Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Phượng Ẩn Thiên Hạ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 135
“Đ
an Hoằng, lần này muội đừng về cung nữa, ta đưa muội tới chỗ Bình!” Hoa Trứ Vũ đứng dậy, đi tới trước mặt Đan Hoằng, trầm giọng nói.
“Đưa muội đi? Tướng quân, người không đi sao?” Đan Hoằng ngước mắt hỏi.
Một cơn gió lướt qua thổi tung tóc mai của Đan Hoằng, để lộ va một vết bớt đỏ phía sau tai trái, Đan Hoằng kiên quyết nói: “Tướng quân, nếu người cùng đi, Đan Hoằng mới đi, nếu người muốn ở lại, Đan Hoằng sẽ ở lại cùng người.”
Hoa Trứ Vũ sững sờ ngồi xuống giường.
Ánh nắng đầu xuân xuyên qua tấm màn làm từ lụa mỏng, chiết xạ thành năm màu sáng khác nhau hắt lên người Hoa Trứ Vũ. Nhưng dù cho vầng sáng này diễm lệ tới cỡ nào cũng không thể che được vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt đầy vẻ khiếp sợ của nàng.
Trước mắt trở nên mơ hồ, trời đất như chỉ còn lại một màu trắng xóa, nàng cúi đầu xuống, một lát sau mới nhìn Đan Hoằng, cười nói: “Đan Hoằng, ta không thể liên lụy tới muội cả đời!”
Đan Hoằng cúi đầu nghẹn ngào, Hoa Trứ Vũ giang tay ôm Đan Hoằng vào lòng. Nàng nheo mắt quan sát vết bớt sau mái tóc rối của Đan Hoằng. Một vết bớt màu đỏ hiện rõ trong tầm mắt. Tay nàng khẽ run lên.
Trái tim Hoa Trứ Vũ, dường như đã rơi xuống vực thẳm.
......
“Ta muốn biết, vì sao lại nói ta không phải là Trác Nhã?”
Bạch Mã phu nhân quay lại mỉm cười, nói: “Sau tai trái Trác Nhã có một vết bớt màu đỏ.”
......
“Tiểu thư, đây là vật Cẩm Sắc đeo từ nhỏ, cũng là tín vật để đoàn tụ với người nhà. Nguyện vọng lớn nhất kiếp này của Cẩm Sắc là được đoàn tụ với người thân, chuyện này, để phiền tiểu thư thay Cẩm Sắc hoàn thành.”
......
Cẩm Sắc! Chẳng lẽ Cẩm Sắc không phải công chúa Bắc Triều? Mà là Đan Hoằng?
Từ sau khi gặp lại Cẩm Sắc, nàng cũng chưa quan sát sau tai trái Cẩm Sắc có vết bớt màu đỏ hay không. Mà vết bớt sau tai trái Đan Hoằng, tuyệt đối không phải trùng hợp ngẫu nhiên.
Cẩm Sắc do nàng cứu ở bên ngoài về, Đan Hoằng do nàng cứu ở kỹ viện về, Cẩm Sắc và Đan Hoằng đều là người bên cạnh nàng. Trước giờ nàng vẫn luôn tin, Cẩm Sắc được Cơ Phượng Ly cứu, chuyện công chúa Bắc Triều là do Ôn Uyển tiết lộ.
Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, mọi chuyện có thật đúng như vậy không?
Nàng đã từng nghi ngờ, nhưng nàng không dám tin. Nguyên nhân khiến nàng không dám tin chỉ có một, nàng không dám tin, hai lần cứu giúp kia đều do người đó thiết kế. Càng không dám tin những người bên cạnh nàng đều do người ở trong bóng tối sắp đặt. Càng không thể tin được, việc Cẩm Sắc thay thế nàng cũng một kế hoạch, tất cả là để cài Cẩm Sắc – người mang danh công chúa Bắc Triều đến bên cạnh Cơ Phượng Ly.
Nhưng mọi chuyện đã đi tới nước này, nàng không có lý do gì không tin!
Trái tim như thiếu dưỡng khí, đau tới không thở nổi!
