Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Quan Tiên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 143: Cán Bộ Đánh Người
- Đ
úng vậy.
Đôi mắt Ninh Trung Quy luôn nhìn chằm chằm vào hành động của hắn. Gã nghe ra ý tứ nghi ngờ trong lời nói của Trần Thái Trung, không khỏi lạnh lùng cười, khóe miệng nhếch lên lộ ra vẻ mặt cực kỳ khinh miệt:
- Không phải tùy tiện người nào cũng có từ đường đâu. Hừ, anh chưa từng thấy cũng là chuyện rất bình thường.
- Thật không?
Trần Thái Trung cũng cười đáp lại gã, nụ cười sáng lạng như ánh mặt trời.
- Ha ha, anh xác nhận đây chính là giấy tờ nhà anh?
- Tôi xác nhận, anh có thể đem tới cục văn hóa.
Bộ ngực của Ninh Trung Quy cố gắng ưỡn cao, đầu nghểnh lên bốn mươi lăm độ, nghểnh cổ nhìn mây trắng:
- Tôi cho anh thời gian một ngày. Qua hôm nay dãy nhà này tôi nhất định phá.
- Anh tôi là nể mặt anh lắm rồi đấy.
Em gái Ninh Trung Quy ước chừng ba lăm ba sáu tuổi, thuộc về loại phụ nữ trung niên eo to hơn ngực.
- Nói cho anh biết, cục văn hóa căn bản không quản chuyện này đâu!
- Không cần cục văn hóa quản, tôi muốn nhúng tay vào là nhúng tay!
Trần Thái Trung cười lạnh một tiếng, kiêu ngạo cầm bản photo trong tay.
- Thứ giả mạo, anh chị lại dám đem ra sao? Tôi đi báo cảnh sát đã....
- Nói cho các người biết, các người phạm tội dùng giấy tờ giả mạo chiếm đoạt tài sản của nhà nước. Lần này các người gặp phiền toái lớn rồi!
Hắn đã khẳng định là giấy tờ này không thể đúng được. Nói thẳng ra thì nguyên nhân rất đơn giản, chữ " Ninh " trên giấy tờ này là chữ Ninh giản thể, không phải chữ phồn thể. Chả lẽ người nhà này lại viết sai tên ông bà tổ tiên nhà mình à!
- Toàn là nói bừa.
Người phụ nữ béo kia cười lạnh nhìn hắn, trên mặt tràn ngập vẻ khinh thường.
- Anh cho rằng anh là ai? Chính phủ đã kết luận là giấy tờ này hợp lệ, anh lại còn có gan nói hươu nói vượn.
- Tôi cũng phục anh thật đấy cán bộ Trần.
Ninh Trung Quy cười lạnh một tiếng.
- Tôi vốn định nể mặt anh...
- Anh im miệng lại cho tôi!
Trần Thái Trung quát to một tiếng, cắt ngang lời nói của thằng nhãi này. Trong tay hắn có chứng cớ rành rành, hiển nhiên là không khách khí nữa.
- Tôi nhổ vào. Tôi nhịn anh lâu rồi đó anh biết chưa?
Vừa nói hắn vừa đi về phía trước, gấp hai trang giấy cho vào túi:
- Há mồm ra là cán bộ thế này, cán bộ thế kia. Tôi không có tên à? Nhìn tính tình nhà anh thật đúng là tưởng mình là con dòng cháu giống đấy chắc?
- Anh dám mắng người à?
Ninh Trung Quy nhất thời chưa kịp phản ứng, hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần, lập tức nhảy dựng lên:
- Anh dám chửi người sao? Anh lại dám mắng nhà họ Ninh chúng tôi à?
- Mắng anh? Làm tôi nóng lên tôi còn đánh cho ấy chứ!
Trần Thái Trung cũng nắm tay lại, phát ra những tiếng kêu răng rắc.
- Anh dựa vào đâu mà dám nói giấy tờ này là giả? Anh còn chưa xem hết nhé!
Người phụ nữ béo kia đi tới phía trước che cho anh trai mình. Hai anh em nhà này cũng thật thú vị, em thì béo, anh lại gầy.
