Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quyển 2 - Chương 8-1
V
ừa nãy khi con dao kia chém xuống, hắn đã không có thời gian nhổ ra. Nếu không cho dù có điểm huyệt thì e là nàng sẽ phát hiện, mà hắn cũng kiên trì không được bao lâu. Dù sao miệng vết thương này cũng rất sâu.
Đôi đồng tử của hắn thăm thẳm như khoảng không vũ trụ đen đặc, sâu không thấy đáy, cắn nuốt tất cả mọi thứ. Cái hắn muốn chính là một cơ hội, nhưng dù sao hiện tại cũng không phải là thời cơ tốt.
Mã hộ vệ nghe vậy, quay đầu nhìn về hướng Vũ Văn Mặc đang nắm cánh tay phải, lúc này mới phát hiện cánh tay kia có vẻ như không còn chút sức mà buông thõng xuống, lại thấy trên mặt vết thương không có máu, hắn liền biết vương gia đã điểm huyệt cầm máu. Mã hộ vệ không ngừng tự trách, biết rõ vương gia vừa bệnh nặng mới khỏi, hiện thời thể lực sao có thể so với lúc trước, thế mà vừa rồi hắn lại không hề chú ý đến vương gia, chỉ một lòng nghĩ muốn để cho vương gia tự mình bảo vệ vương phi! Nếu như vương gia có việc gì, hắn khó mà chối tội này! Đây là do hắn thất trách!
– Vương gia, có tổn thương đến gân mạch không?
Mã hộ vệ trầm giọng hỏi.
Vũ Văn Mặc khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ tựa lông hồng:
– Không sao.
Chút vết thương nhỏ ấy đối với hắn mà nói chẳng là gì. Lúc ấy thấy nàng không hề sợ sệt chống lại gã kia, bình tĩnh ung dung như thế, nhưng con dao lại chỉ cách đỉnh đầu nàng có hơn một thước, nếu như rơi xuống, đủ để lấy mạng nàng! Mà khi nàng đối mặt với cái chết lại thản nhiên như vậy, không lộ ra chút sợ hãi nào.Cũng ngay trong tích tắc đó, hắn bỗng nhiên sợ, chẳng lẽ trong lòng nàng, không có bất kỳ người nào hay chuyện gì có thể làm cho nàng quyến luyến thế giới này? Hắn không thể, vậy ngay cả người mà nàng thật tình chăm sóc, đối đãi như con ruột là Hiên nhi cũng không được sao?
Nghĩ đến đây, Vũ Văn Mặc không cách nào khống chế được trái tim mình run lên mạnh mẽ, dường như có gì đó trong nháy mắt này muốn thoát ra, nhưng lại không thể nên bị trói buộc bên trong cơ thể không ngừng giãy giụa, cuồng loạn giày vò.
Giờ khắc này, hắn chân chính hiểu được cái gì mới gọi là đau, cái gì là đau không cách nào khống chế, cái gì là nỗi đau mà không một loại thuốc nào có thể xoa dịu được! Cho dù là loại thuốc có công dụng mạnh nhất như ma phí tán (chả biết là thứ gì) cũng không thể khiến hắn cảm thấy đỡ hơn.
Thật sự không có bất kỳ người nào có thể giữ chân nàng?
Không…
Mộ Dung Thư nhìn bóng lưng hắn rời đi, tiêu điều mà gầy gò.
Hắn rời đi như vậy thật ngoài dự liệu của nàng. Tuy rằng lúc này đây hắn cứu nàng, trong việc này xen lẫn nhiều ý đồ khác, là ý riêng và sự thành toàn của Mã hộ vệ, nhưng cuối cùng đúng là hắn đã cứu nàng.
Mộ Dung Thư cúi đầu nhìn về nơi cách chân mình không xa. Con dao vừa rồi suýt lấy đi tính mạng nàng đang nằm đó, địa tầng trong trấn nhỏ này vẫn chưa ổn định, vì vậy con dao này thật dễ dàng cắm trong vào đất.
Trên mặt đất màu đen còn vương vãi vài giọt máu tươi, máu tươi kia gặp không khí nên đọng lại.
Con ngươi đen luôn bình tĩnh thong dong không nhìn ra một tia gợn sóng của nàng thoáng chớp động, khoé môi hơi mím lại. Hắn bị thương.
Nàng ngẩng đầu lại nhìn về hướng hắn rời đi, đã không còn bóng dáng người đó.
