Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 151: Cái Chết Của Khang Đại Vi
T
a giật mình, bỗng chốc nhớ lại rất nhiều chuyện. Sau khi mất chỗ lương thực kia, mặc dù Hạ Hầu Thương đã nghĩ hết trăm phương ngàn kế để bổ sung lại, nhưng khoảng thời gian ấy trong quân thật sự thần hồn nát thần tính, lòng người bàng hoàng. Bởi vì đã đến cuối mùa thu đầu mùa xuân, tuy Giang Chiết là nơi giàu có đông đúc, nhưng gom góp số quân lương khổng lồ chuyển tới đây, e rằng phải mất hai ba tháng mới xong. Mà số lương thực còn lại trong quân không nhiều, huống chi không biết làm sao tin tức kia lại bị phát tán, trong một thời gian thôi lời đồn đã nổi lên bốn phía. Hơn nữa, Tây Di đang gặp lúc mất mùa, kỵ binh chia thành từng nhóm nhỏ, việc tranh giành lương thực xảy ra khắp nơi. Đến khi phái binh của bọn ta chạy tới, nhìn đâu cũng thấy hỗn loạn, khói nồng tường đổ. Khoảng thời gian ấy phụ soái bận đến mức chân không chạm đất, thấy ta càng bực mình, nên ta đành phải giả vờ bận rộn. Bởi vì Tào Đức Bảo từng cướp lương thực một lần, ta còn phái Thất Tinh âm thầm theo dõi, nhưng không phát hiện được chứng cứ gì nên đành bỏ qua.
Sau đó quan địa phương tiếp nhận điều tra vụ án này, kéo dài mãi không xong, không có kết luận.
Nhưng không ngờ lại kinh động tới trong cung?
Ta rất quen thuộc với các phủ nha ở Tây Cương, họ thường xuyên chuyển vài tin tức cho ta. Nhớ lại một tháng mất lương thực năm đó, phủ nha ở quan nội quả đã nhận vụ án này, nói rằng có một vị phú thương và mấy tên tùy tùng từ kinh thành tới thu mua hàng hóa ở Tây Cương, nhưng bị giết hại cướp bóc, mười mấy thương nhân không còn ai sống sót. Dù là quan ngoại, thuộc địa bàn người Tây Di, đây còn được coi là vụ án lớn, huống chi là ở quan nội?
Chẳng lẽ, nhân vật chính trong vụ này lại là Khang Đại Vi?
Ta hỏi Hạ Hầu Thương về thắc mắc của mình, quả nhiên có được lời thừa nhận của hắn, hắn nói thêm: “Chính bởi vì tin tức Khang Đại Vi bị giết hại truyền vào trong cung, Hoàng tổ mẫu mới đổ bệnh không dậy nổi. Mùa đông năm ấy, Hoàng tổ mẫu suýt nữa về cõi tiên, may mà phụ hoàng ra tử lệnh, nói nếu không cứu được Hoàng tổ mẫu, sẽ giết hết đám ngự y. Lời này lại truyền tới tai Hoàng tổ mẫu, người giận đến mức mắng to 'Hôn quân', nhưng cũng khơi dậy mong muốn được sống của người, lúc này mới từ từ khỏe lên… Còn Thái tử, hồi đó làm khâm sai, trong cung đại loạn, không quan tâm đến chuyện gì nữa. Ngày thường nhiều khi phụ hoàng giằng co cãi cọ với Hoàng tổ mẫu, nhưng khi đó cả ngày lại canh giữ ở cung Cảnh Thọ không màng triều chính… Cho nên, chuyện năm đó mới trở thành như vậy”.
Thì ra chân tướng của chuyện Hoàng thượng và Hoàng thái hậu bất hòa đến cùng cực mà người trong dân gian vẫn truyền tới truyền lui là như vậy à? Xem ra đương kim Hoàng thượng như một thiếu niên thời kỳ trưởng thành, thi thoảng sẽ phản nghịch, nhưng nếu người khiến ông ta nảy sinh hứng thú phản nghịch không đếm xỉa tới ông ta nữa, vậy ông ta không còn hứng thú phản nghịch nữa rồi.
Nhưng tuổi phản nghịch của ông ta hơi lớn một chút thì phải?
