Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Lãnh Nữ Thập Nhị Phu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 132: Hoàng Chỉ Công Tử
T
iếng đàn nửa như hạc vờn qua núi, một hồi phong vân cuối cùng lại êm dịu nhẹ nhàng, rời rạc kết thúc. Nàng khẽ mở mắt tầm nhìn dừng tại con đường mòn gần đó thì thấy một nam tử đang đi tới. Hắn vận y phục màu xanh lam nhạt, tóc búi bằng đỉnh bạch ngọc quan, mày như viễn sơn, nguyệt mi tinh nhãn ( mắt đẹp như sao ), khuôn mặt cũng là một dạng yêu nghiệt khó có thể phân biệt là nam hay nữ như Mạc Khiết Thần nhưng dung mạo này lại làm người ta cảm thấy nhu nhược, thương tiếc trong lòng. Xán như xuân hoa, kiều như thu nguyệt, thoạt nhìn liễu nhược phù phong, khiến người ta không đành lòng muốn ôm ấp, che chở.
Lam y nam tử hơi sửng sốt, đi đến trước tiểu đình, từng bước thanh tao phong dật, nhẹ nhàng hành lễ, yếu ớt cười: " Thảo dân Hoàng Chỉ tham kiến Vương gia, thảo dân đi theo tiếng đàn đường đột đến đây, hi vọng Vương gia không trách thảo dân đã quấy rầy nhã hứng." Âm thanh như tiếng đàn gảy, réo rắt, thanh thúy.
Tư Nguyệt cũng không có ngạc nhiên khi hắn nhận ra nàng, nàng khẽ cười, từ tính nói: " Không sao, nếu là người yêu đàn bổn vương làm sao có thể trách cứ ngươi, đã đến thì ở lại thưởng ngoạn một chút, ngươi không từ chối bổn vương chứ?"
Mạc Khiết Thần và Hạ Lan Tích Vũ thoáng nhíu mày, Tư Nguyệt bình thường đều rất ít khi nói chuyện với ngoại nhân, hiện tại làm sao có thể mời một nam tử khác cùng thưởng ngoạn? Mạc Khiết Thần liếc Hoàng Chỉ một cái, ánh mắt rét lạnh, tràn ngập sát khí
Hoàng Chỉ nhìn nàng nở nụ cười phong hoa tuyệt đại, thất thần một lúc, cũng không để ý đến sát khí của Mạc Khiết Thần mà đi vào trong đình: " Vậy thì thảo dân cung kính không bằng tuân lệnh."
Tư Nguyệt vuốt vuốt cằm, nhàn nhạt cười: " Ngồi đi. Hoàng Chỉ công tử là đi dạo rừng mai sao?"
Hoàng Chỉ ngượng ngùng gật đầu, tựa như nàng dâu nhỏ khiến người ta muốn âu yếm, mâu quang lướt qua Mạc Khiết Thần và Hạ Lan Tích Vũ thoáng hiện lên một tia kinh diễm, vẫn là cười nói: " Hoàng Chỉ nghe nói rừng mai này đầu xuân nở hoa rất đẹp nên mới đi thưởng ngoạn một chút, không nghĩ tới lại gặp được vương gia."
Tư Nguyệt chống cằm nhìn hắn, khóe môi anh đào hơi nhếch lên: " Đúng là rừng mai này rất đẹp." Ánh mắt trong suốt, nhìn không thấy đáy lại làm người ta vô thức hãm sâu.
Mâu quang Mạc Khiết Thần càng lúc càng âm trầm, nhích lại bên cạnh nàng, tỏ vẻ ủy khuất nói: " Vương gia, còn ta thì sao, ta có đẹp hay không?" Mặc dù không rõ ý đồ của nàng nhưng chỉ cần nhìn thấy nàng cười cười nói nói với nam nhân khác trong lòng hắn liền vô cùng khó chịu.
Nàng nhướn mày, ho khan một tiếng: "Uh, đẹp." Nam nhân này không phải là ăn dấm chua chứ? Dư quang trong mắt liếc qua Hoàng Chỉ, nàng không tin cái gọi là vô tình, nếu người đã đến thì nàng tiếp, là bạn hay địch vẫn chưa biết được!
Mạc Khiết Thần nhãn tình sáng ngời, khiêu mi nhìn Hoàng Chỉ, chợt nói: " Hoàng Chỉ công tử đã theo tiếng đàn đến đây thiết nghĩ chắc chắn cầm nghệ không tồi, chi bằng đàn một khúc trợ vui." Hắn vừa nói vừa vuốt một sợi tóc của Tư Nguyệt, bạc môi cười tà.
Hoàng Chỉ đương uống trà, nghe vậy thì hơi khựng lại một chút, đặt tách trà xuống, cười nhẹ: " Được trợ vui cho vương gia là hồng phúc của Hoàng Chỉ, chỉ mong vương gia không chê Hoàng Chỉ đàn quá khó nghe, làm bẩn huyền cầm của vương gia."
Tư Nguyệt biết Mạc Khiết Thần đang muốn giúp nàng, con người có thể nói dối nhưng tiếng đàn thì không thể. Muốn biết hắn là trung hay gian, địch hay bạn, dựa vào tiếng đàn là phương pháp dễ dàng nhất. Nàng thanh thúy nói: " Không sao, chỉ là một khúc trợ vui, không cần phải câu nệ."
Hoàng Chỉ thong dong đứng dậy đi tới bên bàn đặt huyền cầm, nhấc tay nhấc chân đều là nhẹ như sương, đạm như yên nhưng cũng không có đánh mất phong thái thanh tao của nam nhân. Hắn lướt qua dây dàn, khẽ khẽ híp mắt thử âm: " Quả là một thanh đàn tốt."
