Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Siêu Cấp Ác Ma
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 137: Bữa Cơm Bồi Tội
Đ
ang trò chuyện vui vẻ với dì Bạch thì điện thoại reo lên. Vương Minh nhìn số máy là tên chết dẫm Phan Hoàng hắn liền đứng lên ra ngoài sân nghe điện
“Phan Hoàng à, gọi tao có việc gi vậy hả”
“Vương Minh à. Là thế này trưa này anh họ tao muốn mời khác bồi tội”
“Anh trai mày”
Vương Minh trầm ngâm một lúc rồi nhớ ra người anh họ của Phan Hoàng, chính là cái tên béo ở siêu thị lần trước có cái cô bạn gái béo như trư. Vương Minh dọ dự một chút không biết có nên đi hay là tìm một cái cớ nào đó thoái thác. Dường như ở bên kia Phan Hoàng biết Vương Minh đang do dự nên bồi thêm một câu
“Nhân tiện anh họ tao muốn mời mày làm vụ làm ăn nho nhỏ”
“Làm ăn à?”
Vương Minh nghe thấy vậy thì tâm có chút động, hiện giờ mặc dù vấn đề thiếu tiền của công ty đã được giải quyết nhưng đó chỉ là tạm thời. Một công ty muốn phát triển thì cần thiết nhất là phải có cách môi làm ăn, lần này hàng tự đưa đến tận miệng há gì lại bỏ qua. Nghĩ như vậy Vương Minh đồng ý ngay, hắn hỏi
“Được. Ở đâu”
“Mười hai giờ trưa nay tại nhà hàng RX trên đường Phan Chu Trinh”
“OK. Ta sẽ đến”
Nhìn đồng hồ thì đã gần mười một giờ rồi, cũng không còn sớm nữa Vương Minh cáo từ dì Bạch rồi rời nhà Tô Hải đi đến nhà hàng RX trên đường Phan Chu Trinh. Vương Minh đến nơi tưởng mình đến sớm không ngờ vừa đỗ xe ở cửa thì đã thấy Phan Hoàng đang đứng đó ngó đông ngó tây. Vương Minh thấy vậy thì buồn cười ném chìa khóa xe và tiền tip cho trông xe rồi nhẹ nhàng tiếp cận Phan Hoàng
“Này”
Vương Minh vỗ mạnh vào vai trái của Phan Hoàng. Phan Hoàng đột nhiên bị tập kích bất ngờ ở phái sau thì giật mình nhảy về phái trước vài bước rồi mới quay đầu nhìn. Thấy Vương Minh đang tươi cười thì Phan Hoàng trong lòng tức anh ách hậm hức nói
“Mày tính hù chết tao à”
Vương Minh thản nhiên nói
“Tao biết lá gan của mày lớn lắm, làm sao mà hù chết mày được”
“…”
Thấy Vương Minh nói vậy thì Phan Hoàng cũng không còn lời nào phản bác nữa. Hắn đành nói
“Đi vào trong thôi. Anh trai tao đang đợi trong đó rồi”
Dưới sự dẫn đường của Phan Hoàng thì Vương Minh đi lên một căn phòng riêng được đặt trước ở tầng hai. Căn phòng không tính là quá rộng nhưng mà chủ nhà hàng phải nói là một người rất có con mắt, những vật trong trí trong phòng đều rất tinh xảo khiến khách hàng có một cảm giác rất hòa nhã, riêng tư không hề tạp nham ồn ào như ở dưới sảnh. Lúc này trong phòng, ngồi ở trên bàn có một người to béo, đó chính là tên béo lần trước va chạm với Vương Minh ở siêu thị. Thấy Vương Minh xuất hiện thì tên béo này mặt mày hớn hở vội vàng đứng dậy lê tấm thân ục ịch của mình đến cửa tiếp đòn
