Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sủng Phi - Triêm Y
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 154: Sáng Sớm (1)
E
dit: Linh Sờ Tinh
Buổi tối, cuối cùng thì Thành Khánh cũng nhìn thấy người cha mà hắn yêu nhất. Vui vẻ cười đùa một cách nhiệt tình, Mộ Tịch Dao nhìn mà có chút ghen tị.
Thằng nhóc này, mới bé tý mà tâm cơ rất linh hoạt. Tông Chính Lâm đi nhiều ngày như thế mà chẳ lạ lẫm gì, vừa thấy cha hắn là nhào đến ngay lập tức. May là Lục điện hạ đỡ nhanh, nếu không thì trên đầu bánh bao nhỏ đã u một cục rồi.
Quế ma ma ôm Thành Khánh mặt mày tái mét, vội vàng thỉnh tội.
“Ma ma không cần tự ôm đồm trách nhiệm vào người. Tên nhóc con này mà không giáo huấn,là lung tung loạn xạ. Hôm nào cho hắn ngã một lần, xem hắn có dám không nhớ không”. Mộ Tịch Dao nâng Quế ma ma dậy, nàng rất không thuận mắt khi nhìn con mình lúc nào cũng mạnh tay mạnh chân.
“Điện hạ, hay là ngài làm cho thiếp một cái roi to đi, hoặc là tìm cho hắn mấy đứa nhỏ hơn hắn một hai tuổi gì đó để cho bọn hắn chơi cùng nhau?”. Mấy lão ma ma và bọn Mặc Lan quá che chở thằng nhóc này, ai không biết còn tưởng rằng là cái khuê nữ.
Hơn nữ, trẻ con không có bạn chơi, thì cũng ít thú vui thơ ấu hơn. Tìm được mấy người cùng hắn đấu vật lăn lộn mới tốt. chơi đùa giữa trẻ con với nhau, người lớn cũng không thể hiểu được.
Tông Chính Lâm hôn má con trai, ánh mắt nhu hòa. Nhóc con lại cao hơn chút, bế hắn cũng thấy nặng hơn. Những gì Mộ Tịch Dao vừa đề nghị, Lục điện hạ vui vẻ đồng ý.
Nàng mặc dù được mình cưng chiều đến mức không biết tốt xấu, nhưng trong việc dạy dỗ con trai lại không hề dung túng cưng chiều. Nàng đúng là cực kỳ dụng tâm với Thành Khánh, từ ăn mặc cho đến cái khác không chỗ nào không chú ý. Chỉ có một cái tính tình là cố ép bé, không cho phép bị người nuôi một cách quá quý giá. Về điểm này thì Mộ Tịch Dao coi như là đặc biệt khác người, một mình một kiểu trong đám quý nữ ở Thịnh Kinh.
“Mấy ngày nữa cho Điền Phúc Sơn mang người tới, nàng vừa mắt ai thì đều giữ lại”. Từ trước tới giờ Lục điện hạ luôn làm việc một cách nhanh chóng, chỉ theo tâm ý mình. Vì thế hắn đồng ý rất nhanh với yêu cầu của Mộ Tịch Dao.
Mô Tịch Dao rất vui sướng với thái độ này của boss đại nhân, nhưng mà sao nghe giọng điệu này nàng lại cảm thấy mang theo chút khí thế của Sơn đại vương? Thôi rồi, Lục điện hạ ra ngoài tiêu diệt phản đảng, khi trở về lại có chút giống thổ phỉ.
Chỉ một câu “Vừa mắt thì giữ lại” là xong, cũng không hỏi ý tứ cha mẹ người ta xem như thế nào. Nói cứ như là nàng cướp con nhà người ta không bằng, ý nghĩ vốn tốt như thế lại bị Lục điện hạ bẻ cong ý nghĩa rồi. Người trong hoàng gia vốn đã bá đạo đã quen, Tông Chính Lâm lại càng nghiêm trọng!
