt ta!” Cuối cùng Thôi Ninh bật khóc, hai bàn tay nàng ôm mặt. Nước mắt nàng chảy qua kẽ tay, cả người nàng run rẩy, giống như một cái cây nhỏ trong cơn cuồng phong bão táp, sắp sửa đổ xuống.
Đúng lúc đó đôi bàn tay to, ấm áp ôm lấy bả vai mong manh yếu ớt của Thôi Ninh, cực kỳ kiên định, giống như muốn che trở cho cây con trong cơn tàn sát của bão tố.
“Ta không lừa nàng. Không phải ta đã tới rồi sao?”
Thôi Ninh kinh hãi quay đầu lại. Trước mắt nàng là một gương mặt đen gầy đang mỉm cười. Ngưòi này chính là Hoán lang đang ở biên cương Tây Vực, hàng đêm vẫn trong giấc mộng của nàng.
Thôi Ninh ngơ ngác nhìn. Nàng cảm thấy mình như đang trong giấc mộng. Nước mắt nàng giống như chuỗi trân châu bị chặt đứt, từng giọt, từng giọt một chảy từ gương mặt xinh đẹp xuống tà áo. Trương Hoán chậm rãi đỡ Thôi Ninh đứng dậy, nhìn vào gương mặt đẫm lệ, đau đớn, đáng thương khiến người khác tan nát cõi lòng. Trương Hoán không cầm lòng được, kéo nàng vào người mình. Lúc này Thôi Ninh như bị lạc trên biển cả mênh mông, cuối cùng cũng về tới bến cảng. Nàng bấu chặt vạt áo Trương Hoán, cuối cùng không nhịn được oà khóc nức nở.
Đêm đã rất khuya, Trương Hoán cưỡi ngựa, chậm rãi đi dọc theo đường Xuân Minh về hướng đông. Môi hắn vẫn còn mang hương vị đặc biệt của Thôi Ninh. Một loại hương hoa cúc thật nhẹ nhàng. Bên tai vẫn văng vẳng những lời thổ lộ u oán của nàng. Việc giai nhân lưu luyến si mê khiến hắn càng quyết tâm đem Thôi Ninh đi theo.
Thế nhưng làn này hắn vào kinh không phải chỉ là chuyện của Thôi Ninh. Hắn còn muốn tạo ra một cục diện ổn định cho kế hoạch phát triển sau này của hắn. Việc này có liên quan tới ba người: Thôi Viên, Bùi Tuấn và Vi Ngạc.
Ba người này đại diện cho tam đại thế gia của Đại Đường. Lợi dụng mâu thuẫn của ba người này như thế nào để hình thành một tam giác lớn ổn định. Sau đó bên trong tam giác lớn này ở khu vực Hà Lũng, Trương Hoán hắn, Đoàn Tú Thực và Vi Ngạc lại hình thành một tam giác nhỏ. Như thế hắn sẽ có thời gian để phát triển.
Đương nhiên Trương Hoán cũng biết bản thân mình thấp cổ bé họng, không có sức nặng gì trong cuộc đấu tranh quyền lực của ba nhà. Thế nhưng chính vì điều này hắn mới có thể ung dung sắp đặt mưu kế.
Vấn đề quan trọng bây giờ là hắn phải tìm được một đột phá khẩu phá vỡ bế tắc.
Trương Hoán vòng ngựa, chạy theo hướng nam. Lúc này Trương Hoán không khỏi lại nghĩ tới Thôi Tiểu Phù, nghĩ tới sự bất đắc dĩ của nàng và sự khuất phục của hắn.
Đúng vậy Thôi Tiểu Phù đã quá nóng vội loại bỏ Lý Hệ quá sớm vì vậy đã không thể đoạt được sự tích luỹ con người của Lý Hệ. Đồng thời Thôi Tiểu Phù cũng đánh giá thấp quyết tâm của Thôi Viên khiến cuối cùng tự nhốt mình trong cái lồng.