Còn gã Lưu Kiện đang ngốc đến thất thần thì sắc mặt tái nhợt, sau khi giật mình tỉnh lại đã hốt hoảng muốn bỏ chạy, nhưng lại không cách nào nhấc chân lên được, lúc này mới nhớ tới, vừa rồi lúc người nọ cứu ả xấu phụ cũng đã đồng thời ném hai hòn đá trúng người hắn.
Mấy người Hồng Lăng sau khi trải qua giây phút kinh hồn táng đảm cũng đã định thần lại, phát hiện ra ý đồ của Lưu Kiện, vừa muốn bước lên bắt lấy hắn mới phát hiện hắn căn bản không cách nào di chuyển hai chân.
Đôi mắt Trương Tuyền loé lên:
– Hắn bị điểm huyệt rồi!
Trên mặt hắn khó nén vui mừng. Những năm gần đây hắn luôn luôn ở bên ngoài tìm người học võ công, nhưng lại không tìm được người nào biết điểm huyệt, dù sao môn công phu này vô cùng cao thâm, không ngờ võ công hai người vừa rồi kia lại cao thâm như thế! Hắn lại quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Thư, hắn càng cảm thấy thân phận của phu nhân tuyệt đối không đơn giản.
Cùng có nghi hoặc này còn có Trương Anh. Nàng cũng phát hiện vài thứ. Phu nhân cũng không đơn giản, có lẽ thân phận vô cùng tôn quý. Thế nhưng, mặc kệ thân phận phu nhân ra sao, nếu không có ngài, nàng cũng sẽ không có hôm nay. Hiện thời nàng như được tái sinh, cơ hội như thế không phải ai cũng có. Chính là, trước mắt xem ra, phu nhân và phu quân của ngài hình như có vấn đề.
Hiên nhi bị buông xuống lúc này mới tỉnh thần lại, cặp chân ngắn cũn lập tức lao về phía Mộ Dung Thư:
– Mẫu thân!
Mộ Dung Thư chầm chậm thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhìn Hiên nhi đã chạy đến bên cạnh mình, ôm bé lên, lấy khăn lụa ra lau nước mắt cho Hiên nhi, dịu dàng trấn an bé:
– Mẫu thân không sao, Hiên nhi đừng sợ.
Hiên nhi cẩn thận liếc nhìn Mộ Dung Thư, xác định Mộ Dung Thư thật sự không có chuyện gì, lại nức nở khóc thành tiếng:
– Mẫu thân về sau đừng rời khỏi Hiên nhi, Hiên nhi sợ mất đi mẫu thân. Hiên nhi không có mẹ, nhưng không thể không có mẫu thân.
– Ừ, ừ. Về sau bất kể thế nào mẫu thân cũng sẽ không rời khỏi Hiên nhi, Hiên nhi yên tâm, ngoan.
Mộ Dung Thư lấy khăn tay nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho Hiên nhi, lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ an ủi. Trong lòng nàng tự trách, nàng là người đã trải qua tử vong, cho nên cảm thấy cái chết cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng, có lẽ hẳn nên nói là vô cùng thản nhiên. Nàng vốn chẳng thích thú gì thời đại này, cũng không thích ứng được. Thời đại này có quá nhiều trói buộc đối với nữ nhân, những gì mà nàng vẫn theo đuổi chính là chuyện rất không thực tế, cho nên nàng bốc đồng muốn lựa chọn thoát ra. Nhưng nàng lại đã quên, ở thời đại phong kiến này, ở nơi có rất nhiều chỗ nàng không hài lòng này, có người cần nàng, không muốn nàng rời đi.
Hiên nhi từ trước tới nay đều rất hiểu chuyện, sau khi Mộ Dung Thư khuyên giải vài câu đã chỉ còn thút thít, trong miệng nhỏ còn lẩm bẩm:
– Hiên nhi phải mau lớn lên, mẫu thân phải chờ Hiên nhi hiếu kính. Hiên nhi phải mau lớn lên, có thể bảo vệ mẫu thân.
– Được, mẫu thân chờ con.
Mộ Dung Thư không ngừng gật đầu cười hứa hẹn. Hiên nhi thấy nàng như thế lập tức yên tâm, vươn tay nhỏ bé trắng nõn mềm mại vỗ vỗ bả vai Mộ Dung Thư:
– Mẫu thân đừng sợ.
Trong lòng Mộ Dung Thư rất ấm áp.
– Ừ, mẫu thân không sợ.
– Vương phi, gã Lưu Kiện kia xử trí thế nào?
