Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tịnh Thủy Hồng Liên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.2 - Chương 119: Không Phải Bọ Chó.
“C
ách nghĩ này thật đặc biệt, xem ra ngươi chắc chắn phải giúp hắn.”
“Lúc đầu, ta chưa từng nghĩ người không quan tâm thế giới này, muốn mơ mơ hồ hồ sống, lại dấy lên chiến hỏa dữ tợn. Bọn họ không biết suy nghĩ chỉ biết phục tùng, người như vậy sao biết cảm thấy đau? Người như vậy cho dù bị cuốn vào chiến hỏa, cũng nhất định băng lạnh như khúc gỗ. Sau đó gặp ngươi và Sí Diệm, ta mới tỉ mỉ suy nghĩ chuyện của các ngươi. Cái gọi là cuộc sống tê liệt, không phải là do ý nguyện của bọn họ. Bọn họ không phải vì không cảm thấy đau cho nên mới lạnh nhạt với thế sự, mà vì nếu không đè nén, hoàng triều tuyệt đối sẽ không cho họ con đường sống…. Mấy ngàn năm trôi qua, ngày tháng tích lũy, sức mạnh hoàng triều đã cường đại như thế, sức mạnh của một thôn hai thôn nhỏ như thế, kết cục của dân biến chính là bị lực lượng khuynh quốc tiêu diệt…. Sai lầm của bách tính và nô phó tầng lớp thấp nhất, đó là chỉ lãnh mắt bàng quan. Sai lầm của công cụ như ngươi và Mộ Dung Sí Diệm, đó là chỉ biết tiếp tay cho giặc. mà những người nắm quyền lực lớn nhất, lại uống hết máu người trong thiên hạ, ăn hết thịt người trong thiên hạ, xem lòng người thiên hạ như trò chơi để vui đùa. Nếu so sánh, thì bên nào là địch, không phải nhìn là biết ngay sao?’
Trình Bình nhìn Hoàng Linh Vũ không ngừng đi tới, lặng lẽ đi theo. Những gì Hoàng Linh Vũ vừa mới nói, hiện tại không chỉ là cách nghĩ của một mình y, những học sinh đó tự có suy nghĩ của mình, có người cũng từng viết những đoạn văn luận thế này trong cuộc thi sách luận.
Trong học khu tư tưởng suy nghĩ là tuyệt đối tự do, bất luận nói gì nghĩ ra vấn đề gì viết ra chuyện gì, đều không bị trách phạt, cho dù là học sinh nghịch ngợm khi luyện chữ đã viết tên của sư phụ mà mình ghét nhất, sau đó họa lên mấy dấu gạch chéo tứ phía, các sư phụ quản lý kỷ luật cũng chỉ cười cho qua.
Một vài trưởng giả của bang người lười cho rằng có thể sẽ tăng trưởng truyền bá tư tưởng xấu, nhưng bang người lười dù sao vẫn là bang người lười, đại đa số đều cho rằng thuận theo tự nhiên là được. Ngôn luận ác ý sẽ truyền ra, nhưng lập tức lại có người phản bác, tiếp theo sẽ có người suy ngẫm. Đến cuối cùng, có thể sinh tồn đều là những suy nghĩ có ý sáng tạo và hiệu quả.
Trong bóng tối, có nơi vẫn còn đốt đèn. Mà hầu hết những nơi khác thì tối đen. Đêm nay gần ngày trăng tròn, nên không cần phải đốt đèn mới có thể thấy được khá rõ đường đi.
Đôi mắt này, có lẽ cả đời cũng không thể tốt lên được. Hoàng Linh Vũ hiếm khi thấy tiếc hận.
Theo lý mà nói, đổi thế giới, thân thể cũng là mới, vậy bệnh cũ lúc xưa sẽ không mang theo. Ai ngờ đôi mắt có vấn đề trong kiếp trước của y, vốn không phải tật bệnh do phần cứng. Mà là do nguyên nhân tinh thần, nên cũng đi theo đến bên đây. Nghĩ kỹ lại thì thật sự là không có lợi, lãng phí cơ hội người khác cầu cũng không được.
Mà tới nay, Diêm Phi Hoàng thế nhưng ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói cùng y.