- Có giỏi thì đánh tôi xem
Giấy tờ nhà là giả, căn bản có thể chứng thực, nhưng mà Trần Thái Trung đương nhiên là không dại gì mà nói ra sơ hở trong đó. À, giờ tôi nói cho cô biết, quay đầu lại cô làm bản khác giống hơn sao?
- Đừng tưởng tôi không dám đánh phụ nữ.
Hắn trừng mắt nhìn người phụ nữ béo này, cười lạnh một tiếng, tiện tay cầm lấy điện thoại.
- Tôi muốn báo cảnh sát. Các người chờ đó mà ngồi bóc lịch đi. Lúc ấy thì tha hồ mà "cán bộ".
Trần Thái Trung còn chưa kịp bấm điện thoại thì đã nghe sau lưng vang lên tiếng gió. Nhưng động tác như thế thì làm sao mà dấu diếm được hắn chứ?
Thân thể hắn nghiêng đi, đạp một cái, vèo một cái liền ra xa nửa mét.
Chát một cái, một viên gạch đã xoẹt qua gáy hắn đập thẳng vào bụng người phụ nữ béo kia. Cô ả kêu ối một tiếng thảm thiết, ôm bụng ngồi bệt xuống mặt đất.
- Cán bộ đánh người rồi
~Có người hô một tiếng, bảy tám người không biết lôi đâu ra gậy gỗ gậy sắt, không hề kiêng nể lao về đạp Trần Thái Trung.
Ninh Trung Quy kia không ra tay mà lui lại mấy bước, móc điện thoại ra gọi điện.
Trần Thái Trung căn bản là không coi mấy con chó đá gà đất này vào đâu, thân hình tránh trái né phải, lúc bên nọ lúc bên kia, liên tiếp ra tay. May mà hắn vẫn nhớ rõ là bây giờ không tiện thể hiện thân thủ chứ nếu không thì một phút đồng hồ đủ để hắn cho lũ này đo đất cả.
Nhưng cho dù là như thế thì đám người này cũng chẳng chịu nổi một đấm một đá của hắn. Chỉ năm phút sau, ngay cả cái gã to khỏe kia cũng bị hắn đánh lăn ra đất, ôm bắp đùi mà rên rỉ, kêu oai oái, vẻ kiêu ngạo trước đó đã không còn nữa.
Có một tên nhỏ người xông lên nhanh nhất, cũng rất thông mình, thấy tình thế không ổn lập tức chạy ra tới đầu ngỏ, lấy hết sức mà kêu:
- Cán bộ đánh người rồi! Cán bộ đánh người rồi
Trần Thái Trung bị tiếng kêu ầm ỹ kia khiến cho rối loạn, một luồng lửa giận liền bùng lên. Con mẹ nó, bản thân mình là cán bộ, hôm nay tao đánh mày đấy. Để tao điên tiết lên thì con mẹ nó quan cũng không cần làm nữa!
Lúc này trong ngỏ nhỏ đã xuất hiện không ít người tới xem. Trần Thái Trung tức quá cũng bất chấp tất cả, đẩy một người ra nói:
- Mẹ nó, chưa từng thấy cán bộ đánh người bao giờ hả? Cút sang một bên cho tôi!
Cái thằng nhãi thật không ngờ tới là "cán bộ" bỏ qua cả đống người mà chạy tới bên cạnh mình. Y còn đang hô rất cao hứng - Tiếng hô của mình sao mà nghe động lòng người thế nhỉ? Nhưng lúc này y lại thấy một người vọt từ trong đám người ra, phóng như ngựa phi về phía mình!
Nếu ở đây mà có huấn luyện viên điền kinh thì có thể phán đoán, Trần Thái Trung lúc này tốc độ chạy một trăm mét đã đột phá kỷ lục chín giây. Trong cơn tức giận, hắn đã hơi mất kiểm soát tốc độ.
Trong nháy mắt tên nhóc kia đã bị Trần Thái Trung bắt được. Anh "cán bộ" cười hung hăng một tiếng nói:
- Mày vừa rồi nói cái gì? Cán bộ đánh người sao? Có phải không?
