Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 147: Cực Kỳ Khó Chịu
T
a nhẫn nại nói: "Vương gia, chàng truyền nội lực cho thiếp cũng đâu có tác dụng gì, thần thiếp không hề cảm thấy thân thể ấm áp lên chút nào."
Hắn cười: "Nàng lo lắng cho ta như vậy, ta rất mừng. Ta đã nói rồi, mười ngày mới truyền nội lực một lần, không sao đâu."
Đúng là đàn gảy tai trâu!
"Vậy thiếp hỏi chàng, sao nước mũi của chàng lại có mùi máu vậy?"
Hắn cười khan: "Mấy ngày nay thời tiết hanh khô, Đỗ Long thấy bổn vương ngày đêm vất vả, sai người ngày ngày chưng nhân sâm cho bổn vương uống. Không ngờ bổ quá, mới chảy nước mũi đã chảy luôn cả máu."
"Vương gia, thần thiếp nói thật, không biết chàng có nghe hay không?"
Hắn mừng rơn: "Nghe, dĩ nhiên nghe."
"Hai tiếng cười khan này của chàng giả quá... Hay là chúng ta làm một thỏa thuận nhé. Không phải mười ngày nữa mới truyền nội lực tiếp sao? Mười ngày này, chàng hãy nghỉ ngơi thật tốt, không cần... không cần ở bên thiếp cả đêm nữa. Còn nữa, cho người điều tra Thanh phi nhé."
"Thanh phi làm sao thế?"
Nguy rồi, sao ta lại quên mất, không thể để hắn phát hiện thật ra ta đã có tri giác từ lâu, không thể nói những chuyện Thanh phi đã làm với ta cho hắn biết! Nếu không sẽ để lộ hàng loạt các chuyện 'cầm thú', bảo bọn ta phải lừa mình dối người thế nào đây?
Ta nói: "Thanh phi vốn là một cô gái do Tiểu Thất tìm được, bảo nàng ta hấp dẫn sự chú ý của Hoàng đế, nhưng lại không điều tra rõ gốc gác nàng ta. Thiếp nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy để cô gái này trong cung, e chừng là một tai họa ngầm..."
"Vậy được, ta bảo Lưu Quang đi theo nàng ta, trực giác của nàng luôn chuẩn xác. Giống như trước kia, có nhiều lần chúng ta phối hợp giết địch, chỉ quan sát khói bụi nơi xa mà nàng đã biết động tĩnh của quân địch rồi."
Lại được người ta ngưỡng mộ rồi. Nhưng ta không hề tự mãn. Hắn vừa lên cơn ngưỡng mộ thì ta liền nhớ lại mấy chuyện xấu Tiểu Thất vạch trần kia. Ta hạ quyết tâm phải chôn sâu đủ thể loại chuyện như nhìn thấu muôn trượng hồng trần, ái muội ngoảnh mặt làm thinh trong thời gian này vào tận đáy lòng!
"Vương gia nói đùa rồi, không phải sau này Vương gia vang danh hơn thiếp sao? Thiếp chưa bao giờ được ca tụng là Chiến Thần đâu đấy."
Hắn cực kỳ vui sướng: "Nàng cũng cho là vậy ư?"
"Đúng vậy, toàn bộ tướng sĩ đều cho là vậy."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..."
Ta không hỏi về cách hắn đối xử với ta cũng nhưng mấy chuyện xảy ra năm đó. Không biết tại sao ta cảm thấy rằng, hắn không muốn nói cho ta biết cũng chỉ vì muốn tốt cho ta.
Nếu là lúc trước, tại sao ta có thể thay đổi nhiều đến vậy? Cho rằng bởi vì máu tươi phủ khắp đoạn đầu đài mà sinh lòng thù hận, nhưng hôm nay, trong lòng ta chỉ còn lại sự ấm áp mơn man, và cả hắn nữa. Chỉ chút xíu nữa thôi hắn có thể trèo lên ngôi báu rồi, vậy mà lại hi sinh tính mạng để cứu ta. Người như vậy, năm đó sao có thể cam lòng để ta uống thuốc độc chứ?
Ta phải cảm tạ khoảng thời gian đằng đẵng nằm trên giường, phải nghe hắn lải nhải này. Nhờ đó ta có thể hiểu rõ hắn là hạng người gì, nếu không, với tính cách của ta, làm sao có thể tin tưởng hắn thật ra là người như vậy?
Ngôi vị chí tôn, quyền vị chí quý, là viên kẹo ở trước mắt bất cứ kẻ nào, khiến người ta không đành lòng cự tuyệt. Cho nên Thái tử mới cho rằng hắn cũng là người như vậy, nhưng tại ranh giới chạm tay là tới này, hắn lại vì ta mà thương tổn chính bản thân mình.
Hắn không nói gì mà chỉ ôm ta, hơi thở khe khẽ, hắn lại ngủ thiếp đi sao? Hôm nay còn ngủ sớm hơn hôm qua?
Ta phải làm gì đây? Phải làm thế nào mới ngăn cản được hết thảy?
Nếu cứ tiếp tục như vậy, để cứu mạng ta, dù phía trước là bẫy rập thì hắn cũng vui lòng nhảy vào.
Tiểu Thất, giờ ta chỉ có thể trông cậy vào Tiểu Thất mà thôi.
Ta nói: "Ngày mai, có thể gọi Tiểu Thất tới đây một chuyến không?"
Hắn bừng tỉnh khỏi giấc mộng: "Nàng vừa nói gì?"
