Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Xà Vương Tuyển Hậu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.2 - Chương 127: Yêu Thân Rắn Của Hắn!
M
ột phòng kiều diễm, cảnh xuân vô hạn.
Đột nhiên, tiếng đập cửa vang lên phá tan khung cảnh, thanh âm của tú bà truyền đến: “Công tử, các ngươi chuẩn bị xong chưa, đã một lúc lâu rồi, công tử mau ra đây, chúng ta bàn việc làm ăn. Công tử? Công tử…”
“Cốc cốc cốc…”
Bối Bối thần trí đang mê loạn dần dần được kéo về, nàng hơi giật mình, thanh âm vẫn yêu kiều như cũ: “Ưm… Cô Ngự Hàn, có … người…”
“Mặc kệ bà ta.” Cô Ngự Hàn điên cuồng tạo từng đợt sóng tình trên người nàng, giọng nói mang theo hơi thở dồn dập.
“Không được, nếu nàng ta đi vào thì sao bây giờ, Hàn…” Nàng chuyển sang làm nũng, hai tay cũng vội vàng xê dịch trên thân rắn của hắn, nàng phát hiện mình đã yêu thân rắn của hắn, mềm mại, rất co dãn, còn ấm áp hừng hực.
Bất mãn với việc nàng phân tâm, hắn dùng lưỡi rắn cuốn lấy ngực nàng, khiến nàng ngâm khẽ một tiếng: “A đau…”
“Không được phân tâm.” Hắn bá đạo ra lệnh.
“Nhưng mà…”
“Cốc cốc cốc, công tử, công tử, nếu các ngươi không ra ta sẽ phá cửa vào, ta còn phải buôn bán nha, các ngươi chiếm lĩnh gian phòng tốt nhất của ta lâu như vậy, công tử!” Giọng tú bà nghe như có chút giận dữ.
Cô Ngự Hàn không nhịn được đành ngừng lại ngẩng đầu rắn lên, mắt rắn nhìn trừng trừng về phía cánh cửa, đáy mắt lấp lánh hồng quang, một luồng sáng mạnh mẽ bắn xuyên qua cửa, trúng thẳng vào tú bà.
“Ôi, đau chết ta.” Cái mông tròn vo của tú bà rơi bịch xuống đất, đau đến mức khuôn mặt mập mạp của bà ta nhăn nhúm lại như cái bánh tét.
Cảm nhận được lực lượng là từ bên trong bắn ra, tú bà lăn lông lốc đứng lên, thở hổn hển trơ mắt nhìn cánh cửa: “Các ngươi là đồ lừa gạt! Cũng dám đến Phượng lai lâu của ta, chờ đó, ta sẽ lập tức đem các người đá ra ngoài!”
Tú bà thở hồng hộc phất cái khăn tay, lắc lư cơ thể mập ú tức giận bỏ đi.
Bên trong phòng.
“Làm sao bây giờ?” Bối Bối đã bị tú bà khiến cho thanh tỉnh đến năm phần, nàng ôm lấy cổ Cô Ngự Hàn không nỡ… buông ra, khẩn trương nhìn vào mắt hắn.
“Ngu ngốc.” Miệng rắn mấp máy, ánh mắt mỉm cười.
Bối Bối tò mò dán sát vào đầu hắn, nhìn vào đôi mắt lóng lánh trong sáng oánh hồng kia, không nhịn được than thở: “Cô Ngự Hàn, mắt ngươi thật đẹp, ngươi biết không, lần đầu tiên bị ngươi đuổi theo, ta liền cảm nhận được mình đang bị trêu chọc, ánh mắt của ngươi dường như biết nói.”
Hắn vươn dài đầu rắn, càng thêm gần sát nàng, liếm lên cổ nàng, tiếp tục khiêu khích nàng: “Đừng nói nữa, chúng ta vẫn chưa ân ái xong.”
“Nhưng mà có người đến…” Lý trí và cơ thể nóng bỏng của Bối Bối đấu tranh gay gắt.
Hừ nhẹ một tiếng, hắn bay lên trong phút chốc, rời khỏi thân thể của nàng.
Bối Bối cảm thấy bỗng nhiên trống rỗng, theo bản năng muốn vươn tay giữ lấy hắn, hắn lại cười xấu xa liếc mắt dò xét nàng, cố ý trách né bàn tay nàng, bay khỏi chiếc giường lớn, vờn quanh căn phòng một vòng, ánh sáng đỏ ửng lờ mờ toả ra.
Rất nhanh, hắn lại trở về trên người nàng.
“Ta đã trở về, bảo bối. Ta bày kết giới, bọn họ không vào được đâu.”
Gấp gáp ôm lấy hắn, biết đã an toàn, nàng thẳng thắn dùng cả hai tay hai chân quấn chặt lấy hắn, mà hắn cũng quấn quýt lấy nàng, một người một xà cùng bắt đầu… nhịp điệu nguyên thuỷ nhất, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi.