- Không... Tôi có nói gì đâu.
Tên nhóc kia vội vàng chối đây đẩy.
- Anh nhận lầm người rồi.
- Ồ, nhận lầm người cũng không phải chuyện gì to lớn.
Mặt Trần Thái Trung không hề đổi sắc mà gật đầu. Chẳng qua một phút sau, hắn lại nhe răng ra cười:
- Hiện giờ tao sẽ ày biết cán bộ đánh người như thế nào!
Lời này còn chưa dứt, hắn đã hung tợn bạt tai một cái. Kỹ xảo bạt tai này hắn cực kỳ thuần thục. Đã sống hơn 700 năm, ít nhất hắn đã từng bạt tai hơn ngàn người. Cái bạt tai này chẳng những giòn vang hơn nữa lại rất mạnh, đánh bay tên gầy còm này ra xa ba mét.
Hơn nữa lực mạnh như vậy lại không khiến cho tên kia hôn mê. Thân thể y chật vật quay cuồng hai vòng rồi vẫn còn xòe tay ra ôm chân một người được.
Người kia mặc quần áo cảnh sát. Cảnh sát tới!
Ba người cảnh sát tới đều mặc cảnh phục, là cảnh sát bậc một. Y nhìn Trần Thái Trung, đi tới nghiêm khắc hỏi:
- Ở đây, do anh gây sự phải không?
Cảnh sát bậc một dù có cao nhất cũng chỉ là đội trưởng mà thôi. Trần Thái Trung căn bản không sợ hãi. Hắn nghiêng mắt nhìn người này:
- Anh tới đây là có người nhờ vả phải không? Chẳng qua...anh có biết mình đang làm gì không?
- Có người báo là ở đây có một vụ ẩu đả.
Vị cảnh sát nghiêm trang trả lời.
- Vừa lúc chúng tôi đi ngang qua. Anh nói chuyện cho cẩn thận một chút, cái gì là nhờ vả hả?
Y khẳng định là tới đây giúp chủ nhà. Nhưng thấy Trần Thái Trung nói năng cứng rắn như vậy nên trong lòng cũng sinh ra kiêng kỵ. Y biết rõ, đối phương là cán bộ của Ủy ban nhân dân quận Hoành Sơn, đương nhiên sẽ không để bản thân nhúng vào chuyện này
- Vừa lúc đi ngang qua sao? Thật là trùng hợp nhỉ.
Trần Thái Trung cười cười, trong lòng nổi giận đùng đùng, nhưng lại cười rất sáng lạng:
- Không biết anh ở phân cục nào? Thẻ cảnh sát đâu?
- Anh cần biết tôi ở phân cục nào làm gì?
Viên cảnh sát kia liền trở mặt. Cục diện lúc này có vẻ hơi phức tạp nhưng nếu y đã tới thì không thể không ra mặt. Không thể nói, y chỉ có thể cố gắng khiến chuyện này không dính tới mình:
- Anh là ai? Làm gì có quyền xem thẻ cảnh sát của tôi?
- Ra vẻ cái gì hả?
Trần Thái Trung đi tới phía trước, tát một cái rất vang:
- Tôi muốn thử xem anh là thứ gì đấy!
Hắn hôm nay nổi điên lên rồi. Bởi vì hắn phát hiện ra, cứ theo tình hình này thì mình đã phạm phải một sai lầm cực lớn.
Bắt đầu từ lúc hắn đến ngỏ Ninh gia, khi nhìn thấy đám người to con, Trần Thái Trung đã muốn khiến chuyện này to ra. Như vậy thì ít nhất có thể khiến đối phương phải ngừng phá phòng trong một khoảng thời gian, hắn cũng có thể thong dong bố trí.
Nhưng hiện tại hắn lại có chứng cứ rõ ràng trong tay, chuyện này không cần phải làm to lên nữa. Hơn nữa cái tên nhỏ con kia hét ầm lên "cán bộ đánh người" khiến cho việc này càng to chuyện hơn.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quan Tiên
Trần Phong Tiếu
Quan Tiên - Trần Phong Tiếu
https://isach.info/story.php?story=quan_tien__tran_phong_tieu