Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đại Tần Bá Nghiệp
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 5: Tiêu Hà Hiến Kế.
H
àn Hoán không dám chậm trễ, hối hả ra ngoài căn dặn một tên nội thị vài câu, tên nội thị nhanh chân đi khỏi. Hàn Hoán quay vào hầu hạ Trương Cường mặc y phục vào: “Bệ hạ muốn đợi Thành tướng quân ở đây hay là đến chính điện?”.
Trương Cường suy nghĩ giây lát, gật đầu nói: “Đến chính điện, sau khi Thành Thái vào cung hãy dẫn đến chính điện gặp trẫm”.
Dứt lời, Trương Cường ngồi lên kiệu đã đợi sẵn bên ngoài hối hả đến chính điện, lúc này không ít quan viên đã chờ sẵn, thấy Trương Cường xuất hiện, tất cả cùng quỳ xuống hành lễ. Trương Cường vào đại điện ngồi vào ngai vàng, quét mắt một lượt các đại thần bên dưới, phát hiện Tiêu Hà và Thành Thái vẫn chưa tới.
Phùng Khứ Tật tiến lên một bước, chắp tay bẩm báo: “Bệ hạ, Hung Nô đã công phá Cửu Nguyên, bao vây Thượng Quận, nếu Thượng Quận thất thủ Hàm Dương chắc chắn khó giữ, Mông tướng quân hôm nay vẫn chưa nhận được mệnh lệnh của bệ hạ, đợi khi mệnh lệnh đến được Hàm Đan, Mông tướng quân lại khởi hành từ Hàm Đan đến Thượng Quận, chỉ e...”.
Phùng Kiếp vội nói xen vào: “Bệ hạ, thần xin thống lĩnh quân Hàm Dương đến Thượng Quận chi viện”.
Tà Lâm “Hừ!”. Một tiếng mỉa mai: “Thái úy có phải hồ đồ rồi không? Thảnh Hàm Dương chỉ có bốn vạn quân trấn thủ, dù đến cứu viện cũng chà giúp được gì, ngược lại còn bỏ trống Hàm Dương, chẳng lẽ bệ hạ phải đích thân thủ thành hay sao?”.
Phùng Kiếp thế mới cảm thấy vừa rồi mình nhất thời lỡ lời, ngao ngán nói: “Lần này Hung Nô tiến quân thần tốc như thế, bây giờ chúng ta có phải nghĩ cách làm thế nào giữ lấy Hàm Dương, loạn đảng vừa bình định, không ít kẻ mang nặng dã tâm vẫn lăm le dòm ngó, chúng ta không thể không đề phòng”.
Tuy nói là vậy nhưng Phùng Kiếp cũng không nghĩ ra cách gì hiệu quả, ngẩng đầu nhìn lên thấy Trương Cường vẫn bình thản như không có gì xảy ra, trong lòng khâm phục khí khái lâm nguy bất biến của hoàng thượng.
Tả Lâm góp ý: “Theo ý thần, chỉ bằng lệnh cho Mông Điềm lập tức quay về Hàm Dương, đại quân ở Hàm Cốc quan cũng rút toàn bộ về Hàm Dương, như vậy chỉ trong ba ngày là có thể chuẩn bị hoàn tất, đợi chiến sự ở Thượng Quận kết thúc, Mông tướng quân thống lĩnh ba mươi vạn đại quân cố thủ Hàm Dương, đợi Hung Nô kéo đến mới nghênh chiến”.
Bá quan trong điện nhíu mày khó chịu, chiến thuật không đánh mà chạy này trái lại tư duy của người Tần, nhưng không ai nghĩ ra cách nào hay hơn nên đều im lặng chờ Trương Cường quyết định.
Trương Cường nghe lời Tả Lâm, tức giận sôi gan, nhưng đối phương dù gì cũng là thân phụ của hoàng hậu nên mới cố kìm nén cơn giận, quay sang Hàn Hoán hỏi: “Thành Thái đã đến chưa?”.