Điền Phúc Sơn đứng ở bên ngoài, dựng lỗ tai nghe điện hạ phân phó, trong lòng lộp bộp một tiếng, thầm kêu không tốt.
Việc này không dễ làm ah. Tiểu chủ tử mới đầy một tuổi, đã an bài tôi tớ theo hầu rồi sao? Chuyện này, đối với nhà ai cũng là chuyện lạ. Hơn nữa lại là một đám trẻ con ở cùng với nhau, trong lúc chơi đùa nhỡ không biết nặng nhẹ, làm bị thương tiểu chủ tử, thì biết làm thế nào? Cho dù điện hạ và Trắc phi không coi ra gì thì Thục phi nương nương cũng sẽ không đồng ý!
Khuôn mặt Điền Phúc Sơn nhăn nhó đau khổ, điện hạ đã cất tiếng, ông là người chạy việc truyền tin, có chuyện gì đều phải gánh hết. Nương nương mà không hài lòng, người đầu tiên bị trách tội cũng là mình.
Hơn nữa tin này mà truyền ra ngoài, Điền Phúc Sơn cảm giác mình sẽ bị đám phu nhân mang theo con đến chen lấn chết mất.
Con trai trưởng của Lục điện hạ hiện giờ là mầm non duy nhất, trình độ được sủng ái không cần nói cũng biết. Nếu có thể cùng lớn lên từ nhỏ với tiểu chủ tử, người bình thường tuyệt đối không thể so sánh. Hơn nữa từ trước tới giờ Trắc phi luôn khoan dung hào phóng, khen thưởng lúc nào cũng dày hơn các viện khác vài phần. Có thể dốc sức phục vụ trước mặt vị chủ tử như thế, ngày tháng sau này nhất định sẽ có nhiều lợi lộc.
Triệu ma ma và Mặc Lan canh giữ ở gian ngoài, nghe hai vị chủ tử dàn xếp cho tiểu chủ tử một cách qua loa, thật khiến lòng người lạnh lẽo. Ai cũng thương yêu tiểu chủ tử như thế, vậy mà tiểu chủ tử lại bị Trắc phi đẩy ra chơi đùa cùng con của hạ nhân, nếu như thế thì lòng dạ sao có thể cứng rắn lên được.
Tiểu chủ tử mặc dù đặc biệt thông minh, chưa đầy tuổi đã đi rất chắc chắn. Nhưng mà dù sao tay chân cũng còn nhỏ, Triệu ma ma vừa nghĩ đến việc tiểu chủ tử sẽ chạy loạn trong sân với một đám dã hài tử, có thể sẽ bị vấp ngã dập đầu, trong lòng bà đau đớn như bị kim châm.
Nhìn Mặc Lan với ánh mắt trách cứ, ý tứ rõ ràng rằng các nàng không hết lòng hầu hạ khi chủ tử vẫn còn ở Mộ phủ,nếu không thì hiện tại trưởng thành sao lại có dáng vẻ như bây giờ.
Mặc Lan đỏ mặt, cúi đầu không có mặt mũi gặp người. Chủ tử thật là,lúc còn ở phủ rõ ràng tốt lắm, ngoài việc thỉnh thoảng ầm ĩ một chút, cũng không có tật xấu gì khác. Bây giờ thì càng ngày càng hư, không bị quản giáo, tất cả đều do điện hạ chiều thành quen! Về phần những suy nghĩ kỳ quái hiếm thấy kia thì, chẳng phải là tại quá rảnh rỗi không việc gì làm, suốt ngày suy nghĩ vẩn vơ mà thành hay sao?
“Kiều Kiều, hầu ta tắm rửa”. Lục điện hạ nghiêm mặt phân phó, ngọn lửa hừng hực kinh người trong mắt hắn khiến cho Mộ Tịch Dao nhìn qua mà e sợ.
Ôm Mộ Tịch Dao lên, Tông Chính Lâm không thèm để ý đến ánh mắt không đồng ý của bọn người Triệu ma ma, đi nhanh về phía Song Yến trì.