…
Khi tú bà mang người đến, những tên hộ vệ hùng hùng hổ hổ xông tới trước phòng, không chút khách khí đến đập cửa, nhưng cánh tay còn chưa chạm tới cánh cửa, đã bị bật nảy ra ngoài, ầm ầm rớt xuống đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Có điều, tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng mắng tức giận của bọn họ không hề truyền vào bên trong phòng.
Trong phòng, triền miên dây dưa, hoàn toàn không nhiễu loạn.
Không biết người và xà triền miên bao lâu, nàng chỉ cảm thấy mình như đang ở trên mây, rồi như đang ở sông nhỏ, lúc lại ra tận đại dương mênh mông sóng vỗ.
Ý thức lúc gần lúc xa, trên người chỉ còn duy nhất một cảm giác mãnh liệt là hắn đang quấn quanh nàng.
Mây mưa thất thường qua đi, nàng mệt đến ngủ rất say, môi anh đào bị hôn đến đỏ lựng, nhưng vẫn đọng lại nụ cười thoả mãn.
Cô Ngự Hàn biến trở về hình người, nghiêng thân nằm ngắm nàng ngủ, trong lòng tràn đầy thoả mãn.
Đột nhiên, lỗ tai hắn giật giật, nghe được một ít tiếng vang, hắn nhanh chóng nhấc chăn đắp lên cơ thể đầy đặn của nàng, hồng quang loé sáng, hắn đã mặc xong đồ ngồi xuống cạnh bàn.
Ngón tay bắn ra, trướng rèm trước giường buông xuống, vung thêm một lần, đồ dùng tình thú trên mặt bàn lập tức biến mất.
Gần như đồng thời, thân ảnh Thương Tuyệt Lệ dần dần hiện ra trong phòng.
“Vương.” Hắn hành lễ.
Cô Ngự Hàn ngẩng đầu, con ngươi đen nghiêm nghị nhìn hắn: “Tuyệt Lệ, người ta bảo ngươi điều tra đã làm xong chưa?”
Thương Tuyệt Lệ cúi đầu tạ tội: “Thuộc hạ vẫn chưa tra ra được, nam nhân gọi Tiểu Ngoan hình như không có ai biết hắn, người nào đã gặp hắn đều nói hắn là ngốc tử, sau đó cũng không biết gì thêm.”
“Như vậy à?” Cô Ngự Hàn hạ thấp tầm mắt trầm ngâm, nơi này không ai biết Tiểu Ngoan, vậy hắn không phải người ở đây?
“Vương, người thấy nam nhân kia vì sao lại tiếp cận Bối Bối tiểu thư? Chẳng lẽ là vì hắc tinh ngọc bội trên người nàng?” Thương Tuyệt Lệ có chút lo lắng.
“Không biết, Bối Bối rất tín nhiệm hắn, ta vẫn chưa hỏi Bối Bối quen biết hắn như thế nào, ta đã thử qua thân thủ của hắn, pháp lực của hắn rất cao cường, so với ta không phân thắng bại.” Đây là điều hắn lo lắng nhất, nếu như Tiểu Ngoan có ý xấu, nhưng lại mai phục chờ có trợ thủ, thì tình hình của bọn họ sẽ không an toàn.
Thương Tuyệt Lệ kinh ngạc trợn to hai mắt: “Pháp lực của tên… ngốc tử kia cùng vương không phân cao thấp? Điều này sao có thể, ngay cả thái tử Hắc Phong quốc cũng không phải là đối thủ của người, này…”
“Ta cũng rất muốn biết lai lịch của hắn, dù sao… Ta thực sự là chưa từng gặp qua đối thủ như vậy.” Cô Ngự Hàn rất thận trọng nhưng không khỏi cảm thấy có chút hưng phấn, đã là người tu luyện pháp thuật thì đều thích có kỳ phùng địch thủ – đây là thứ dục vọng nguyên thuỷ.
“Thuộc hạ sẽ tiếp tục điều tra, không có người nào là không tra ra được, trừ khi người đó không tồn tại.” Thương Tuyệt Lệ hừng hực chí khí, kẻ địch càng mạnh, thì càng kích phát ý chí chiến đấu.
“Uh, ngươi đi đi.”
Thương Tuyệt Lệ vừa xoay người, lại như nhớ ra điều gì: “Vương, trưởng lão nói Bối Bối tiểu thư có kiếp nạn, chẳng lẽ có liên quan đến Tiểu Ngoan?”
“Ta sẽ không để nàng gặp nguy hiểm!” Cô Ngự Hàn mím chặt môi, đáy mắt xẹt qua một tia sáng mạnh mẽ kiên định, kẻ nào dám động vào bảo bối của hắn, hắn sẽ diệt kẻ đó!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Xà Vương Tuyển Hậu
Bổn Túi Túi
Xà Vương Tuyển Hậu - Bổn Túi Túi
https://isach.info/story.php?story=xa_vuong_tuyen_hau__bon_tui_tui