Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sai Phi Dụ Tình
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 151: Một Tấm Lòng Trong Sáng
H
ợp tác cùng
Bách Lý Hàn đi theo thái giám, hướng Mi Tâm cung mà đi.
Không biết vì sao cước bộ của hắn có chút trầm trọng, trong đầu hắn luôn lởn vởn hình ảnh khuôn mặt như hoa như ngọc của nữ tử Lưu Sương kia. Khuôn mặt vô cùng thanh tú, không có một nét kiêu kỳ, nhất là đôi con ngươi trong suốt kia, như có thể chiếu rọi đến tận tâm can hắn.
Khi nàng nhìn hắn, hắn cảm thấy tấm lòng lạnh lẽo của mình trở nên ấm áp, tình cảm như dần dần trở lại, điều này làm cho hắn cảm thấy rung động.
Ngay cả khi hắn đối mặt với Mi Vũ cũng không có cảm giác này. Xem ra Hoàng tổ mẫu cùng Băng đệ không nói dối mình, nàng quả thật là nữ tử hắn từng yêu. Nhưng điều làm hắn nghi hoặc chính là vì sao hắn lại quên nàng?
Ngày ấy, khi hắn hôn mê vừa tỉnh, người nằm bên giường hắn khóc thương chính là Đại Mi Vũ.
Nàng mặc một tấm trường sam mỏng màu trắng, tóc tai rối bù, đôi mắt xinh đẹp hồng hồng, đôi mày liễu chau lại, khóc thương làm người khác cảm thấy đau lòng.
Đầu của hắn đau nhức, nhưng hắn vẫn nhận ra Đại Mi Vũ.
Hắn nhớ kỹ điệu múa xinh đẹp của nàng trong rừng hoa đào, hắn nhớ kỹ hắn từng vì nàng mà quỳ trước cửa đại điện suốt mấy canh giờ. Hắn cũng nhớ lúc hắn thuận lợi rước nàng về dinh, hắn càng nhớ kỹ hơn đêm động phòng của mình, đầy đợi chờ cùng kích động… Sau đó, luồng kí ức của hắn đột nhiên bị đứt đoạn.
Ngoài cửa sổ là một màn tươi đẹp, phấn trắng lãnh đạm, từng đợt mùi hương phảng phất qua mũi. Đột nhiên hắn ngây dại.
Hắn nhớ kỹ hắn đang vui vẻ cùng với Đại Mi Vũ trong mùa xuân, như thế nào vừa ngủ một giấc liền đến mùa đông? Hắn ngủ cả mùa đông sao?
Nhưng thật sự không phải như thế, đó chính là đoạn ký ức hắn mất đi.
Trong đoạn trí nhớ bị mất ấy, tựa hồ có một người vô cùng quan trọng đối với hắn, nhưng thế nào hắn cũng không nghĩ ra.
Bọn thị vệ của hắn kể hết thảy những phát sinh trong lúc hắn mất trí nhớ nhưng hắn lại bán tín bán nghi. Bọn họ nói người hắn yêu không phải là Đại Mi Vũ, nhưng hắn nhớ rất kỹ, trong rừng đào hắn chung tình với nàng như thế nào, làm sao có thể yêu nữ tử khác được? Bọn họ lại còn nói rằng Đại Mi Vũ đã ép buộc, đuổi Vương phi Bạch Lưu Sương mà hắn yêu thương đi.
Nhưng thật đáng tiếc, hắn không nhớ rõ nữ tử này.
Hắn biết, tổ mẫu cùng với Băng đệ sẽ không lừa gạt mình, nhưng bởi vì hắn đã quên, cho nên, chung quy hắn vẫn có một cảm giác không chân thật, không thể tin tưởng được.
Bọn họ nói rằng hắn đã trúng hàn độc vì Bạch Lưu Sương nhưng hắn chăm chú kiểm tra thân thể của mình căn bản không có hàn độc.
Hắn quyết định lưu Đại Mi Vũ lại bởi nàng nói, nàng đã mang trong mình hài tử của hắn.
Lẽ nào người khác nói đúng, Đại Mi Vũ có lẽ thật sự như vậy, nhưng hắn không thể bỏ mặc nàng, vì trong bụng của nàng đang mang hài từ của hắn. Hắn chỉ có thể tạm thời bảo vệ nàng cho tốt.
