Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Chất Tử Điện Hạ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.4 - Chương 10: Thụ Mệnh
“N
gươi nói Bắc Linh vương băng hà!” Người tựa ở cửa sổ chạm rỗng quay đầu lại thản nhiên hỏi.
“Đúng vậy, chủ thượng! Bắc Linh vương ở trên tường thành tuyên bố truyền ngôi cho tam hoàng tử An Cẩn Du, An Cẩn Lạc tức giận cho nên đem Bắc Linh vương đẩy xuống tường thành!” Thám tử cúi đầu nói.
“Thật sự là quá ngu xuẩn!” Người nọ nhíu mày, lại nói tiếp, “Ngươi truyền qua dặn hắn cần phải che giấu chuyện này đi!”
“Vâng, chủ thượng!” Thám tử lui ra.
Gã rũ xuống mi mắt nhìn chén phỉ ngọc trong tay, đường cong khóe môi hoàn mỹ bỗng nhiên nổi lên một mạt cười nhạt, “Bắc Linh sao......”
——————-
Khi tin tức Bắc Linh vương trụy lâu (rơi lầu) bỏ mình truyền khắp đại giang nam bắc, nội tâm Tử Li còn đang vì trọng trách nặng nề có nên nhận vực dậy giang sơn Bắc Linh hay không mà đau khổ giãy giụa.
Không, không tiếp thụ, ta không phải An Cẩn Du, ta không cần phải …khiêng lên gánh nặng theo ta cả đời này.
Nhưng ta hiện tại, ta hiện tại là thân thể của An Cẩn Du, làm Bắc Linh hoàng tử, về công về tư hắn đều phải nhận vận mệnh như vậy......
Như phát điên mà cào cấu tóc, Tử Li một đêm không ngủ phiền muộn từ trên giường ngồi dậy, cúi thấp đầu nhìn chằm chằm giầy dưới chân ngẩn người.
“Điện hạ......” Cửa bỗng nhiên truyền đến thanh âm ách họng của Ngụy Thần.
Tử Li chầm chậm đi qua mở ra cửa phòng, Ngụy Thần đứng ngoài cửa, sắc mặt bình thường khôi ngô giờ đây tiều tụy tái nhợt không khỏi làm y ngạc nhiên.
“Ngụy tướng quân, có việc gì thế?” Tử Li có chút hiềm nghi minh tri cố vấn (biết rõ còn cố hỏi).
“Điện hạ, ” Ngụy Thần nâng lên đôi mắt tràn đầy tơ máu nhìn y, thanh âm khàn khàn, “Bệ hạ...... Băng hà!”
Tử Li tâm thần nhảy dựng, rũ xuống mắt tiệp không dám cùng ánh mắt ẩn nhẫn thống khổ của hắn đối diện.
Ngụy Thần xiết chặt tờ giấy bồ câu đưa tin tới trong tay, “Bệ hạ không phải bệnh chết mà là bị tên súc sinh An Cẩn Lạc kia đẩy từ trên tường thành xuống...... tại chỗ bỏ mình!” Nói xong ức chế không được ôm mặt hai đầu gối quỳ xuống, tướng quân uy vũ cứng cỏi này cư nhiên giống như đứa nhỏ nấc thanh khóc, nước mắt chảy ra từ khe hở dọc theo mu bàn tay tí tách rơi xuống đất.
Tử Li trong lòng không đành lòng, nhưng cũng không biết nên an ủi như thế nào.
“Bệ hạ a, thần đáng chết, thần vô năng...... Mắt thấy Bắc Linh giang sơn sẽ rơi xuống trong tay súc sinh giết quân giết phụ kia lại chuyện gì cũng làm không được, thần phụ trọng thác, hôm nay chỉ có cái chết tạ tội tế thiên linh!” Nói xong từ trong tay áo rút ra một thanh chủy cuồng cuồng hướng tâm khẩu đâm vào.