Hồng Lăng nhìn lướt qua người đã thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn không cách nào di động mảy may, Lưu Kiện, sau đó nhìn về phía Mộ Dung Thư hỏi. Kẻ cặn bã như Lưu Kiện thật sự không cần thương xót! Lưu gia bọn họ đã rơi vào tình trạng hôm nay còn không tự kiểm điểm lại bản thân, lại đem tất cả sai lầm trút lên đầu kẻ khác. Người như thế vĩnh viễn sẽ không biết hối cải, vậy không bằng cho hắn một bài học.
Trương Anh thương hại nhìn Lưu Kiện. Nàng là người bên gối Lưu Kiện mấy năm, đương nhiên hiểu rõ tính tình của hắn. Hắn lòng muông dạ thú, từ trước tới nay không hề có trái tim chính trực, hiện thời rơi vào nông nỗi hôm nay đều là hắn gieo gió gặt bão. Như trước đây Trương Anh còn lẩn quẩn trong lòng, nhất định sẽ tha thứ hắn, sẽ bỏ qua chuyện cũ, mà lúc này, nàng đã thông suốt. Cho dù lần này buông tha Lưu Kiện, như vậy vẫn sẽ có lần sau.
Mộ Dung Thư nhàn nhạt nhìn lướt qua con dao dính máu nằm trên đất kia, cuối cùng nhìn về phía Lưu Kiện, trong mắt hiện ra tia sáng lạnh, tiếng nói như băng sương, nhàn nhạt mở miệng:
– Trực tiếp đưa đến quan phủ, đưa cả hung khí đến, xin Huyện lệnh đại nhân xử lý nghiêm khắc! Trương Anh, Trương Tuyền, hai người các ngươi viết đơn kiện đưa cho Huyện lệnh đại nhân, nói rõ ràng gia đình Lưu Kiện chiếm đoạt tài sản Trương gia thế nào, vu khống Trương Anh gian díu với người khác ra sao.
Nếu đã muốn tính nợ vậy thì gộp lại tính luôn một thể. Tin rằng với một loạt tội danh như thế, Lưu Kiện nếu muốn thoát tội e là cũng không có cách nào. Không muốn sau này gặp phiền phức thì hôm nay nhất định phải xử lý Lưu Kiện triệt để.
Trương Anh và Trương Tuyền nghe vậy, cũng hiểu được hôm nay thật sự là thời cơ tốt, mượn chuyện Lưu Kiện hành hung, đem toàn bộ sở tác sở vi của Lưu gia báo lên cho Huyện lệnh đại nhân, ông ta nhất định sẽ đồng tình với hoàn cảnh của Trương gia mà nghiêm trị Lưu gia.
Bên kia Lưu Kiện nghe nói vậy, lập tức trợn trừng hai mắt không thể tin nổi nhìn Mộ Dung Thư. Ả xấu phụ này thế nhưng lại ra tay tàn nhẫn như thế! Cùng lắm là hắn nhục mạ nàng vài câu, cầm dao hướng nhắm vào đầu nàng khoa tay múa chân hai cái, nàng cũng không hề bị thương, vậy mà lại làm thế với hắn! Quả nhiên là một độc phụ!
Tuy rằng tay chân của hắn bị chế ngự nhưng vẫn có thể nói chuyện, bèn mắng to:
– Ngươi ả độc phụ này! Một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi trả giá đắt!
Mộ Dung Thư lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái rồi xoay người trở về viện.
– Trương Anh, ngươi đến nha môn gặp Huyện lệnh đại nhân, bảo ông ta đến đưa Lưu Kiện đi.
Trương Anh lập tức đáp:
– Vâng ạ.
Ngày hôm nay vốn là muốn đi đến nhà Trương Đức, người nuôi tằm nhiều nhất trấn nhưng giờ lại xảy ra chuyện này, xem ra chỉ có tạm thời hoãn lại, hôm khác lại đi.
Trương Tuyền e ngại huyệt đạo của Lưu Kiện đến thời điểm được giải bèn ở lại cổng viện canh chừng, còn Hồng Lăng theo chân Mộ Dung Thư vào phòng.
Khi người thì đã đi tìm Huyện lệnh đại nhân, kẻ canh chừng Lưu Kiện lại không dám lơ là, Hồng Lăng theo Mộ Dung Thư vào phòng thì một nữ tử một thân lam lũ gầy quắt từ chỗ rẽ ngoặt bước ra. Đôi mắt nàng ta tràn ngập u oán nhìn về hướng Vũ Văn Mặc rời đi, sau đó lại ngập tràn oán hận nhìn về phía viện của Mộ Dung Thư. Hai bàn tay nắm thành nắm đấm, bàn tay chỉ còn da bọc xương nắm chặt quần áo trên người, cắn chặt răng.