Rất nhanh đã đến Mi Tâm cung, Bách Lý Hàn chậm rãi bước vào.
Trong nội điện bố trí hoa lệ và ấm áp, Đại Mi Vũ đang ngồi trên giường, bên trong mùi thuốc thơm ngát, một vị ngự y già đang chuẩn mạch cho Đại Mi Vũ.
Bách Lý Hàn bỏ tấm rèm xuống, thấy được gương mặt của Đại Mi Vũ thực nhợt nhạt.
Bách Lý Hàn không khỏi âm thầm cau mày, người ta đều nói nữ tử sau khi mang thai sẽ càng thêm phong vận, tại sao Đại Mi Vũ khi mang thai lại gầy như vậy? Gương mặt của nàng, so với khi ở trong rừng đào, gầy hơn rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt hơn.
“Tiêu ngự ý, thân thể của Mi phi có gì bất ổn không, sao nàng lại gầy gò như vậy!” Bách Lý Hàn trầm giọng hỏi, ánh mắt lạnh lùng mạnh mẽ nhìn viên ngự y đang quỳ rạp dưới đất.
Viên ngự y họ Tiêu nọ rùng mình khi chứng kiến ánh mắt lạnh lẽo của Bách Lý Hàn, kính sợ trả lời: “Xin Hoàng thượng tha tội, đây là chứng ‘Y mạch tượng lai khán’, thân thể Mi phi không có bệnh, chủ yếu là do thân thể yếu đuối.”
“Cái gì gọi là ‘y mạch tượng lai khán?” Ánh mắt Bách Lý Hàn nhíu lại, hỏi.
Viên ngự y già vội lau mồ hôi trên trán, nói: “Xin hoàng thượng tha thứ cho lão thần vô dụng, lão thần thực sự không nhìn ra Mi phi bị bệnh gì, mạch đập hết sức bình thường. Có lẽ Mi phi đã trúng loại độc gì đó cũng không chừng. Lão thần nghe nói trên giang hồ có một vị quái ý, chuyên trị loại quái bệnh này.
“Ồ, quái y?” Bách Lý Hàn nhíu mày hỏi: “Tên gọi là gì?”
“Nghe nói hắn tên Vô Sắc!” Ngự y nhẹ giọng nói.
Hắn thật sự không biết tại sao Mi phi lại gầy đi như vậy, đành phải tự trách mình vô năng. Cái tên Vô Sắc này, đúng là hắn đã từng nghe qua, nhưng cũng không có nhiều ấn tượng với cái tên này, nếu không phải Mi phi nhắc đến cái tên này, hắn hoàn toàn không nhớ nổi hắn để đề cử.
“Vô Sắc? Tốt, ngươi đi xuống đi!” Bách Lý Hàn trầm giọng nói.
Tiêu ngự y như trút bỏ được gánh nặng, cầm hộp thuốc của mình, run rẩy cáo lui.
“Mi Vũ, ngươi cảm thấy như thế nào rồi?” Bách Lý Hàn ngồi bên giường Mi Vũ hỏi.
Đại Mi Vũ được cung nữ dìu dậy, chậm rãi ngồi dậy, yếu ớt trả lời: “Hoàng thượng, thần thiếp không sai, có thể là do đang mang thai, nên thân thể hơi mệt.”
“Hoàng thượng, ngài thật sự muốn tìm cái tên Vô Sắc kia để trị bệnh cho thần thiếp sao?” Đại Mi Vũ dò hỏi.
“Không sai, ta đã từng nghe qua cái tên Vô Sắc kia, người này mặc dù nửa chính nửa tà, nhưng y thuật của hắn không tồi, nếu ngự y trong cung không trị được bệnh của ngươi, để cho hắn đến chuẩn bệnh cũng chẳng thiệt thòi gì!” Bách Lý Hàn thảnh nhiên nói.
Đại Mi Vũ nghe vậy, cũng có chút an tâm.
Nàng rất rõ ràng, bệnh của nàng chỉ có Vô Sắc mới có thể trị được.