Tử Li thấy thế kinh hãi, vội vàng ôm lấy cánh tay hắn khuyên nhủ: “Ngụy Tướng quân ngươi làm cái gì vậy? Cho dù ngươi tự sát phụ hoàng cũng sẽ không sống lại, An Cẩn Lạc cũng sẽ không bởi vậy mà mất mạng, nếu ngươi chết ngược lại là đúng ý hắn! Tướng quân ngươi có thể nào hồ đồ như thế nha!”
“Nếu không chết ngài bảo thần còn có thể diện gì tiếp tục sống a? Chẳng những hộ chúa bất lực làm cho bệ hạ bỏ mạng, đây là bất trung. Biết rõ bệ hạ vì thay thần tranh thủ càng nhiều thời gian mà không tiếc ăn Hồi đầu hoàn nhưng thần lại lặp đi lặp lại nhiều lần cô phụ trọng thác của bệ hạ, đây là bất tài. Tội thần bất trung bất tài như vậy mặt mũi nào sống trên hậu thế? Không bằng theo bệ hạ đi, trên đường hoàng tuyền còn có thể thay bệ hạ khai đạo kính giá (mở đường hầu hạ)!” Nói xong lại dùng lực hướng tới ngực đâm đi.
Tử Li gắt gao lôi kéo hắn, cuống quít kêu lên: “Không thể, tướng quân ngươi đã quên phó thác trước khi lâm chung của phụ hoàng ta sao, sau khi người chết ngươi phải cúc cung tận tụy rồi sau đó ủng hộ ta đăng cơ vi vương, hiện giờ ngươi lại muốn tự tìm đoản kiến (ýnghĩ nông cạn), đây mới là chân chính bất trung bất tài! Vứt bỏ như thế, phụ hoàng dù chết cũng sẽ không nhắm mắt!”
Ngụy Thần hai mắt sáng ngời, bỗng nhiên gắt gao quay ngược lại nắm tay Tử Li kích động nói: “Nói như vậy, nói như vậy điện hạ ngài đáp ứng rồi!”
“...... Đúng, đúng vậy! Dù sao ta cũng là con cháu Bắc Linh, bảo trụ giang sơn Bắc Linh là trách nhiệm nghĩa bất dung từ của ta!” Tử Li ngừng lại trong chốc lát nói. Mặc kệ, trước đáp ứng rồi nói sau, sự tình về sau tính tiếp!
Ngụy Thần lau nước mắt hướng Tử Li quỳ thẳng ôm quyền, từng tự kiên định nói: “Ta, Ngụy Thần lúc này thề, nguyện cùng mười một vạn huynh đệ nơi biên quan tận tâm hiệp trợ điện hạ đi lên đế vị, phụ tá điện hạ hoàn thành đại nghiệp thống nhất!”
Tử Li bách cảm giao tạp (trăm mối tơ vò =]), đem Ngụy Thần nâng dậy nói, “Tướng quân, có một lời này của ngài, bản điện hạ tin tưởng ý nguyện này sẽ không còn xa!”
“Khổ nhục kế này dùng thật đúng là hiệu quả!” Hai người đang nói, bỗng nhiên lại truyền đến tiếng cười lạnh của An Cực Khanh.
Ngụy Thần sắc mặt khổ sở, quay đầu lại nhìn hắn muốn nói lại thôi.
Kỳ thật Tử Li như thế nào không nghĩ tới đây là khổ nhục kế của Ngụy Thần? Nhưng vô luận là kế hay không, Tử Li cũng không thể mắt thấy thanh chủy thủ kia đâm xuống làm cho kế này hóa thành thật! Mặt khác, trung tâm nghĩa đảm của Ngụy Thần cũng làm cho y không khỏi lâm vào động dung!
“Hoàng thúc, ” sau khi biết thân phận An Cực Khanh, Tử Li đã sửa miệng gọi như vậy, “Ta biết hoàng thúc kỳ thật là một người miệng lưỡi chua ngoa nhưng tâm đậu hủ! Ngài cản trở ta trở về như vậy, kỳ thật là không đành lòng ta rơi vào cười nhạo của dân chúng! Nhưng Ngụy Tướng quân nói đúng, hiện giờ loại tình huống này đã không phải do ta, cho dù ta buông tha cho ngôi vị hoàng đế An Cẩn Lạc cũng sẽ không bỏ qua ta, cho nên ta phải đối mặt......”