“Đan Hoằng, nếu muội muốn ở lại thì ở lại đi, nhưng ở trong cung, phải biết tự mình bảo trọng.” Hoa Trứ Vũ khẽ nói.
Cảm giác khiếp sợ trong lòng chưa tan biến đã có thể mở miệng tươi cười, nàng tự bội phục chính mình, nàng luyện được bản lĩnh khống chế cảm xúc từ khi nào vậy, chỉ là ở lâu trong mớ âm mưu hỗn độn này, nàng đã sớm trở thành một con rối rồi.
Trong mắt Đan Hoằng dâng lên một lớp sương mù, bi thương như vậy, lạnh giá như vậy. Cảm xúc này sao có thể là giả, Đan Hoằng trong lòng nàng mãi là một cô nương lương thiện mà kiên cường, dù cho tất cả mọi người bên cạnh phản bội nàng, nàng cũng không tin Đan Hoằng sẽ làm như vậy.
“Tiểu thư, điểm tâm tới rồi.” Thúy Vân bưng một đĩa điểm tâm lên.
“Đặt lên bàn đi!” Hoa Trứ Vũ quay lại nói với Đan Hoằng. “Nếm thử đi!”
Đan Hoằng dùng tay cầm lấy một miếng điểm tâm, chậm rãi cho vào miệng, chỉ cảm thấy hương vị ngọt ngào, rất ngon miệng, liền gật đầu cười: “Ngon lắm!”
Hoa Trứ Vũ nhìn nụ cười thuần khiết của Đan Hoằng, trong lòng cảm thấy chua xót.
Vào ngày Thái nói với nàng trong thuốc có độc, nàng từng nghi ngờ Đan Hoằng, nhưng từ khi biết tất cả chỉ là hiểu lầm, nàng đã thề sẽ không bao giờ nghi ngờ Đan Hoằng nữa.
Sáng sớm hôm sau, Hoa Trứ Vũ lên chùa dâng hương, lên xe ngựa rời khỏi Nhiếp phủ.
Từ sau vụ Hoa Trứ Vũ nhảy xuống hồ, Hoàng Phủ Vô Song cũng không còn hạn chế tự do của nàng, có lẽ vì Đan Hoằng vẫn đang ở trong cung, cũng có lẽ hắn nghĩ Hoa Trứ Vũ đã mất hết nội lực, cho dù muốn trốn cũng chạy không thoát.
Trời vừa mưa, mặt đường hơi trơn, xe ngựa đi rất chậm. Hoa Trứ Vũ ngồi trong xe ngựa, vén màn xe nhìn ra ngoài, lúc này xe ngựa đã chạy lên đường núi, hai bên đất đá lởm chởm, bóng cây xanh lòa xòa lay động trong gió, hoa đào nở rộ như dải mấy màu hồng treo trên đường.
Phía sau xe ngựa có bốn thị vệ cưỡi ngựa đeo đao, bám sát không rời. Mắt thấy xe ngựa sắp đi hết còn đường núi, khoảng cách với am nhỏ không còn xa, Hoa Trứ Vũ chậm rãi buông màn xe xuống. Khóe mắt nhìn về phía Thúy Vân, chỉ thấy cô đang vén màn xe phía đối diện, không ngừng ngó nghiêng xung quanh.
Hoa Trứ Vũ âm thầm rút ra mấy mũi mai châm phóng về phía mông con ngựa kéo. Một con ngựa chấn kinh hí dài, kéo xe ngựa chạy như điên, một khác thấy thế cũng vội vàng hí lên chạy theo một hướng khác, xe ngựa bị hai con vật giằng co, nghiêng ngả chực đổ xuống đường.
Thúy Vân là người có võ công, nhìn thấy tình cảnh này liền đưa tay kéo Hoa Trứ Vũ lại, nhưng toa xe đột ngột nghiêng sang một phía, Hoa Trứ Vũ thừa cơ đẩy Thúy Vân ra khỏi xe, ngã xuống mặt đất.
Thị vệ phía sau thấy thế, lập tức phi ngựa đuổi theo, có người nhảy lên mới ghìm lại được hai con ngựa đang kinh hãi kia.