Trước đó, Vô Sắc chế riêng một loại dược hoàn cho Hoàng thượng, nghe nói có thể an thần bổ khí, còn có thể giữ được dung nhan vĩnh viễn. Chính mắt nàng thấy Hoàng thượng ăn vào, tinh thần liền phấn chấn. Làm trong tâm nàng ngứa ngáy, liền tìm cách trộm một ít, vẫn mang bên người nhưng quên dùng.
Trước đó vài ngày, trong lúc vô tình lại phát hiện ra, nghĩ đến loại dược hoàn đó có tác dụng trụ nhan vĩnh cửu, liền không nhịn được ăn vào một viên. Hiểu quả thật sự rất tốt, nàng cảm thấy khuôn mặt mình dường như láng mịn hơn. Nhưng dùng một thời gian, nàng phát hiện ra loại thuốc này làm cho người khác bị nghiện, không ăn vào thì sẽ không thoải mái. Hơn nữa, khi không dùng thuốc, cả người cứ ngây ngốc, không có tí xíu tinh thần nào cả.
Gần đây, thuốc nàng trộm được đã dùng hết rồi, chỉ có thể mời Vô Sắc đến xem bệnh mới có thể xin hắn thêm một ít. Không có cách nào khác chỉ đành mời hắn vào trong cung xem bệnh. Cho nên mới vừa rồi nàng mới giả vờ vô tình nhắc đến cái tên Vô Sắc trước mặt ngự y.
“Hoàng thượng, hôm nay người muốn lưu lại đây dùng bữa không?” Đại Mi Vũ khéo léo hỏi thăm, dựa vào thành giường, tóc đen có chút tán loạn, nhưng có một vẻ mềm mại uyển chuyển riêng.
“Không được, Trẫm còn có việc, ngươi nghỉ ngơi đi!” Âm thanh Bách Lý Hàn trầm xuống, sau đó không chút do dự rời đi, không mang theo một tia lưu luyến nào cả.
Vẻ xinh đẹp ai oán của nàng cũng không thể làm rung động trái tim của hắn.
Nguyên lai tưởng rằng khi quên Bạch Lưu Sương rồi Bách Lý Hàn sẽ động tâm với nàng, nhưng mỗi làn chứng kiến nàng, trái tim của hắn không hướng về nàng. Mặc dù hắn đối tốt với nàng, nhưng quan hệ của bọn họ không phải là tình yêu, đó chỉ là một loại trách nhiệm, trách nhiệm đối với thai nhi trong bụng nàng.
Trái tim của hắn vẫn không thuộc về nàng, cho nên nàng chỉ có thể giữ gìn hài tử trong bụng của mình, không thể để hài tử trong bụng mình phát sinh bất kỳ chuyện gì.
Đôi tay của Đại Mi Vũ nắm chặt dưới chăn, hai tròng mắt bắn ra quang mang tuyệt vọng. Nàng khẽ rít nhẹ: “Bách Lý Hàn, ta nhất định phải chiếm được trái tim của chàng, nhất định….”
Nguyện Quốc tại Giang Nam, mùa xuân vẫn luôn đến sớm, nhưng năm nay mùa xuân khác biệt hẳn.
Đã đến tháng hai rồi, tuyết vẫn còn bay lung linh, từng mảnh từng mảnh tuyết như hạt cát, bay một cách tinh tế không tiếng động, làm cho người khác hoài nghi nó có thể biến thành mưa hay không, nhưng nó vẫn còn là tuyết, vẫn đều đều bám trên mặt đất, hình thành một màng mỏng màu bạc, giống như muốn bao trùm hết thảy những phiền nhiễu trên thế gian, nhưng không bao bọc được bao lâu.
Mỗi ngày Lưu Sương đều ngồi trong khuê phòng của mình đọc thơ, pha trà, đánh đàn, nội tâm bình tĩnh, hết thảy tựa hồ như chưa có gì xảy ra. Nàng nguyện ý chờ, chờ đến ngày hắn nhớ ra nàng.
Nhưng, có người lại không muốn nàng bảo trì sự yên lặng này.
Thái hậu rất bất mãn đối với việc Bách Lý Hàn không phong Lưu Sương làm phi tử, hiểu rõ đó là bởi vì Lưu Sương không muốn, liền nhiều lần phái người đến nói rõ ý đồ, ý tứ vẫn là chuyện muốn phong nàng làm phi tử.