Ngay cả khi y tự xưng bản thân là đầu xỏ gây họa lan truyền ôn dịch Nam Hàn, cũng không thể bức hắn nói chuyện. Đối với người đó, Hoàng Linh Vũ từng hiểu sâu sắc. Người đó đâu chỉ dùng từ bướng bỉnh là có thể hình dung?
Bướng bỉnh đến trình độ nhất định, dứt khoát cái gì cũng không giải thích, tự mình làm mọi chuyện. Đợi đến khi tất cả bình yên phủ bụi, có lẽ cả đời cũng sẽ không đề cập chuyện mình từng làm gì, hoặc có lẽ ngày nào đó thực sự nhàm chán, mới nhớ lại thành tích lúc xưa của mình.
Diêm Phi Hoàng tìm đủ cách né tránh không muốn gặp y, có lẽ là vì không muốn dao động quyết tâm của hắn. Sau đó mới có thể tuyệt không quay đầu, vung đại đao, triển khai kế hoạch của hắn.
Nhưng Hoàng Linh Vũ đối với suy đoán này cũng không ôm hy vọng quá lớn.
Dù sao thời gian trôi đi, sau khi người đó rời xa y, một mình sinh sống mấy chục năm. Nước chảy còn có thể làm đá mòn, huống hồ là ảnh hưởng của thời gian với lòng người.
Có lẽ người đó đã thanh đổi cả tâm linh rồi.
Đây là điều Hoàng Linh Vũ sợ nhất, cũng không muốn tưởng tượng nhất. Vì nếu trở thành như vậy, thứ y phải đối diện có lẽ không còn là chí giao hảo hữu y quen thuộc nữa.
Không thể biết được suy nghĩ của đối phương, kế hoạch cũng sẽ không thay đổi. Trận nên đánh thì vẫn phải đánh, gió tanh mưa máu phải nên dấy lên thì vẫn phải dấy lên. Chỉ là tiếp tục như vậy, đáng sợ nhất chính là không những lưỡng bại câu thương, mà còn tiêu diệt tất cả xung quanh.
Hoàng Linh Vũ cúi đầu trầm tư, trầm mặc đi lên mảnh đất bùn. Y suy nghĩ quá chuyên chú, mãi đến khi nghe thấy vài âm thanh gì đó rất lớn, mới phát hiện bản thân đã đi đến ngoại vi viện tử rất lớn.
Thôn tử này hiển nhiên là mới xây, đường đi lầy lội không nói, mỗi tường vây của từng nông hộ đều không phải là do đất bùn đắp thành, mà là hàng rào đay gai vây lại, thậm chí dứt khoát không thèm cách, trực tiếp trồng một hàng hoa hướng dương. Cái gọi là ‘viện tử’ trước mắt, là một nơi được hoa hướng dương cao bằng một người bao quanh.
Viện tử rất lớn, bên trong có mấy gian hình chữ nhật tường đất mái rơm, trong đó có một cái đang truyền ra tiếng nước.
Rào rào__
Tiếng vang thật lớn, giống như trực tiếp đổ nước từ trên người xuống. Tiếng vang thế này bất luận Hoàng Linh Vũ hay Trình Bình đều quen thuộc vô cùng. Vì trong học khu nam nữ sống cùng, các nam sinh không dám ngang nhiên chạy tới sông tắm rửa, mỗi ngày huấn luyện cường độ cao, đều mồ hôi đầm đìa, chỉ đành múc một thùng nước đến tảo phòng giải quyết. Có vài nam học sinh bê bối không sửa, không muốn bỏ sức tắm rửa, mỗi ngày chỉ dùng nước xối ào ào coi như xong chuyện.
Từng có một thời gian, Hắc quả phụ chịu không nỗi tình trạng sau lỗ tai của các nam sinh này có thể mọc mốc, trên khăn tắm có thể mọc nấm, mỗi tuần nhất định điểm danh phê bình một vài người, và bắt buộc phải đi tẩy rửa thùng phân dùng công cộng.
Hoàng Linh Vũ quay lại nhìn Trình Bình, chỉ thấy Trình Bình cũng đang không biết làm sao nhìn mình.