Hàn Hoán vội cung kính bẩm báo: “Bệ hạ, Thành tướng quân đang chờ ngoài điện, do ngự sử đại nhân đang phát ngôn nên không dám tự tiện xông vào”.
Trương Cường gật đầu nói nhanh: “Lệnh cho Thành Thái vào đi!”.
Dứt lời, ánh mắt nghiêm nghị quét một lượt các đại thần bên dưới, mọi người nghe Trượng Cường truyền Thành Thái vào điện, không biết hoàng thượng định làm gì, tất cả đều ngóng đầu nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy Thành Thái thân mang giáp nhẹ, đầu đội ngọc quán, thong dong bước vào đại điện, quỳ xuống hành lễ: “Thành Thái tham kiến bệ hạ!”.
Trương Cường hỏi nhanh: “Khanh đứng dậy đi! Việc trẫm dặn dò khanh làm đến đâu rồi?”.
Thành Thái không dám chậm trễ, vội thành thật bẩm báo: “Tất cả đều tiến triển thuận lợi, nếu làm theo cách của bệ hạ chắc chắn sẽ đánh đâu thắng đó”.
Câu này nói ra, quần thần trong đại điện giật mình sợ hãi, họ đều biết Thành Thái xưa nay luôn phụ trách việc huấn luyện phi hành quân, tuy đa số vẫn chưa có cơ hội tận mắt chứng kiến phi hành quân chiến đấu nhưng chiến công của đội quân thần bí này lại nghe qua rất nhiều, trong lòng vạn phần ngưỡng mộ.
Nghe Trương Cường và Thành Thái đối thoại, quần thần đang tuyệt vọng như nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm, tất cả cùng nín thở chờ Trương Cường ban lệnh. Chỉ thấy Trương Cường quà quyết gật đầu nói: “Thành Thái lập tức dẫn năm trăm phi hành quân đến Thượng Quận phối hợp với quân thủ thành ở đó giáp công.
Hung Nô, phải giữ chân chúng trong ba ngày, chỉ cần Mông Điềm và đại quân ở Hàm Cốc quan quay về, chúng ta mới có thể quyết chiến trực diện với Hung Nô”.
Lúc này Thành Thái đang nôn nao muốn thử uy lực của trang bị mới trên chiến trường, nghe Trương Cường truyền lệnh xuất chinh trong lòng phấn khích, chắp tay nói: “Bệ hạ yên tâm! Thần nhất định hoàn thành nhiệm vụ, nếu không giữ chân được Hung Nô, Thành Thái xin xả thân báo quốc!”.
Trương Cường đứng dậy tháo thanh kiếm tùy thân ra, gật đầu nói: “Khanh đi chuẩn bị đi! Thanh bảo kiếm này trẫm ban cho khanh, xem như trẫm sát cánh chiến đấu cùng khanh trên chiến trường vậy!”.
Hàn Hoán vừa định giúp truyền kiếm, Trương Cường đưa tay ngăn lại, đích thân bước xuống ngai vàng giao kiếm cho Thành Thái, ôn hòa nói: “Thời thế loạn lạc chính là cơ hội để đại trượng phu kiến công lập nghiệp, trẫm đợi tướng quân thắng trận trở về”.
Thành Thái cảm động trong lòng, dõng dạc hô to: “Thần nhất định không phụ thánh ân!”.
Quay lại ngai vàng, Trương Cường trầm ngâm nói tiếp: “Về vấn đề lương thảo sẽ giao cho thừa tướng toàn quyền lo liệu, phải nhanh chóng...
Chợt thấy sắc mặt Phùng Khứ Tật không tốt, cảm thấy áy náy khi bắt một người ngoài bảy mươi tuổi lao tâm lao lực, Trương Cường thở dài nói: “Gần đây quốc sự bề bộn, nếu thừa tướng mệt mỏi có thể tạm thời lui xuống nghỉ ngơi”.
Phùng Khứ Tật gắng gượng nói: “Đa tạ bệ hạ quan tâm! Chỉ là Đại Tần đang đối mặt với ngoại xâm, lão thần đâu thể bỏ mặc giang sơn xã tắc mà yên tâm dưỡng bệnh?”.