Trong lòng Lưu Sương rất rõ ràng, Thái hậu rất thương nàng, mặt khác, Thái hậu không muốn cốt nhục hoàng gia lưu lạc nơi nhân gian. Lưu Sương cũng rõ ràng, nàng muốn trốn tránh cũng không được, nhưng bảo nàng đi làm phi tử, đi tranh sự sủng ái cùng với Đại Mi Vũ nàng tuyệt đối không muốn.
Trong lòng có nhiều điều khó giải quyết, nàng đứng dậy, đi đến phái trước cửa sổ, một màng hơi trắng mỏng, vài cành mai đã nở hoa.
Thật yên tĩnh, ánh sáng yếu ớt chiếu vào trong phòng. Đột nhiên nhớ đến Ngộ Nhân trong Tĩnh Tâm am, Lưu Sương liền gọi Hồng Ngẫu cùng Thanh Nhi đến Tĩnh Tâm am dâng hương.
Tính tính toán toán, cuộc sống cứ thế qua đi, làm cho lòng nàng yên lặng được một chút
Ngộ Nhân tiên phong đạo cốt, chứng kiến ánh mắt của nàng thật ôn nhu như một nụ cười trong trẻo.
Lưu Sương đi đến am đường, quỳ trước tượng phật, dâng hương, im lặng khẩn cầu.
Trong Tĩnh Tâm am mấy ngày, kỳ thật nàng biết nàng đang trốn tránh, trốn tránh ý chỉ của Thái hậu cùng với Thánh chỉ của Hoàng thượng, chỉ là, cuối cùng nàng cũng không trốn tránh được.
Ý chỉ đến rồi, nhưng không giống như trong tưởng tượng của nàng.
Mà mưa xuân cũng đến đột ngột như ý chỉ của Bách Lý Hàn vậy.
Tiếng mưa rơi rả rích, liên tục và ôn nhu, mang theo một ít phiền muộn, một ít mờ ảo, làm lòng người uyển chuyển không yên.
Mà Bách Lý Băng đang đứng trước cửa Tĩnh Tâm am làm cho nội tâm Lưu Sương hoảng sợ.
Gã mỹ thiếu niên này đang bị mưa phùn làm ướt cả người, tấm áo màu tím vì dính nước trở nên nặng nề, dính sát vào trong người hắn. Làm cho hắn bỗng trở nên trầm trọng cùng thành thục.
Đầu tóc đen của hắn quấn cao, dùng trâm ngọc cài lên, đôi môi mím chạy, lộ ra một nụ cười kiên định, trong đôi mắt đen láy lộ ra quang mang kỳ dị.
“Ý chỉ của Hoàng tổ mẫu đã đến rồi!” Âm thanh của Bách Lý Băng đến liên tục như mưa phùn.
“Vậy sao?” Trong lòng Lưu Sương cảm thấy thê lương, nàng sớm biết mình không thể tránh khỏi.
“Nàng có muốn biết ý chỉ nói gì không?” Âm thanh của Bách Lý Băng run rẩy, hắn vô cùng khẩn trương.
“Ngươi nói đi!” Lưu Sương thản nhiên hỏi.”
“Hoàng tổ mẫu đồng ý rồi, đồng ý … gả nàng cho …ta!” giọng nói của Bách Lý Băng hết sức bình tĩnh, nhưng cánh tay của hắn khẽ run nhẹ, chứng tỏ nội tâm hắn vô cùng khẩn trương.
Lưu Sương nghe vậy, kinh dị nhìn về phía Bách Lý Băng, thất thần một lúc lâu.
Gả nàng cho Bách Lý Băng, Thái hậu nói vậy thật sao? Như thế nào lại có chuyện này? Sao Thái hậu lại có thể đáp ứng, dù sao, trong bụng của nàng đang mang hài tử của Bách Lý Hàn mà.
“Nàng không muốn tiến cung làm phi tử, mà hoàng huynh đã quên nàng rồi, ngươi vốn là người tự do, bởi vì nàng có thư từ hôn. Nhưng hoàng tổ mẫu không muốn hài nhi trong bụng nàng thất lạc ra ngoài nhân gian nên mới đồng ý để nàng lấy ta. Sương, chẳng lẽ nàng không cảm thấy đây chính là lựa chọn tốt nhất sao?”