Không thể tưởng tượng được Mộ Dung Thư cũng tới! Tuy rằng trên mặt Mộ Dung Thư đã được hoá trang nhưng nàng vẫn có thể nhận ra. Mà Vũ Văn Mặc cũng theo đến đây. Không phải nói Mộ Dung Thư bị bệnh nặng phải dưỡng bệnh trong phủ Nam Dương Vương sao? Thế nào nàng ta lại xuất hiện trong trấn nhỏ này? Có điều nhìn dáng vẻ bảo vệ che chở của Vũ Văn Mặc vừa rồi đối với Mộ Dung Thư thì thấy, hiện thời Mộ Dung Thư đã hoàn toàn chiếm được sủng ái của Vũ Văn Mặc sao?
Nghĩ đến đây, nàng cúi đầu nhìn lại bản thân, một thân quần áo dơ bẩn, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, tức thì trong mắt hiện lên nước mắt phẫn hận. Nhớ ngày đó, khi nàng còn ở phủ Nam Dương Vương, mỗi lần ra ngoài, ai mà không hâm mộ nàng? Khi đó nàng chính là Tam phu nhân của phủ Nam Dương Vương, nhưng hôm nay thì sao? Nàng đã rơi vào nông nỗi này, người không ra người quỷ không ra quỷ.
– Sao ngươi lại chạy đến đây? Chẳng lẽ là muốn trốn khỏi ta, đi tìm người mà ngươi biết đó? Ngươi đừng có mà suy nghĩ viển vông!
Bỗng nhiên ở bên người Phương Dung Mai xuất hiện một gã đàn ông dáng vẻ dữ tợn, một tay hắn hung hăng bắt được cổ tay Phương Dung Mai, ác độc nói.
Phương Dung Mai nhăn mày lại. Chỗ cổ tay truyền đến đau đớn khiến nàng thiếu chút nữa rơi lệ, nhưng mà loại tình huống này dường như đã thành thói quen. Chỉ thấy nàng mềm giọng khẩn cầu:
– Ca, ngươi hiểu lầm. Người nọ là kẻ thù của ta, sao ta có thể đi tìm nàng ta? Hiện thời ta đi theo ca ngươi, cuộc sống rất tốt, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến những thứ viển vông kia. Không phải ngươi đã nói chờ ta làm xong việc này, kiếm được một số ngân lượng rồi sẽ tìm một nơi không ai nhận ra ta, vui vẻ mà sống sao? Ta còn muốn sinh cho ca ngươi một đứa bé trắng trẻo mập mạp kia mà.
Nàng mềm mại như vậy quả nhiên lấy lòng ca, nét độc ác dữ tợn trên mặt gã kia dần dần biến mất. Hắn nới lỏng tay đang nắm cổ tay Tam phu nhân, gật đầu nói:
– Ngươi nhớ kỹ những lời này, tốt nhất đừng có tâm tư khác. Hiện thời chúng ta đang bị quan phủ để ý chặt chẽ nên chỉ có thể chờ một thời gian. Một lát quay về ngươi coi chừng cho thật kỹ những nữ nhân kia, đừng để các nàng kêu khóc cả ngày. Chờ quan phủ buông lỏng một chút, chúng ta lại nghĩ cách đưa các nàng đi. Hiện tại trong số đó cũng có mấy người có chút nhan sắc, sẽ bán được giá tốt. Đến lúc đó, ngươi cũng không cần mỗi ngày chỉ ăn một ít bánh ngô, cũng nên bảo dưỡng cẩn thận.
– Vâng vâng, đúng vậy, Mai nhi đều nghe ca.
Phương Dung Mai không ngừng gật đầu, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn. Ca thấy nàng như thế, hết sức hài lòng.
Lúc sắp bỏ đi, bỗng nhiên Phương Dung Mai nói với gã kia:
– Ca, ta là nữ nhân của ngươi, đương nhiên phải suy nghĩ cho ngươi. Những nữ tử chúng ta bắt được kia, tư sắc hết sức bình thường, còn không bằng hai phần của ta trước đây, thế thì sao có thể bán giá tốt cho thanh lâu. Ngược lại ta nghĩ đến một cách, chỉ cần ngươi có thể làm được, ngày sau chúng ta nhất định có thể ăn ngon mặc đẹp.
Ca nghe vậy, hai mắt tỏa sáng, lập tức vô cùng hứng thú nhìn Phương Dung Mai, nói:
– Ngươi nói xem.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp
Thư Ca
Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp - Thư Ca
https://isach.info/story.php?story=chinh_phi_khong_bang_tieu_thiep__thu_ca