Trương Cường vừa định truyền lệnh ngự y vào điện chẩn trị giúp Phùng Khứ Tật, một tên tiểu thái giám chạy vào bầm báo: “Bệ hạ, Tiêu Hà có việc quan trọng cầu kiến!”.
Nãy giờ không thấy Tiêu Hà Trương Cường đã cảm thấy ngạc nhiên, lúc này nghe báo Tiêu Hà xuất hiện, vội truyền gọi: “Lệnh cho Tiêu Hà vào đây ngay!”.
Một lúc sau, Tiêu Hà ung dung bước vào điện, hành đại lễ quân thần xong chắp tay nói: “Bệ hạ, thần đã triệu tập được bảy mươi vạn đấu lương thảo, thêm vào hai mươi vạn đấu cấp từ phủ nội vụ là đủ một trăm vạn đấu, đủ cho đại quân dùng trong mấy tháng, đến lúc đó vụ mùa ở Ba Thục và Giang Nam đã thu hoạch xong, vấn đề lương thảo nan giải của Đại Tần xem như giải quyết thuận lợi rồi”.
Câu này nói ra, khắp đại điện lập tức trở nên ồn ào, ai cũng biết lương thảo bức bách là vấn đề khó khăn nhất của quân đội Đại Tần hiện nay, giải quyết được vấn đề này rõ ràng là lập được công lớn.
Trương Cường kinh ngạc hỏi: “70 vạn đấu lương thảo khanh làm sao tìm được?”.
Tiêu Hà trịnh trọng nói: “Thần đã vay mượn từ các phú hộ trong thiến hạ, kèm lời hứa sang năm sẽ trả cả vốn lẫn lời, vùng đất Ba Thục có nhiều mỏ đồng, những chủ mỏ toàn là phú hộ, đám người này thường tích trữ nhiều lương thảo, thần hứa hẹn danh lợi với họ nên họ mới đồng ý mở kho cho mượn lương”.
Tiêu Hà vừa nói dứt câu, Trương Cường chưa kịp lên tiếng, Tả Lâm đã nghiêm giọng quát lên: “Đinh úy thật to gan, dám tự tiện thỏa thuận điều kiện với đám thương buôn, chẳng lẽ ông tự xem mình có quyền lực như hoàng đế rồi?”.
Bá quan văn võ cùng biến sắc, nín thở nhìn về phía Trương Cường, cấm vệ bên ngoài điện cũng xin sàng chò lệnh xông vào bắt giữ Tiêu Hà.
Trương Cường liếc mắt về phía Tả Lâm, thoáng lộ vẻ mừng rỡ, lại nhìn vào Tiêu Hà vẫn giữ sắc mặt bình thản, gật đầu hỏi: “Tiêu Hà, khanh hãy kể lại chi tiết điều kiện thỏa thuận trẫm nghe thử!”.
Tiêu Hà cung kính nói: “Thần hứa cho đám thương buôn nửa phần lợi nhuận, lại thỏa thuận sang năm họ sẽ được quan phủ giảm sưu thuế. Tiêu Hà nguyện lình tội tự tiện định đoạt, chỉ xin bệ hạ đừng hủy bỏ thỏa thuận”.
Trương Cường cảm thấy đây là một cách hay, có phần giống phát hành trái phiếu chính phủ của thời hiện đại, liền cười ha hả khen ngợi: “Hay lắm, làm rất tốt! Trẫm phải trọng thưởng khanh mới được”.
Tiêu Hà thấy thời cơ chín mùi, lập tức tiết lộ: “Bệ hạ, kế này không phải do thần nghĩ ra, mà do Trương Lương trong ngục bày cho thần, bệ hạ nên ban thưởng cho Trương Lương mới đúng!”.
o O o
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đại Tần Bá Nghiệp
Ngọc Vãn Lâu
Đại Tần Bá Nghiệp - Ngọc Vãn Lâu
https://isach.info/story.php?story=dai_tan_ba_nghiep__ngoc_van_lau