Tư Nguyệt liếc ngón tay thon trắng như ngọc của hắn, phượng mi cũng khép lại như đang đợi chờ cầm âm vang lên.
Mưa qua Bạch Lộ Châu
Lưu luyến Đổng Tước Lâu
Tà dương nhuộm màu cỏ cây, thoáng ửng hồng
Lay động trên sông cánh buồm xa
Nhìn lại ánh nến tựa như hoa, chưa nói gì người đã ngại ngùng
Tâm sự khẽ như đùa vui, nhẹ nắm lấy đôi bàn tay, mặc cho tóc mây vương đôi mắt
Cho nên hoa rơi khắp trời hạnh phúc mãi lưu truyền
Lưu truyền chuyện xưa buồn vui quyến luyến
Cho nên dung nhan khuynh quốc khuynh thành không thay đổi
Dung nhan nháy mắt đã thành vĩnh viễn
Giờ phút này hoa rơi khắp trời hạnh phúc mãi bên người
Bên người hai phía là vạn thủy thiên sơn
Giờ phút này khuynh thành khuynh quốc gần nhau vĩnh viễn
Vĩnh viễn đêm yên tĩnh như bài ca dịu dàng
Tiếng đàn không có tạp niệm, hòa vào một khúc réo rắt ngâm nga, triền miên không dứt, nỉ non thấm sâu vào lòng người. Thanh âm thanh thúy dịu dàng một khúc " Khuynh quốc khuynh thành" như hòa vào phong cảnh thiên nhiên, mai hoa đáo lạc, từng cánh nhẹ như lông vũ, mềm mại như tơ.
Âm dứt, Hoàng Chỉ vuốt ve một lần nữa dây đàn, tình cảm nồng đậm như đang nhìn người yêu. Hắn cắn cắn môi, nhàn nhạt cười như triển lộ phù dung: " Hoàng Chỉ xấu hổ rồi."
Tư Nguyệt lúc này mới hồi thần, cầm nghệ không sai, bất quá vẫn có chút dụng tâm. Nàng chợt nghĩ tới Phượng Trầm, âm đàn của hắn trong trẻo như nhàn vân dã hạc, tựa hồ không thuộc về thế gian, ánh mắt dừng tại Hoàng Chỉ hơi ngưng đọng, nàng phiếm cười: " Đàn rất hay. Không biết Hoàng Chỉ công tử là thiên kim của phủ nào?" Dựa vào tiếng đàn người này có vẻ không phải dụng tâm quyến rũ nàng mà là muốn hợp tác, còn về hợp tác cái gì xem ra phải tìm hiểu một phen.
Hoàng Chỉ tươi cười: " Hoàng Chỉ chỉ là bá tánh bình thường, trong lúc rãnh rỗi mở một cái Yến Tâm Trai, làm vương gia chê cười rồi."
Tư Nguyệt liếc Khúc Lưu Thương, hắn lập tức đi tới thấp giọng nói: " Là đệ nhất tửu lâu ở kinh thành, lão bản gọi là Hoàng Chỉ công tử, danh tiếng không thua kém Trầm Vương gia cho lắm."
Nàng gật đầu, nheo mắt nhìn Hoàng Chỉ, tựa tiếu phi tiếu: " Nguyên lai là Hoàng Chỉ công tử nổi danh kinh thành, bổn vương là người từ nơi khác đến nên không biết, Hoàng Chỉ công tử không trách bổn vương chứ?"
Hoàng Chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói thanh thanh thúy thúy, nhu nhu nhược nhược: "Hoàng Chỉ tài mọn làm sao dám trách vương gia."
Tư Nguyệt gõ "lốc cốc" mấy tiếng lên bàn, như có như không hỏi: " Ta nghe nói hàng năm Yến Tâm Trai đều tổ chức Mẫu Đơn hội dành cho các tiểu thư công tử khắp kinh thành đến trao đổi thư họa. Không biết năm nay bổn vương có được mời hay không?"
Hoàng Chỉ thụ sủng nhược kinh, điềm đạm cười: " Vương gia nếu đến chính là vinh hạnh cho bổn lâu rồi. Hoàng Chỉ còn đang lo lắng không biết làm sao để mời được vương gia đây."
Tư Nguyệt "a" một tiếng, thâm sâu nhìn hắn đang muốn mở miệng phía xa truyền tới tiếng ngựa, một gia đinh mặc trang phục hạ nhân của Tiêu Dao Vương phủ chạy đến, hớt hải nói: " Vương gia, Tử Giai sơn trang có thư tín khẩn cấp."
Tư Nguyệt nhíu mày để cho Khúc Lưu Thương tới lấy thư, nàng liếc qua Hoàng Chỉ, vẫn là mở phong thư ra. Mạc Khiết Thần và Hạ Lan Tích Vũ khẽ cau mày, dư quang thoáng nhìn nội dung trong lá thư, nháy mắt thần sắc ngưng trọng, khuôn mặt trở nên cổ quái.
Nguyên lai trong thư Tử Giai Âu Thần nói muốn buông tha cho Tư Nguyệt, sắp tới sẽ cưới biểu muội Châu Uyển Nhi của hắn, cũng tức là nữ tử từng trúng độc của Quái Mục được hắn mang đến nhờ Tư Nguyệt chữa trị!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Lãnh Nữ Thập Nhị Phu
Lạc Tuyết
Lãnh Nữ Thập Nhị Phu - Lạc Tuyết
https://isach.info/story.php?story=lanh_nu_thap_nhi_phu__lac_tuyet