Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q 2 – Chương 38
T
ại một quán café…
- Sao anh nhìn em như sinh vật lạ vậy?
- … – Tôi vẫn trố mắt.
- Bắt đầu kì cục rồi á! – Hanako nheo mắt.
- Hừm… – Tôi vẫn tiếp tục soi ẻm xem thử có lòi ra “bộ phận lạ” nào không.
- Hix… Sao anh không nói gì hết z?
- Em ghê gớm quá! Đó là cách em đánh àh?
- Dạ!
- Ai dạy em vậy?
- Em tự học?
- Tự học á?? – Tôi trố mắt ếch.
- Dạ! Em ghiền phim võ thuật, toàn coi phim xong tự học thôi… hihi
- Sặc! Có chuyện đó nữa hả?
- Hihi… thật á! em xem họ đánh rồi ghi nhớ lại, sau đó tìm đối tượng để thực hành, dần dần cái nhuyễn…
- WOW! Vậy nên em hay đi săn đám trẩu ngoài đường àh?
- Dạ! hihi… không có cách luyện tập nào tốt hơn thực chiến mà…
- Biết là vậy nhưng phim với thực tế khán nhau lắm chứ!… Em biết bao nhiêu loại võ vậy…
- Hmm…em cũng chẳng nhớ nữa… mỗi loại em biết một ít, mà nhiều đến nỗi em đánh mà em cũng không biết nó là võ gì nữa…
- Hix… Em thú vật quá!
- … – Ẻm mỉm cười.
Sau cuộc so tài vừa rồi của Hanako và Yumi tôi mới mở rộng được tầm nhìn của mình. Không thể ngờ là có người chỉ nghiên cứu học hỏi qua phim ảnh mà lại mô phỏng lại được hoàn hảo đến vậy,… Gọi là thiên tài quả không sai, và thực tế “thiên tài” này còn trên cả bé Tiểu Ý một bậc nữa.
Điều tôi ngạc nhiên hơn cả là chiêu hổ tạp chưởng của mình được ẻm mô phỏng hoàn toàn chính xác cả cách giậm lẫn phong cách ra đòn. Đó chính xác là hổ tạp chưởng của thầy Shen và mang phong cách của tôi, nếu có khác thì có lẽ chỉ khác ở lực đánh mà thôi. Cảm thấy thắc mắc điều này, tôi liền lên tiếng hỏi:
- Nhưng mà… cái chưởng cuối cùng em dùng để hạ Yumi á… ai dạy cho em vậy?
- Hmmm! Àh! em học được của anh á!
- Nani? Thật á? anh đã dạy em bao giờ đâu?
- Em để ý lúc anh đánh với đám người kia, xong về nhà em nhớ lại rồi tập với bao cát suốt mấy ngày nay… hihihi… Anh thấy sao?
- Hơ…ơ… hix… – Tôi không biết nói gì hơn.
- Mà chiêu đó tên gì vậy? – Ẻm chớp mắt
- Sặc! là hổ tạp chưởng… đánh mà không biết tên của nó là gì! Lạy!
- Hihi… mà em thắng rồi á nhá! Anh phải làm theo yêu cầu của em!
- Yêu cầu gì?
- Hmmm! Em chưa nghĩ ra!
- Sặc!
- Nhưng khi nào nghĩ ra em sẽ nói! Híhí…
- Đừng bắt anh làm chuyện gì khó qua là được…
- Đã mất công rồi thì phải yêu cầu chuyện khó mới đáng chứ! – Ẻm chớp chớp mắt.
- Ậy!
- Nhưng trong khả năng của anh là được chứ gì nữa?
- Haiz… thôi được… – Tôi thở dài.
Không biết điều ẻm muốn ở tôi là gì nhưng điều đó không làm cho tôi lo lắng nhiều lắm, chắc ẻm không yêu cầu gì độc ác đâu. Công nhận là ẻm nai như…cáo đấy! nhưng tôi có thể cảm nhận được ẻm quả thực là một người tốt, tính tình còn ôn hòa hơn cô nàng đành hanh Yumi gấp vài chục lần…
Tôi gợi ý cho Hanako nên thỉnh thoảng đến bắt chuyện và kết bạn với Yumi để 2 người có thể thân thiết với nhau hơn. Dù gì thì trận vừa rồi cũng không xuất phát từ tư thù nên rất có thể sau trận này 2 ẻm lại thân nhau cũng nên. Có câu: “Không bem nhau không thành bằng hữu” mà!. Tôi chào tạm biệt Hanako để trở về nhà ông Marcus.