Lão thái thái mắng con trai ruột của mình là hôn quân… vẫn dễ nghe hơn mắng cháu ruột của mình là cầm thú.
Mặc dù trong lòng ta có điều nghi ngờ, nhưng nghe đến trọng điểm của âm mưu này, đột nhiên có cảm giác ấm áp của nhân gian, không khỏi khát vọng vô cùng.
“Vậy vụ án này về sau kết thúc thế nào?”.
Hắn chần chừ hồi lâu mới nói: “Trên càng xe vận chuyển lương thực đều khắc dấu hiệu phủ Nội Vụ, mặc dù lương thực biến mất, nhưng lại có một hai chiếc xe bị hỏng, được tìm thấy ở nơi giao giới giữa thảo nguyên Tây Di và sa mạc”.
“Ý chàng là chỗ lương thực bị mất có liên quan tới Tây Di?”.
“Đúng vậy, có người âm thầm cấu kết với Tây Di, giả làm giặc cướp, giết chết quan binh vận chuyển lương thực, ngấm ngầm đưa ra quan ngoại…”.
“Tại sao phải đưa một đống lương thực ra quan ngoại chứ?”.
“Đây cũng là điểm nghĩ mãi không ra, vì vậy mới có người nghi ngờ tướng sĩ biên cương cấu kết với kẻ thù bên ngoài, bởi vậy mà… tướng lĩnh Quân gia…”.
Hắn khẽ thở dài nói: “Năm đó, người chết nhiều lắm, có một số người không đáng phải chết”.
Ta nghe ra nỗi thương xót ẩn hiện trong lời nói của hắn, nhưng không có sự áy náy. Hắn cho rằng chuyện năm đó xử lý không đủ toàn vẹn, giết rất nhiều không người đáng chết, nhưng, hắn lại cho rằng chuyện này lẽ ra nên như vậy, tại sao chứ?
Nếu là lúc trước, đương nhiên ta sẽ cho rằng bởi vì phụ soái không muốn đứng về phe mình nên hắn nảy sinh ý định giết chóc, nhưng hôm nay, ta lại có một ý nghĩa trước kia không thể nào có: Chẳng lẽ năm ấy Quân gia thật sự có gì ư?
Có phải ta nên cảm tạ mấy tháng nằm trên giường này, để cho ta bị động địa nghe mấy lời lải nhải của hắn, mới có thể giúp ta hiểu hắn rõ hơn, mới có suy nghĩ trên nhiều phương diện?
Ta không biết ta nên hỏi tiếp thế nào, có lẽ mấy ngày nữa chân tướng ló đầu mới có thể gỡ bỏ mối nghi ngờ trong lòng ta.
“Ngọc, nàng đang nghĩ gì thế?”. Hạ Hầu Thương nói.
Gần đây hắn luôn gọi ta bằng biệt danh quái vật nào đó. Kể từ khi Tiểu Thất lôi hết tên mấy món ăn như Bánh Bao Thịt... mà hắn đặt cho ta từ nhỏ đến lớn ra gọi một lần, tên Hạ Hậu Thương này lại dở hơi thêm. Hắn vốn thích so đo cao thấp với Tiểu Thất, nên tên càng gọi càng ngắn, âm cuối lượn lờ, ẩn chứa ý triền miên, khiến người nghe dựng hết lông măng trên người… nếu chúng có thể dựng.
“Không ngờ chân tướng năm đó lại như vậy”.
“Triều đình đã hạ lệnh phong tỏa tin tức về cái chết của Khang tổng quản, chỉ coi như vụ án của một thương nhân bình thường, vì vậy không có phong thanh gì. Mà vụ án mất lương thực cũng từ ngoài sáng chuyển sang điều tra trong tối, bởi vì sợ rằng liên lụy quá nhiều người. Thêm vào rủi ro nơi biên cảnh, nếu quả thật để thiết kỵ Tây Di lợi dụng thời cơ, vậy Sơn Hải quan sẽ thất thủ, đem đến bất hạnh tai ương cho dân chúng”.