Hai vị chủ tử mà đi vào là phải mất đến hàng canh giờ. Hai tiểu nha đầu trực ban xấu hỗ không dám nhìn, ngay cả tay chân cũng không dám thả lỏng, nghe thấy tiếng Trắc phi ngâm nga truyền ra, thật sự là quá ngượng ngùng.
“Điện hạ ~~”. Toàn thân Mộ Tịch Dao vô lực, mềm nhũn nằm sấp trên ngực Tông Chính Lâm ngón tay cũng lười động đậy. Hắn quá mức hung hẵn, mãnh liệt như hổ, không hiểu trước kia lúc không có nữ nhân thì như thế nào?
“Kiều Kiều, nhanh sinh đi”. Mỹ nhân trước mắt, nhìn mà không được ăn, thống khổ của Tông Chính Lâm còn vượt xa sự tưởng tượng của Mộ Tịch Dao. Lục điện hạ nhìn Mộ Tịch Dao mà cố sức nhịn, gần như mất khống.
“Mê hoặc quyến rũ đến thế này, giờ thì ai khó chịu đây?”. Đang muốn giáo huấn nàng to gan lớn mật, không cẩn thận liếc mắt qua lại thấy hai đỉnh tuyết phong ướt át đầy đặn đang phập phồng lắc lư, mắt Tông Chính Lâm lại càng đen, nhanh chóng nhắm mắt, phân tán suy nghĩ.
Đúng là yêu tinh muốn mạng người. Hắn không nỡ buông, dính sát vào nàng chẳng rời thân được, Tông Chính Lâm cảm thấy Mộ Tịch Dao có một loại hấp dẫn không thể giải thích được với mình.
Trước kia từng có nữ nhân, nhưng không ai có thể khiến nam nhân phải điên cuồng đến tận xương tủy giống nàng. Lục điện vốn không trọng nữ sắc, nhưng cũng không thể không thừa nhận, việc thân mật với Mộ Tịch Dao hết lần này tới lần khác lần nào cũng khiến cho hắn đắm chìm trong đó, mất hết cả lý trí.
“Điện hạ, ngài nghiêng cổ vể bên phải một chút”. Mộ Tịch Dao đang mệt mỏi, nào còn cảm thông với sự vất vả chịu nhịn của Tông Chính Lâm nữa. Chỉ đẩy đẩy cánh tay hắn, dựa vào ngực hắn để tìm tư thế thoải mái hơn, tự mình nghỉ ngơi.
“À? Sao không thấy đầu bếp?”. Hơi thở vừa mới hồi phục, đột nhiên nàng mới nhớ tới người mà mình chờ mong đã lâu sao chẳng thấy tăm hơi?
“Điện hạ,chẳng lẽ ngài quên chuyện này rồi?”. Mộ Tịch Dao chu miệng. Tại sao muốn nàng tuân theo ước định, ngày ngày viết thư. Mà đại boss lại vì bận bịu mà quên sạch chuyện nàng cầu
?
Hỏa dục của Tông Chính Lâm còn chưa tiêu tán, cúi đầu nhìn lại bị dáng vẻ nũng nịu hỏi tội của nàng khiêu khích một lần nữa. Đôi môi anh đào đỏ tươi ớ trước mặt hắn vô cùng hấp dẫn.
“Muốn người? Lại hầu hạ thêm một lần đi”. Dứt lời hắn cúi người ngậm đôi môi mềm mại, đầu lưỡi trằn trọc, làm Mộ Tịch Dao khẽ nấc lên.
Tại sao lại một lần nữa? Mộ Tịch Dao ai oán. Sớm biết tên cầm thú này tùy tiện tóm một cái cớ để gây khó dễ, thì đầu nàng có bị kẹp thì mới nhắc đến chuyện đầu bếp vào lúc này.
“Còn dám phân tâm?”. Thoáng nhìn qua đôi mắt có thần của Mộ Tịch Dao, Tông Chính Lâm khẽ nói, đồng thời động tác cũng càng thêm ra sức.