Hoàng Linh Vũ nói: “Ta nhớ, Tiểu Thôi là một học sinh rất ưu tú.” Bọn họ vì che giấu hành tung, mỗi ngày đều màn trời chiếu đất, hôm nay vào thôn tử này không phải không có nguyên nhân, nguyên nhân là thôn tử này có người của họ ở. Chẳng qua đến đây rồi mới biết, học sinh trú ở đây có chuyện đã ra ngoài.
Năm đó khi một đám người tổ hợp lại thành Lục Mang Lâu, từng nghĩ phải làm sao mới có thể nhanh chóng gây ra ảnh hưởng với toàn bộ cục thế. Xác định cuối cùng, chính là để cho những kẻ xuất sư này tùy tiện tìm một thôn xóm an thân. Mà hiện tại hiệu quả tựa hồ đã dần lộ rõ__ Chỉ đáng tiếc tác dụng phụ cũng hiện ra.
Trình Bình nói: “Tiểu Thôi đương nhiên là ưu tú, nếu không cũng không vào được lớp tổng hợp. Chỉ là hắn cũng là đứa bẩn nhất trong học khu đệ nhất kỳ.”
__ Khó tránh như vậy.
Hoàng Linh Vũ nhớ y từng có một bạn học cao trung, thi vào trường nổi tiếng nào đó của Nam Kinh, khi đám bạn tám trên mạng, nghe tên xui xẻo đó tố khổ, nói cái trường này thật sự là nơi dùng để khảo nghiệm năng lực kháng khuẩn của nhân loại. Phòng tắm chiếu theo thời gian xả nước mà thu phí, mỗi lần xả thêm một giây thì trên thẻ sẽ bị khấu đi một phân tiền, kết quả có người đã sáng tạo ra kỷ lục tẩy người và đầu cùng lúc.
Hiện tại ở thế giới này, nước là miễn phí, nhưng cái đám học sinh này tắm lại càng nhanh hơn.
“Mao Lỗ thôn, lúc đầu khi Tiểu Thục chọn thôn này, rất nhiều lão sư đều lo lắng cho hắn. Khi hắn xuất phát, vừa đúng vào năm Mộ Dung Nhuệ Việt giết chết người lớn của thôn này.” Trình Bình chậm rãi nói: “Hơn một trăm nam tử bị giết, hơn một trăm nữ tử bị xung làm quân kỹ, không lâu sau đều bi phẫn tự sát.”
Thôn tử này không phải một thôn xóm bình thường, mà là nơi mà các quan viên sau khi thoái ẩn tập trung sống. Cho nên giáo dục văn hóa trong thôn được đãi ngộ rất nhiều, cũng vì vậy mà chuốc lấy họa. Mấy năm trước trong thôn có quan viên tổ chức cho văn nhân viết đề [Quốc sử], có nhiều bình luận về thời chính lúc này, sau khi bị người phát hiện, liền cáo lên quan ty văn tự.
Mộ Dung Nhuệ Việt hiểu sâu đạo khống chế xuẩn dân, nắm lấy chuyện này để răn đe cảnh cáo, định tội hơn ba trăm người. Sau năm đó, người thành niên hầu như không còn, chỉ còn lại lão nhược ấu tiểu.
“Hiện tại cũng biến thành thế này rồi.” Trình Bình cảm khái nói.
Thân ảnh của mấy thiếu niên lắc lư đi từ trong lều tắm ra, một vài câu bay vào trong tai y.
“Tiên sinh khi nào mới trở về a. Thật nhớ muốn chết ta rồi.”
“Mấy người xa lạ mới đến chiều hôm nay, nói là bằng hữu của tiên sinh, còn tự tiện vào ở trong nhà của tiên sinh, cũng không biết có phải là thật không.”
“Tiên sinh ra ngoài tìm thôn tử có thể di dời tới, không biết có thuận lợi không.”
“Đám người triều đình do sói lang dưỡng đó, giết thôn dân của chúng ta còn không tính, còn hại chúng ta hiện tại phải dời đông tránh tây…”
Tiếng nói chuyện nhỏ dần, mấy thiếu niên nâng đèn đi vào căn phòng dài khác, không chú ý đến Hoàng Linh Vũ và Trình Bình bên ngoài bụi hoa hướng dương.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Tịnh Thủy Hồng Liên
Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Tịnh Thủy Hồng Liên - Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
https://isach.info/story.php?story=tinh_thuy_hong_lien__cuong_ngon_thien_tieu