Hắn nói quanh co lấy lệ, mỗi một câu đều mang dấu tích suy tư. Ta biết hắn không muốn nói cho ta biết chân tướng, có lẽ chân tướng này khiến ta không thể tiếp nhận chăng?
Trong phòng hương trầm vẫn vấn vít, ấm áp trong lành, nhưng không biết tại sao ta lại cảm thấy có hơi lạnh lùa vào từ khe cửa, xuyên thẳng tới khóc chăn, khiến người ta run rẩy.
Đồng hồ cát lưu ly vẫn lặng lẽ chảy xuôi. Nhưng giờ đây, ta loáng thoáng cảm nhận rõ tiếng sột soạt, như có rắn hổ mang chúa ẩn nấp dưới cát, nhả nọc độc theo từng tiếng bước chân chuyển động, có thể tấn công bất cứ lúc nào.
“Ngọc, nàng đừng lo, Hoàng tổ mẫu hạ lệnh rồi, bảo bọn ta phải điều tra rõ ràng. Nên thế nào thì thế đó, tuyệt đối không liên lụy dây dưa. Tướng lĩnh Quân gia trấn thủ biên cương nhiều năm, công lao này không ai có thể gạt bỏ”.
Lòng ta trĩu năng hơn, tuy hắn nói cực kỳ uyển chuyển, nhưng sao ta không rõ ý tứ trong giọng điệu ấy chứ?
Hắn chỉ nói có công trấn thủ nhiều năm chứ không nhắc tới chuyện khác, điều này càng chứng tỏ suy đoán của ta là chính xác.
Ta chợt có chút lo lắng, mấy ngày sau, nếu sự thật đúng là như vậy, ta nên đi về đâu đây?
“Có chàng ở bên giám sát, thần thiếp rất yên tâm. Đúng rồi, Vương gia, thần thiếp vừa ra vườn hoa đã có thể nhìn thấy ánh sáng, như vậy, thần thiếp nghĩ nếu được Vương gia đưa ra ngoài thường xuyên, không chừng sẽ khỏe nhanh hơn đấy”.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, giọng nói phảng phất chút vui mừng: “Ngọc, nàng tin ta ư? Tin ta không lừa nàng ư?”.
“Vương gia đối xử với thần thiếp tốt như vậy, sao thần thiếp có thể không rõ chứ?”. Từ trước tới nay, ta dối gạt hắn khá nhiều, nhưng câu nói này xuất phát từ tận đáy lòng.
“Ngọc… Mặc dù ta sống ở hoàng gia, nhưng từ nhỏ cũng biết, chuyện trong hoàng gia luôn có vài phần không được như ý nguyện, vì vậy từ nhỏ ta đã không dám có nhiều yêu cầu xa vời. Phụ hoàng mẫu phi không đến thăm, ta liền chơi đùa một mình. Thê tử của ta, chắc chắn cũng không thể như ta mong muốn… Ta cực kỳ không thích chuyện mẫu phi và Hoàng tổ mẫu đưa ta lên núi, nhưng chỉ có thể làm theo. Nàng nhìn đi, ta đã học được cách sống không đòi hỏi bất cứ điều gì, chỉ cần mẫu phi vui vẻ, Hoàng tổ mẫu vui vẻ là được rồi. Vì vậy khi Hoàng tổ mẫu muốn ta cưới họ, ta chỉ đưa ra một yêu cầu là vị trí chính phi để lại cho nàng, bởi vì ta biết nàng sẽ không để ý đến họ, thậm chí nàng cũng không để ý đến ta… Khi đó nàng tiếp cận ta thật ra chỉ vì Quân gia, nhưng chỉ cần, chỉ cần nàng có thể làm thê tử của ta một ngày thôi đã tốt lắm rồi. Sau bao năm, cuối cùng ta đã coi như đạt được một nguyện vọng… Nhưng ta không ngờ, không ngờ rằng, cuối cùng trong lòng nàng lại có ta… Ngọc, ta rất sợ hết thảy mọi chuyện chỉ là bình minh buổi sớm, chỉ thoáng qua trong chốc lát… Ta biết, chuyện của Quân gia nàng còn một chút nào không rõ cũng tuyệt đối không bỏ qua, nhưng ta chỉ cầu xin nàng, đừng dây vào nguy hiểm”.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do