Bây giờ Thôi Tiểu Phù chỉ còn có thể dựa vào chính hắn và Đoàn Tú Thực. Nghĩ tới đây, ánh mắt Trương Hoán hiện lên một nụ cười ẩn ý. Thôi Tiểu Phù là một quân cờ cực kỳ hữu dụng. Ít nhất thân phận Thái hậu của Thôi Tiểu Phù cực kỳ có ích cho tương lai sau này của hắn. Hắn nhất định phải nắm quân cờ này trong tay, thông qua Lý Phiên Vân, thông qua sự trợ giúp của hắn đối với nàng, khiến nàng sẽ dần dần nảy sinh thái độ ỷ lại vào hắn. Trương Hoán thật sự không quan tâm tới Đoàn Tú Thực. Khi cần thiết, chỉ cần một câu nói là đủ tiêu diệt lòng trung thành của Đoàn Tú Thực đối với Thôi Tiểu Phù.
Thôi Tiểu Phù bảo hắn trợ giúp Đoàn Tú Thực trở thành Tiết độ sứ Sóc phương. Điều này không có gì mâu thuẫn với kế hoạch tam giác nhỏ của hắn. Có thể nói suy nghĩ của hai người không hẹn mà hợp. Thời cơ tốt nhất chính là buổi triều kiến năm mới vào ngày mùng bảy tháng giêng này. Trong bảy nội các đại thần, chỉ cần bốn người đồng ý là đủ. Hắn sẽ thuyết phục Bùi Tuấn, Sở Hành Thuỷ là cửu phụ của hắn, hắn không có gì phải lo lắng. Trong khi đó tân Thượng thư bộ lễ Lô Kỷ là tâm phúc của Bùi Tuấn, là thiên lôi chỉ đâu đánh đấy. Thuyết phục Bùi Tuấn không khó. Vấn đề quan trọng là người thứ tư là Thôi Viên và Vương Ngang.
Thôi Viên mới là vấn đề quan trọng chủ yếu mà hắn cần phải giải quyết. Vậy hắn cần phải làm gì để Thôi Viên đồng ý bổ nhiệm Đoàn Tú Thực làm Tiết độ sứ Sóc Phương?
Trao đổi?
Đột nhiên lúc này trong đầu Trương Hoán xuất hiện hai từ này. Lập tức hắn nghĩ ra một cách khiến hắn không khỏi nở một nụ cười trên lưng ngựa. Biện pháp này có lẽ chính là đột phá khẩu hình thành tam giác lớn ổn định đó.
Tiếng trống đóng cửa phường ầm ầm vang lên trên không gian thành Trường An. Người đi trên đường cũng gia tăng tốc độ, chạy vào nhà hàng xóm láng giềng. Trương Hoán quất mạnh chiến mã một roi. Chiến mã phóng về hướng phường Tuyên Nghĩa. Ngay trong khoảnh khắc cánh cổng phường sắp đóng lại, Trương Hoán và mấy tuỳ tùng vọt vào bên trong phường Tuyên Nghĩa.
Khi quay về tới Bùi phủ, Trương Hoán bước nhanh vào tiểu viện của mình. Trong viện rất yên tĩnh, đèn trong tất cả các phòng đều tắt. Trương Hoán lần mò vào trong phòng. Bùi Tuấn sắp đặt căn phòng này rất tỉ mỉ. Đối với bên ngoài, hai người Trương Hoán, Bùi Oánh đã là phu thê nhưng trên thực tế hai người chưa chính thức cử hành hôn lễ vì thế khi tới ở tiểu viện này, đã sắp đặt hai phòng liền nhau. Bùi Oánh ở bên trái, Trương Hoán ở bên phải. Trương Hoán đang định đi vào phòng mình thì bất chợt hắn nhìn thấy hình như cánh cửa phòng Bùi Oánh không đóng. Trương Hoán bước tới ló đầu nhìn. Ở gian ngoài, Hoa Cẩm Tú và Tiểu Thu đang nằm ngủ trên giường, tiếng ngáy nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng Hoa Cẩm Tú còn ú ớ mơ ngủ.