“Bách Lý Băng, tại sao ngươi phải lấy ta?” Lưu Sương hỏi, vì nàng đã mang cốt nhục của Bách Lý Hàn rồi, nhưng, hắn lại đồng ý lấy nàng?
“Vấn đề này, ta đã trả lời rồi mà? Sương, ta đã nói rồi, ta yêu nàng, nhưng nàng lại xem lời nói của ta như lời đùa.” Ánh mắt Bách Lý Băng có vẻ ảm đạm, vì trước giờ nàng chưa bao giờ tin lời nói của hắn.
“Không phải là lời nói đùa sao?” Lưu Sương nhìn vào hai tròng mắt của Bách Lý Băng hỏi. Kỳ thật nàng tin tưởng lời nói của Bách Lý Băng, nhưng nàng không dám thừa nhận.
“Đúng, đúng là nàng xem lời nói của ta như trò đùa!” Khóe môi Bách Lý Băng khẽ cong lên, “Nàng cười ta, nhưng ta thật sự muốn lấy nàng. Xem như ta giúp nàng đi, miễn cho nàng vào cung lại bị Đại Mi Vũ kia dùng mưu kế hãm hại. Nhưng đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn ta, nói cho nàng biết, những người muốn gả cho ta phải xếp hàng từ cửa cung điện đến tận cửa thành đấy nhé. Ta đồng ý lấy nàng chính là phúc phận của nàng đấy!”
“Nhưng, nếu ta không chịu gả cho ngươi thì sao?” Lưu Sương thản nhiên cười, nhẹ giọng hỏi, mặc dù nét mặt nàng bình tĩnh, nhưng sâu tận đáy lòng vô cùng chấn động.
“Sẽ không thế đâu, bổn vương vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi, bổn vương đang thành tâm giúp nàng đấy, chỉ cần nàng mang danh nghĩa phi tử của ta thôi, nàng muốn tự do, ta cũng có thể sắp xếp cho nàng, bởi vì ta còn muốn cưới thêm nhiều cô nương nữa mà.”(soái ca của lòng em, =)), chàng thật cao thượng)
Nội tâm Lưu Sương dấy lên một nỗi thê lương, Bách Lý Băng mặc dù chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng không ngờ tâm tư của hắn lại kín đáo như vậy.
Trước mắt, nàng chỉ có hai con đường là tiến cung, hoặc gả cho Bách Lý Băng, căn bản không có con đường thứ ba để chọn. Nàng không muốn tiến cung không phải là vì nàng sợ Đại Mi Vũ, mà là nàng không thể tiếp nhận được chuyện Bạch Mi Vũ có thai với Bách Lý Hàn. Là tình yêu hay sự ích kỷ, nàng không biết, cho nên nàng lựa chọn né tránh hắn.
Nàng không phải kẻ ngu ngốc, Bách Lý Băng thật sự thích nàng. Nhưng, vì không muốn làm nàng cảm thấy áy náy, hắn tình nguyện khiến nàng hoài nghi tấm chân tình của mình, tình nguyện làm nàng nghĩ rằng hắn lấy nàng chỉ đơn thuần là thỏa mãn lòng ham vui của mình.
Trong tim Lưu Sương như có mưa bụi giăng phủ, hốc mắt nàng đã ẩm ướt rồi.
“Ngươi yên tâm, sau này khi sắp xếp cho những nữ tử kia, ta sẽ giúp ngươi đưa các nàng vào cửa.” Lưu Sương thấp giọng nói.
“Nói vậy, ngươi đáp ứng ta rồi?’ Đôi mắt đen nhánh của Bách Lý Băng tỏa sáng, ánh sáng làm lòng người phải run rẩy.
Lam Lam
06-29-2011, 10:42 AM
Sai Phi Dụ Tình
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sai Phi Dụ Tình
Nguyệt Xuất Vân
Sai Phi Dụ Tình - Nguyệt Xuất Vân
https://isach.info/story.php?story=sai_phi_du_tinh__nguyet_xuat_van