Hoa Trứ Vũ ngồi trong toa xe, thở hắt ra.
“Tiểu thư, người thế nào rồi? Có bị thương không?” Thị vệ đứng ngoài toa xe, lo lắng hỏi.
“Ta không sao!” Hoa Trứ Vũ bình tĩnh nói.
Mấy thị vệ khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Hoa Trứ Vũ xốc màn xe bước ra ngoài. “Ta không sao, may mà có gối mềm che chắn, cũng không bị thương, chỉ cảm thấy vai hơi ê ẩm, Thúy Vân sao rồi?”
“Thúy Vân ở đây!” Lúc này mới có một thị vệ lo lắng chạy lại chỗ Thúy Vân.
Hoa Trứ Vũ nhìn lại, chỉ thấy Thúy Vân đã ngã xuống đường, đùi bị thương, có máu chảy ra thấm ướt váy. Trán cũng bị đập vào đá rớm máu. Nàng bước qua nâng Thúy Vân dậy, lệnh ột thị vệ tới cõng Thúy Vân, thản nhiên nói: “Tới am phía trước, tìm một căn phòng để băng bó vết thương.”
Đoàn người vào trong am, Hoa Trứ Vũ cũng không vội đi dâng hương mà đỡ Thúy Vân vào trong một gian phòng nhỏ. Ni cô trong am cầm thuốc trị thương tới, Hoa Trứ Vũ lệnh cho các thị vệ canh gác bên ngoài, còn mình tự tay băng bó, bôi thuốc cho Thúy Vân.
Đợi sắp xếp thỏa đáng, Thúy Vân đã hôn mê, để an toàn nàng điểm thêm huyệt ngủ của cô ta rồi mới đẩy cửa sổ, lặng yên đi ra ngoài.
Hậu viện am ni cô là nơi ở của các ni cô, vào ban ngày, lúc dâng hương nơi đây không có một bóng người. Còn bây giờ, có một người đang chắp tay đứng dưới gốc cây hoa đào, dáng người cao lớn, mặc bộ quần áo màu tím sang trọng, quý phái, nghe thấy tiếng động phía sau, hắn liền chậm rãi quay đầu lại.
Vẻ mặt của hắn vẫn tuấn mỹ và lạnh lùng như trước, toàn thân toát lên khí chất kiêu ngạo, trong khoảnh khắc nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, đồng tử mắt đột ngột co lại, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ, ánh mắt sâu thẳm, sắc bén nhìn Hoa Trứ Vũ.
Hoa Trứ Vũ bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, trong lòng cảm thấy hơi bối rối. Nàng hít sâu một hơi, cất tiếng nói: “Để ngài chờ lâu rồi!”
Đôi mắt tím thâm thúy của Tiêu Dận đăm chiêu nhìn Hoa Trứ Vũ, ánh mắt sâu thẳm khó lường, môi mỏng khẽ mím lại thành một đường thẳng, lạnh lùng khoanh tay im lặng không nói. Một lúc sau, hắn mới nhếch môi cười: “Thì ra Bảo thống lĩnh oai phong nơi chiến trường lại là một mỹ nhân xinh đẹp như vậy.”
“Bảo thống lĩnh đã chết!” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói.
Tiêu Dận vuốt cằm, chậm rãi hỏi: “Cô cho người hẹn ta tới đây, nói là muốn cho ta biết tin tức về Trác Nhã, vậy Trác Nhã đâu?”
Nhân lúc rời phủ mấy ngày trước, nàng đã âm thầm truyền tin cho Bình Lão Đại, bảo hắn nghĩ cách dẫn Tiêu Dận tới am ni cô.
Hoa Trứ Vũ nhìn Tiêu Dận, cố gắng khắc chế cảm xúc mãnh liệt trong lòng, bình tĩnh cất tiếng hỏi: “Nếu chỉ nhìn qua tranh, liệu ngài có thể nhận ra cô ấy hay không?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Phượng Ẩn Thiên Hạ
Nguyệt Xuất Vân
Phượng Ẩn Thiên Hạ - Nguyệt Xuất Vân
https://isach.info/story.php?story=phuong_an_thien_ha__nguyet_xuat_van