Tôi có linh cảm như ở chung với những huyền thoại ở nhà tôi lại trở nên thừa thãi thì phải. Mục đích tôi đến Nhật là để cứu cha mà ông có cần phải cứu gì đâu!. Người phải cứu là tôi mới phải. Cha tôi bình an vô sự, có thể đã bị thương nhưng đã 6 tháng trôi qua để bình phục, ông lại trở nên bá đạo như xưa chứ không hề có dấu hiệu cần cầu cứu làm gì. Mấy ngày nay dù đã ra viện nhưng tôi cũng không được nhúng tay vào chuyện của họ nhiều lắm, đúng là trình độ của tôi so với nhóm Sanryu là một trời một vực. Điều đó làm tôi cảm thấy mình vô dụng, rất khó chịu…
Về đến trụ sở, tôi phi thẳng lên phòng mình mà ngả người xuống giường suy nghĩ vẩn vơ. Suy nghĩ mãi lại bắt đầu cảm thấy chán nản nên tôi bật dậy và mò lên phòng khách chính để xem thử mọi người có ở đó không. Quả đúng như tôi nghĩ, trừ sư phụ Hayabusa ra thì cha tôi, thím, và ông Marcus là đều có mặt ở đó, lại có thêm một vài người lạ mặt nữa nhìn cũng rất có đẳng cấp đang ngồi nói chuyện với nhau. Trông thấy tôi, ông Marcus liền mời vào, cha tôi thì vui vẻ giới thiệu với một ông nhìn có vẻ máu mặt nhất trong đám người lạ kia:
- Haha! Vừa mới nhắc! Giới thiệu với anh đây là con trai tôi, Ryu!
- Yo! chào cháu! – Ông ta mỉm cười với tôi – Mắt bị sao mà băng lại thế kia?
- Haiz… là do vụ khủng bố mấy ngày trước, nhưng cũng may là đạn chỉ sượt qua nếu không thì…
- Vậy àh? haiz… – Ông ta tỏ ra vẻ tiếc nuối.
- Àh! Ryu chào đi con! Đây là chú Hatakeyama, bạn cũ của cha ngày xưa… – Cha tôi quay qua tôi.
Tôi liền cúi đầu và chào người bạn của cha tôi rồi đi vào ngồi cạnh cha. Họ ngồi nói chuyện với nhau về những chuyện trong quá khứ được một lúc thì ông Hatakeyama xin phép mọi người:
- Thôi cũng muộn rồi! Tôi xin phép được về trước…
- Ừ! Cám ơn cậu nhé! Haha… – Ông Marcus trả lời.
- Chủ tịch khách sáo rồi! tôi chỉ muốn giúp người bạn của tôi thôi – Ông ta mỉm cười.
Ổng tiếp tục quay sang cha tôi và lên tiếng:
- Otoya này!
- Hai! Hatakeyama san!
- 2 ngày nữa anh có rảnh không?
- 2 ngày nữa àh?… tôi chưa có lịch gì cả…
- Oh! Vậy mời anh đến tham gia bữa tiệc họp mặt tại nhà tôi được không? Hiếm khi có dịp anh em trong hội gặp lại nhau… Haha…
- Rất sẵn lòng! – Cha tôi vui mừng gật đầu.
- Vậy hẹn anh tối hôm đó tới nhé! Tôi sẽ cho người tới đón..
- Hai! – Cha tôi cúi đầu.
Ông Hatakeyama cũng cúi đầu chào lại rồi ra hiệu cho những người khác ra đi theo mình ra về.
Qua câu chuyện vừa rồi của họ nói với nhau, tôi có thể hiểu ra được rằng ông Hatakeyama và cha tôi trước kia ở trong cùng một băng Yakuza ở Osaka này. Họ cùng nhau làm 2 cách tay đắc lực cho ông trùm băng lúc bấy giờ cho đến khi cha tôi được gửi đến làm vệ sĩ cho ông Marcus còn ông Hatakeyama thì ở lại dần dần lấy chỗ đứng trong băng rồi thừa hưởng được vị trí lãnh đạo băng hiện tại.