“A…!”. Mộ Tịch Dao sợ hãi kêu lên, cúi đầu cụng lên vẻ mặt tà tứ của hắn, khuôn mặt hơi gầy nhưng lại mang dáng vẻ càn quấy, tức giận muốn trả thù lại ngay lập tức.
“Ai bảo ngài làm chuyện xấu!”. Tính nghịch ngợm của nữ nhân nổi lên, thò tay kéo tóc mai Tông Chính Lâm, vò vò mấy cái như để trút giận. Xú nam nhân, không biết lúc này cần tiết chế sao? Còn định ngâm mình đến bao giờ đây? Tâm lý của Đại boss luôn vững vàng, bị người khác nghe thấy xuân cung đồ sống cũng chẳng thẹn thùng gì? Nhưng nàng thì khác, nàng là người đứng đắn thực sự.
Tông Chính Lâm không thèm để ý đến hành vi hỗn xược của của Mộ Tịch Dao, thậm chí trên mặt còn có nét vui sướng. “Tư thái này của Kiều Kiều thực càng minh diễm. Chút làm nũng này càng khiến ta đắc ý”. Thuốc lá và ngựa tốt luôn luôn là yêu thích của nam nhân.
Động tác tay của Mộ Tịch Dao vừa giơ lên, lập tức á khẩu.
Boss đại nhân, ngài có thể tập trung một chút để hiểu rõ ý tứ của thiếp không? Ngài tự biên tự diễn những lời kia, không có căn cứ gì cả, làm sao có thể coi là vật chứng được chứ.
Sáng sớm hôm sau, đã chẳng còn thấy bóng dáng của Lục điện hạ đâu. Chỉ còn mình Mộ Tịch Dao nặng nề vùi mặt vào gối mềm, ngủ thẳng đến giờ Tỵ còn chưa thèm dậy.
“Chủ tử, nên dậy thôi”. Mặc Lan khom người ghé vào người Mộ Tịch Dao, dịu dàng gọi.
Quả nhiên, không có động tĩnh. Cảnh tượng này ngày nào cũng lặp đi lặp lại hai lần, Mặc Lan đã quá quen rồi.
“Chủ tử, điện hạ có dặn nếu ngài không dậy mà bỏ lỡ điểm tâm, chỗ phu nhân bên kia ….”
Mộ Tịch Dao vụt xốc chăn lên, thở phì phì lộ ra cái đầu nhỏ.
“Chẳng phải là Điện hạ không ở đây sao? Nếu không thì chủ tử ta lại nằm thêm một chút, đợi điện hạ tới giục, rồi dậy cũng không muộn”. Tông Chính Lâm đúng là tai họa, đêm thì không cho nghỉ, sáng sớm đã bắt gọi dậy rồi. Nàng là phụ nữ có thai, không thể so với vị có công phu kia được, sức mạnh hùng hậu của hắn khiến nàng còn sợ mãi chưa thôi.
“Sao Kiều Kiều biết bản điện không ở đây?”. Tiếng nói dầy ấm của Lục điện hạ truyền từ bên ngoài vào.
Hai chủ tớ nhìn nhau, Mộ Tịch Dao trợn tròn đôi mắt. Mặc Lan thấy sắc mặt chủ tử không tốt, vội lắc đầu, cũng không phải nàng giấu diếm không báo.
“Điện hạ!”. Mộ Tịch Dao kéo chăn, trùm kín chỉ lộ một đôi mắt đang bốc hỏa ra ngoài, hờn dỗi không nghe theo, “Sao ngài có thể nghe lén?”. Thói quen này có chút dọa người… boss thỉnh thoảng làm một cái, liệu nàng có bị hiện nguyên hình không?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sủng Phi - Triêm Y
Triêm Y
Sủng Phi - Triêm Y - Triêm Y
https://isach.info/story.php?story=sung_phi_triem_y__triem_y