Ánh mắt An Cực Khanh phức tạp nhìn Tử Li, tiếp theo than nhẹ một tiếng nói: “Thôi, thôi! Nếu là quyết định của ngươi ta đã không còn gì có thể nói, lúc trước ta dùng bồ câu đưa tin nói cho hắn biết ngươi ở trên đảo này cũng là muốn cho ngươi một cơ hội tự thân lựa chọn! Chính là ngày sau không cần hối hận thôi!”
Tử Li khẽ mĩm cười nói: “Vẫn là câu nói kia, cho dù hối hận ta cũng sẽ không quay đầu! Mặc kệ con đường gian nan cỡ nào ta đều sẽ tiếp tục chống đỡ!”
An Cực Khanh bất đắc dĩ lắc đầu, “Tốt lắm, nếu đã quyết định cũng nên thu dọn đồ đạc rời đảo đi!”
“Cực Khanh, ngươi sẽ cùng chúng ta đi sao?” Ngụy Thần bỗng nhiên thần tình chờ mong nhìn hắn hỏi.
An Cực Khanh liếc mắt nhìn hắn lạnh lùng nói: “Nơi này từ lúc nào đến phiên ngươi nói chuyện? Ta đi hay không còn phải hướng ngươi bẩm báo sao?”
“Không, ta không phải ý này!” Ngụy Thần nóng nảy, như thế nào đối với mình vẫn không thể cho sắc mặt tốt hơn nha!
An Cực Khanh tự động bỏ qua hắn, lôi kéo Tử Li đi trở về phòng.
Buổi trưa, ba người liền thừa lúc thuyền nhỏ ra đảo, vừa đến bờ sông, thuộc hạ đã lo lắng chờ đợi năm ngày lập tức đi lên bái kiến, cũng hồi báo một loạt tin tức.
“Điện hạ, tướng quân, kinh thành đưa đến tin tức, An Cẩn Lạc cư nhiên thề thốt phủ nhận hắn cố ý mưu sát bệ hạ, mà là bởi vì lúc ấy ở trên tường thành nhìn thấy trong đám người có thích khách hướng bệ hạ ngắm bắn cho nên vội vàng đem bệ hạ đẩy ra, ai ngờ nhất thời tình thế cấp bách lại lệch tay đẩy bệ hạ rơi xuống tường thành! Vì thế hắn phi ma đái hiếu (để tang mang hiếu) quỳ gối bên điện đường của bệ hạ khóc rống lưu nước mắt, thủ xu (canh linh đường) bảy ngày......”
“Đối với chuyện bệ hạ từng khẩu dụ đem ngôi vị hoàng đế truyền cho điện hạ, có ngự y đứng ra chứng thực bệ hạ hoạn thất tâm điên hồ ngôn loạn ngữ, không đủ tin cậy, bởi vì mấy ngày trước đây người cũng từng nói muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho một tiểu thái giám trong cung......”
“Còn có đại thần trong triều nói bệ hạ kì thực là muốn truyền ngôi cho đại hoàng tử An Cẩn Lạc, bởi vì bệ hạ từng trước khi bị bệnh tự tay viết xuống một phong chiếu thư, trong thư nói rõ phong An Cẩn Lạc vi thái tử......”
Nghe vậy, Ngụy Thần tức giận đến sắc mặt xanh mét, nhưng trước mắt cũng vô kế khả thi, chỉ có hạ lệnh trước đuổi tới biên quan cùng mọi người hội hợp tái nghị.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chất Tử Điện Hạ
Đái văn hi
Chất Tử Điện Hạ - Đái văn hi
https://isach.info/story.php?story=chat_tu_dien_ha__dai_van_hi