“Vương Minh cuối cùng cậu cũng đến. Thật tốt quá”
“Khách khí”
Vương Minh giơ tay ra bắt lấy tay tên béo, đáp một câu cụt lủn không đầu không đuôi. Tên béo cũng không để ý đến thái độ lạnh nhạt của Vương Minh liền giơ tay mời Vương Minh nói
“Nào ngồi xuống thôi, thức ăn sẽ nhanh mang lên”
Mọi người ngồi xuống hết thì tên béo đánh mắt ra hiệu với Phan Hoàng. Phan Hoàng thấy anh trai ra ám hiệu thì lập tức đứng dậy cười nói với Vương Minh
“Mọi người đã quen nhau rồi. Nhưng tao vẫn cẩn thận giới thiệu một chút”
Phan Hoàng chỉ về phía tên béo nói
“Giới thiệu với mày Vương Minh, đây là Phan Thiên Bình, anh hai của tao, có bằng tiến sĩ kinh tế học của trường địa học Oxford. Vừa mới về nước được tháng nay, hiện đang vừa mở một công ty bất động sản ở tầng 11 tòa nhà Trung Thành”
Nói xong Phan Hoàng chỉ vào Vương Minh giới thiệu
“Anh trai đây là Vương Minh, thằng bạn cùng lớp với em đồng thời cũng là ông chủ phía sau của công ty đầu tư Vương thị”
“Thật hân hanh”
Phan Thiên Bình tươi cười. Vương Minh gật đầu đáp lễ. Lúc này cánh cửa phòng mở ra, một nhân viên phục vụ ăn mặc tinh tương đúng kiểu bước cáo cúi người lẽ phép nói
“Thưa quí khách, thức ăn đã chuẩn bị xong có thể mang lên”
“Ừm. Dọn thức ăn lên đi”
Phan Thiên Bình gật đầu nói. Tiếp theo đó là màn tiếp rượu, vô số ly rượu được nâng lên, đa phân là hai anh em họ Phan mời còn Vương Minh thì giơ chén đáp lễ. Không thể không nói tên béo Phương Thiên Bình này quả thật có tài trong việc điều tiết không khí bàn rượu, bất giác mọi người đều trở lên rất cởi mở không còn ngăn cách nữa. Thấy không khí bàn rượu đã đạt đến độ thích hợp thì Phan Thiên Bình mới nói ra mục đích thật của mình. Vương Minh thấy vậy thì mỉm cười, hắn đợi mãi này giờ cuối cùng cũng đến rồi.
“Vương Minh anh nghe Phan Hoàng nói chú sở hữu một công ty đầu tư tài chính đúng không”
Vương Minh gật đầu rồi nheo mắt nhìn Phan Thiên Bình nói
“Không phải ông anh có vụ đầu tư béo bở nào tính kéo thằng em này tham gia cùng chứ”
Vì khúc mắc đã giải đồng thời cũng thấy Phan Thiên Bình cũng biết cách đối nhân xử thể nên quan hệ giữ hai người Vương Minh và Phan Thiên Bình xích gần lại nhau hơn một chút, vì vậy mà xưng hô cũng khác đi.