Trương Hoán đang định rời khỏi đó, bất chợt hắn đổi ý. Trương Hoán rón ra rón rén đi vào gian trong. Trong phòng bồn sưởi đang cháy, toả ra hơi nóng ấm áp. Có lẽ Bùi Oánh đã ngủ.
Cạch! Cạch! Trương Hoán đánh lửa, một ngọn lửa bùng cháy trong tay Trương Hoán, sau đó hắn đốt đèn rồi cầm ngọn đèn nhẹ nhừng đi tới trước giường của Bùi Oánh, vén màn lên và nhìn vào trong giường.
Bùi Oánh đã ngủ say. Nàng ôm một cái gối nằm ngủ, mái tóc đen loà xoà trên vai nàng, tư thế cực kỳ yêu kiều, động lòng người. Ngọn đèn soi rõ gương mặt trắng nõn như sứ, làm nổi bật sắc đỏ quyến rũ trên má nàng. So với vẻ thuần khiết khi hắn mới gặp nàng, giây phút này
Trương Hoán khẽ thở dài. Tình yêu say đắm của Thôi Ninh làm cho hắn như trong giấc mộng, một tình yêu say đắm ghi lòng tạc dạ. Thế nhưng tình cảm của Bùi Oánh lại khiến cho Trương Hoán thấy ấm áp, mờ ảo như dòng suối trong mát làm dịu mát trái tim hắn
Trương Hoán chậm rãi cởi bỏ y phục ngoài, hắn cố gắng mới cởi được hơn mười dây thắt nhuyễn giáp, thổi tắt đèn. Trương Hoán mệt mỏi nằm xuống bên cạnh Bùi Oánh. Hương thơm dìu dịu bay vào mũi hắn, đầu óc hắn mơ màng. Đúng lúc này đột nhiên Bùi Oánh quay người, gác chân, đặt tay lên người hắn. Trương Hoán không dám cử động. Bất giác hắn chìm vào giấc mộng đẹp.
Ngày hôm sau khi Trương Hoán tỉnh lại, trời đã sáng rõ. Tiểu thê tử bên cạnh hắn đã ra ngoài. Trương Hoán nhớ ra kế hoạch ngày hôm qua nên hắn lập tức ngồi dậy.
“Khứ Bệnh, chàng không ngủ thêm một lát nữa đi” Bùi Oánh bưng một cái khay từ ngoài đi vào. Bên trong cái khay là món ăn sáng hôm nay. Bùi Oánh đặt cái khay xuống, nhéo mũi Trương Hoán cười nói: “Tên vô lại, len lén chạy vào lên giường của ta khi nào hả?”
Tâm trạng Bùi Oánh có vẻ rất vui. Chắc nàng vui vì tối hôm qua Trương Hoán đã quay về. Thế nhưng khi Trương Hoán muốn giang tay ôm nàng thì nàng lại bỏ chạy ra ngoài như linh dương.
“Ta ăn cơm đây” Trương Hoán uể oải vặn lưng. Sau khi ăn sáng xong, hắn vỗ bụng cười nói: “Ăn no rồi. Đi làm việc thôi”.
“Tối nay chàng hãy quay về sớm một chút”.
Đột nhiên Bùi Oánh đỏ ửng mặt. Nàng ngượng ngùng cúi đầu nói: “Phụ thân muốn tối hôm nay chúng ta bái lạy người và ngoại công. Khi đó Sở thế thúc cũng tới'.
Đột nhiên Trương Hoán hiểu ra, hắn gật đầu, nghiêm nghị nói: “Nàng yên tâm! Cuối buổi chiều ta sẽ quay về. Ngày mai ta sẽ đưa nàng đi gặp mẹ ta”.
Lập tức Trương Hoán thu thập một số đồ đạc, dẫn theo hơn một trăm thân binh tinh nhuệ đi tới phường Vĩnh Gia.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Danh Môn
Cao Nguyệt
Danh Môn - Cao Nguyệt
https://isach.info/story.php?story=danh_mon__cao_nguyet