Ta nói: "Thiếp muốn gặp Tiểu Thất."
"Được được, ngày mai ta gọi Thất Hiệu úy tới... Triển Ngọc, phải chăng, phải chăng..." Hắn không nói tiếp nhưng ta cũng đoán được ý của hắn: Phải chăng Tiểu Thất là người trong lòng nàng?
Nếu làm hắn hiểu lầm, có lẽ, hắn sẽ không tận tâm tận lực với ta như vậy nữa phải không? Có lẽ có thể bảo vệ được tính mạng của hắn, mọi chuyện sẽ không đến mức không thể cứu vãn như thế này nữa phải không?
Nhưng bảo thừa nhận ta thích cái bánh quẩy Tiểu Thất này, thực sự hơi khó khăn, cho nên ta trầm lặng không nói gì.
Hắn không hỏi tiếp nữa, xem chừng trong lòng rối ren, sợ nghe thấy kết quả.
Hắn vẫn ôm ta, cười cười: "Nếu Tiểu Thất biết bình thường nàng cũng có thể nói, nhất định sẽ vui lắm đây."
"Đúng vậy, thiếp với hắn cùng trưởng thành, người thân thiết nhất với thiếp chính là hắn."
"Cùng Thất Hiệu úy trưởng thành? Lúc đó ta cũng hi vọng được ở bên nàng trong khoảng thời gian đó, để có thể cười vui với nàng mà không cần e dè."
Ta nghĩ thầm, không biết chàng đã từng nghe câu: "Hoa sen chỉ có thể quan sát từ xa mà không thể đến gần" chưa? Nếu đến gần, sẽ thấy rõ dưới bông sen tươi đẹp thanh khiết như ngọc đó chẳng qua chỉ là một đống bùn lầy. Liệu chàng có còn nhìn thấy “Tiểu tướng khoác áo bào trắng cưỡi trên lưng bạch mã, tay gõ mãng tiên” nữa không?
Miệng lại nói: "Vương gia, may rằng cuối cùng chúng ta cũng gặp gỡ... Thiếp đã là vợ của chàng... Vương gia không nghĩ lung tung chứ?"
Cuối cùng ta vẫn không nỡ giẫm chết hắn, khiến hắn đau lòng... Không nỡ thẳng thắn thừa nhận ta và Tiểu Thất là thanh mai trúc mã, lớn lên sẽ bàn chuyện cưới gả... Chỉ uyển chuyển nói cho hắn biết, dù có gì với Tiểu Thất cũng chỉ là quá khứ mà thôi. Để hắn có một tia hi vọng, hướng tới mai sau.
Nếu hắn là loại người duy ngã độc tôn, đòi hỏi rất cao ở người khác, liệu hắn có chú ý đến điều này?
Cũng như chuyện ta coi hắn là bà vú.
Đã không thể nhận được hoàn toàn, liệu có tình nguyện buông bỏ?
Như vậy, hắn sẽ thu tay lại một chút, không tận tâm với ta như vậy nữa. Mọi chuyện đã thế, liệu có khiến kẻ núp trong bóng tối điều khiển mọi chuyện không thể thắng thế không?
"Không đâu, nàng đã là vợ của ta rồi, ta còn có thể đòi hỏi điều gì nữa chứ?" Giọng hắn tràn ngập vẻ thỏa mãn, không chỉ khiến ta cảm động mà còn làm trái tim ta đập rộn lên.
Kẻ đó định làm thế nào đây?
Nếu ta có thể cử động, ta sẽ nghĩ ra cách tốt nhất để giải quyết mọi chuyện, đặt một cái bẫy để trói chặt kẻ đó lại, cũng không để kẻ đó đưa người khác vào bẫy nữa, nhưng ta không thể động đậy.
Hơn nữa, cái bẫy này quá cao siêu mà ác độc, nội lực mà kẻ đó mang đến cho ta đích thực là có tác dụng trong việc khôi phục sức lực... Bỗng dưng trong đầu ta lóe ra lên một ý niệm. Phải chăng năm đó người này đứng sau giật dây để ta uống ly rượu độc?
Năm đó, chính vì lệnh điều động của người đó mà ta mới trở về từ núi Đỗ Thanh để tiếp chỉ. Vậy người ta gặp lại là Thái tử, để chúc mừng ta vinh quang trở về, y thiết yến ban rượu, còn nói giỡn “Hoàng đệ biết tính tình của Quân tướng, cất công mang rượu ngon từ Tây Vực tới...” Bởi vì nghe thấy lời này mới không nghi ngờ gì mà uống một hơi cạn sạch, huống hồ độc bình thường ta vừa ngửi là biết, sao có thể dính đòn chứ?
Nhưng ly rượu năm đó tinh khiết như ngọc, vị ngọt miên man, đích xác là rượu ngon. Dù đã uống nhưng không hề cảm thấy có chút độc tính. Có điều sau đó, khi Thái tử rót ly rượu nữa, ta mới nhận ra có mùi thuốc mê thoang thoảng, thế mới biết mình rơi vào bẫy. Ra ám hiệu rồi cùng với Tam Tinh xông ra ngoài, khi lên ngựa mới cảm thấy nóng lạnh đan xen, kinh lạc đau đớn không cất nên lời.
Rượu kia dành riêng cho người có võ công cao cường, nên ta mới nhận định rằng Thái tử đã giở trò. Bởi vì y thấy chuyện đã thất bại, liền lấy thánh chỉ, hạ lệnh lùng bắt.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do