Những ngày qua là những ngày Sanryu cùng người của ông Marcus truy lùng tung tích của EOS cũng như chỗ ẩn náu của chúng tại Osaka nhưng không được. Và rồi hôm nay, Ông Haytakeyama tìm đến và nói rằng biết được thông tin của chúng và hứa sẽ giúp đỡ hết mình.
Vậy là phe ông Marcus lại có thêm được một nguồn lực trợ giúp của một băng Yakuza ở Osaka, việc đánh bại nhóm EOS đóng tại Osaka giờ chỉ nằm ở vấn đề có tìm được chúng hay không thôi…
Lâu không gặp lại được bạn cũ, tôi thấy cha vui ra mặt. Cũng phải thôi, lâu lâu mới được trở về quê hương, lại được gặp những người bạn cũ thì tất nhiên phải vui rồi…
Sau cuộc nói chuyện đó, tôi chạy đi tìm sư phụ Hayabusa:
- Sư phụ!
- Hả? tìm thầy có chuyện gì vậy Ryu?
- Vụ đám khủng bố kia thế nào rồi ạ?
- Àh! mọi người vẫn đang tìm kiếm chỗ ẩn náu của EOS, nhưng thông tin ít quá!
- Hix… Vậy có việc gì cho con làm không?
- Haha… cảm thấy ngứa ngáy àh?
- Dạ! hehe…
- Tuy vậy nhưng con mới chỉ ra viện hôm nay, lại là ra viện sớm nữa nên chưa thể làm gì nguy hiểm được đâu…
- Ahhh… nhưng ở không chán quá!
- Haha… Chán àh?… được rồi! Theo thầy…
- Ớ!… Dạ! – Tôi mừng rỡ.
Sự phụ dẫn tôi lên sân thượng của tòa nhà, tại đây, thầy lên tiếng:
- Những thứ thầy dạy, con có chăm chỉ rèn luyện không vậy?
- Haha… có chứ!
- Vậy thử dùng xích cho thầy xem! – Sư phụ ném cho tôi một sợi xích sắt dài với một lưỡi dao ở đầu sáng loáng.
- Ậy! Cho con dùng Katana được không?
- Hở! Sao lại là Katana?
- Con thạo mình nó àh!
- Haiz… Thật là! Thế lỡ gặp trường hợp không có katana thì thế nào?
- Ờ thì… Dùng tay! Haha…- Tôi gãi đầu.
- Ngu xuẩn!
- Sặc!
- Con phải biết sử dụng tất cả những thứ xung quanh mình làm vũ khí, kể cả cái kẹp tóc hay cái lược chải đầu… Kẻ thù có thể xuất hiện ở bất kì đâu, bất kì lúc nào, con phải sẵn sàng chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ nhất…
- Ơ… dạ – Tôi cúi mặt.
- Haiz… – Sư phụ tỏ ra rất thất vọng.
Im lặng gãi đàu một lúc, tôi lên tiếng:
- Àh mà thầy ơi!
- Hả?
- Tối hôm đó…
-?
- Lúc đánh với đám khủng bố, thầy có sử dụng chiêu gì vung vung cái tay ra ấy! Thầy làm thế nào vậy?
- … – Thầy nhìn tôi dò xét!
- …
- Muốn học không?
- Hở? siêu năng lực cũng học được ạ? – Tôi trố mắt.
- Haha… siêu năng lực gì chứ! nó giống với ảo thuật thôi…
- V…vậy dạy cho con được không?
- Được! nhưng với một điều kiện!
- “Sao bữa nay ai cũng ra điều kiện với mình vậy nhỉ? – Tôi nhủ thầm – là gì ạ?
- Con phải học cho đàng hoàng, không được lười biếng bỏ qua nữa…
- Dạ! hehe…. – Tôi mừng rỡ…
- Được rồi…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã
Rudoft
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã - Rudoft
https://isach.info/story.php?story=muon_di_ha_dat_em_theo_da__rudoft