Phan Thiên Bình thấy Vương Minh nói thẳng ra như vậy thì ngớ người. Hắn năm nay gần ba mươi mặc dù lăn lội trong giới làm ăn không được tính là lâu nhưng cũng gặp qua không ít loại người, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy một kẻ chủ động trong việc làm ăn như Vương Minh vì vậy khiến tất cả những lời nói chuẩn bị sẵn trong đầu từ lâu bất giác trở lên vô dụng. Nhưng đã lăn lộn trong giới kinh doanh vài năm lên Phan Thiên Bình không phải là gà mờ, hắn rất nhanh lấy lại tinh thần cười ha hả giơ ly rượu lên nói
“Chú em sảng khoái lắm”
Vương Minh cũng giơ ly rượu lên đáp lễ rồi uống. Uống xong từ từ chậm rãi đặt ly rượu xuống đợi Phan Thiên Bình mởi miệng. Phan Thiên Bình nói
“Là thế này công ty của anh mới mở. Đang nhắm đến một khu là cái khu công nghiệp bỏ hoang nhiều năm nay ở giữa hai thành phố Đông Doanh và Giang Kiều. Anh đã lo liệu xong hết thủ tục rồi, tình kiến thiết một khu giải trí vui chơi sinh thái kệt nỗi đột nhiên dạo gần đây giá vật liệu tăng đến chóng mặt nên số vốn dự trù ban đầu không đủ. Mà bây giờ đang là thời đại kinh tế khó khăn ngân hàng cực kì cảnh giác với các loại hình bất động sản này nên không cho vay”
“Ồ hóa ra là vậy”
Vương Minh gật gật đầu đã hiểu mọi chuyện nhưng hắn vẫn có chút khó hiểu hỏi Phan Thiên Bình
“Tại sao ông anh không nhờ tập đoàn Phan thị giúp đỡ, theo em nhớ hình như tập đoàn Phan thị hoạt động mạnh ở lĩnh vực bất động sản này mà”
Nghe nhắc đến tập đoàn Phan thị thì Phan Thiên Bình lắc đầu cười khổ nói
“Bởi vì Phan gia chỉ dành tài nguyên cho người kế nhiệm mà thôi nên anh cũng không có cách nào mượn lực tài chính của Phan gia cả”
“Người kế nhiệm”
Vương Minh khó hiểu hỏi. Phan Hoàng giải thích
“Trong gia tộc tao người kế nhiệm chính là trưởng tộc đời tiếp theo đồng thời cũng là chủ tịch hội đồng quản trị cuẩ tập đoàn Phan thị”
“Ồ ra thế”
Vương Minh gật đầu hiểu. Phan Thiên Bình nói
“Vốn Phan Hoàng chính là người kế vị nhưng chú ấy không hứng thú với sản nghiệp của gia tộc nên mặc nhiên người kế vị tiếp theo chính là thằng em trai của anh Phan Thiên Trường.”
Phan Thiên Trường. Vương Minh cảm thấy cái tên này nghe quen tai. Thấy bộ dạng không nhớ ra của Vương Minh thì Phan Hoang lên tiếng nhắc nhở
“Chính là cái tên lần trươc mày tông nát xe ý”
“Ồ hóa ra thằng ngu đó là em trai của ông anh hả”
Phan Thiên Bình gật đầu, khuôn mặt có chút buồn bã nuốc sạch ly rượu rồi nói
“Thực ra hai chúng ta là anh em cùng cha khác mẹ. Bất quá chỉ là mẹ tên đó là một gia đình danh giá còn mẹ anh là một người xuất thân bình thường nên mặc dù anh lớn hơn, tài giỏi hơn nhưng cuối cùng cái vị trí người kế vị cùng rơi vào tay cái tên phá gia chi tử đó”
Phan Hoàng cũng nốc rượu rồi thở dài
“Đúng vậy, cái tên chết dẫm đó chính xác là một tên phá gia chi tử. Chỉ biết ăn chơi chè chén, mỗi ngày đổi một ngôi sao, xem chừng phen này Phan gia chúng ta tiêu rồi”
Vương Minh nhìn hai anh em Phan Hoàng và Phan Thiên Bình rồi lại nhớ đến lần gặp tên Phan Thiên Trường thì cũng tám phần tin những lời hai người nói. Hắn gật đầu rồi hỏi Phan Thiên Bình
“Có giấy bút không?”
“Có”
Phan Thiên bình khó hiểu không biết Vương Minh cần giấp bút làm gì những vần lục cặp đưa cho Vương Minh. Vương Minh nhận lấy rồi ghi vào trên đó một dãy số đưa cho Phan Thiên Bình nói
“Đây là số của Trương Nghĩa, giám đốc công ty Vương thị, gọi đến cứ nói là Vương Minh giới thiệu”
Phan Thiên Bình nhận tờ giấy thì hai mắt sáng rực lên, vội vàng nâng niu cất giữ cẩn thận. Cũng phải thôi tờ giấy này chính là tờ giấy cứu mạng hắn và công ty của hắn, sao lại không coi như báu vật được cơ chứ.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Siêu Cấp Ác Ma
kingbin
Siêu Cấp Ác Ma - kingbin
https://isach.info/story.php?story=sieu_cap_ac_ma__kingbin