Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ân Tứ
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 118: Chương 118
S
au khi Trình Thế hôn mê rồi tỉnh lại, phát hiện mình bị trói trong một kho hàng, vị trí cụ thể thì ông không biết rõ lắm, kho hàng rất lớn, nhìn qua không thấy hết phạm vi. Ông dùng sức lắc lắc, phát hiện mình không thể đứng lên, quay đầu lại, Trình Thế thấy mình vậy mà lại bị trói trên một cái giá như một con chó, cái giá rất nặng, ông căn bản không kéo ngã nó được.
Trình Thế nhìn quanh bốn phía, đầu óc vẫn còn hỗn loạn, cũng không biết mình đã hôn mê mấy ngày, ông chỉ nhớ rõ ông trúng một đòn hiểm ở chỗ này, ông cũng chưa nhìn thấy Lệ Trung Tín. Nơi này là nước Mỹ, mấy ngày trước ông lên máy bay rồi chạy tới nơi này, vốn đã nắm chắc có thể tìm thấy Lệ Trung Tín, ai ngờ trên đường lại gặp nạn, không hiểu sao bị một đám da trắng trói đến nơi này.
Trình Thế cảm thấy trong miệng của mình có mùi máu tươi, ông phun nước miếng trong miệng ra, lại phát hiện phần lớn toàn là máu. Trình Thế chửi thề một tiếng, biết Lệ Trung Tín nhất định là đã trêu chọc tới người nào đó, nếu như ông có tác dụng, đoán chừng cũng chỉ là làm con tin, cuối cùng cũng là đưa đến để uy hiếp.
Trình Thế nghĩ như vậy, trong lòng lại thấy hận, ông vô cùng căm hận bản thân. Lúc trước đến đây hoàn toàn dựa vào xúc động nhất thời, cũng không chuẩn bị cái gì, căn bản không nghĩ tới có những nguy hiểm nào, nếu như bởi vì mình mà tạo ra nguy hiểm gì cho Lệ Trung Tín, vậy thì bản thân cũng không cần phải sống nữa.
Nhất định phải chạy ra khỏi đây, Trình Thế nghĩ trong lòng. Đột nhiên một loạt tiếng bước chân chợt tiến đến kích thích Trình Thế, ông cảnh giác nhìn bốn phía, tìm kiếm nguồn gốc của tiếng động. Bất thình lình, một tiếng cười sang sảng vang lên bên tai, Trình Thế ngẩng đầu, thấy được một gương mặt quen thuộc lộ ra.
Đứng ở phía trước là một người Trung Quốc, người này Trình Thế biết. Đứng phía sau ông ta có người da trắng cũng có người da đen, đều là cao to lực lưỡng, mỗi người đều hơn một mét chín, khiến cho người ở giữa trông hết sức nhỏ yếu.
"Cách biệt 6 năm, chúng ta lại gặp mặt rồi. Trình Thế, sức quyến rũ của ngài không kém gì năm đó nhỉ!" Người đứng trước mặt mặc âu phục, tóc được chải ra phía sau tỉ mỉ cẩn thận, còn khoa trương nâng một cặp mắt kiếng trên mũi, nụ cười mang theo một chút hóng hớt, trong mắt Trình Thế lại hết sức thô bỉ.
"Hừ!" Trình Thế hung hăng liếc mắt nhìn tên này một cái, "Tôn Vệ Thần, mày con mẹ nó còn sống à! Cho là khoác lên người thêm một lớp da thì thành con người được sao. Kẻ mà năm đó bò qua đáy quần tao còn không phải là mày?"
Tôn Vệ Thần vừa nghe lời này, trực tiếp đá một phát lên mặt Trình Thế. mặt của Trình Thế đột ngột lệch sang một bên, mùi máu xông lên mũi ông. Trình Thế lặng lẽ ngẩng đầu, vẻ mặt không thay đổi chút nào, trước mắt là khuôn mặt hận thù của Tôn Vệ Thần, sau 6 năm, mày tình nguyện làm một con chó, cũng phải báo mối thù này à.
"Hừ, không giết mày đâu, mày còn có tác dụng khác." Tôn Vệ Thần nói một câu, mười mấy người đang đứng nghiêm phía sau đều lập tức hành động. Trình Thế thấy một cái gì sáng chói chiếu vào mặt mình, ánh đèn vừa phát lên, Trình Thế phát hiện đó là một thiết bị ghi hình cao cấp.
Trình Thế nghiến răng nhìn người trước mặt, Tôn Vệ Thần ra một ánh mắt, sáu người trong mười mấy người phía sau bước ra, đi về phía Trình Thế. Nắm đấm của Trình Thế siết lại gắt gao, ngoài miệng cũng không mảy may buông lỏng, ông đại khái cũng hiểu đám người kia muốn làm gì, thế nhưng ông vẫn không thể đoán trước việc này sẽ đi đến trình độ nào.
Một tên da trắng đi đến phía sau Trình Thế, dùng một tay cầm lấy sợi dây phía sau ông rồi lôi Trình Thế dậy, Trình Thế thoát khỏi cái giá sắt, cũng chỉ có tay là không linh hoạt. Ông bước lên phía trước, cách tên da trắng khoảng một cánh tay, ngay tại một giây người tên da trắng ngây người, Trình Thế co một chân đá ra phía sau vừa vặn đá vào phía dưới của tên da trắng. Tuy nói là một tên đàn ông vạm vỡ, thế nhưng cứ bị người khác đạp vào giữa chỗ hiểm như vậy cũng đủ cho tên đó chịu đau, một tên da đen bên cạnh thấy thế, vươn bàn tay to lên phía trước trực tiếp đánh vào vai trái của Trình Thế, đập thẳng xuống dưới, không đầy mấy giây, chợt nghe thấy tiếng xương gãy "rắc" một cái thật lớn, theo một bàn chân đạp xuống, Trình Thế bất thình lình ngã xuống đất, đau đớn kéo đến, đầu óc bắt đầu mơ màng.
"Đừng đánh chết nó, phải giữ nó lại, nó không cứng rắn như Lệ Trung Tín đâu." Tôn Vệ Thần dùng tiếng Anh nói lên ý kiến của gã, tên da đen này mới lui ra đứng bên cạnh Trình Thế.
Tôn Vệ Thần dùng tay ra hiệu một cái, ánh đèn bên cạnh sáng rực lên. Trình Thế híp mắt nhìn về phía đó không xa, vài tên đang dồn qua bên chỗ ông. Vai trái của Trình Thế hoàn toàn rơi vào trạng thái chết lặng, chỉ cần khẽ nhúc nhích thì toàn bộ cơ thể đều xoắn lại một vòng, tuyệt đối không thể cứ nhắm mắt lại như vậy, Trình Thế nghĩ.
Trên người bỗng nhiên mát lạnh, Trình Thế thây quần áo của mình đều biến thành mảnh nhỏ, một tên da đen ngồi bên cạnh ông, bật cười nhe ra một hàm răng trắng, nhìn chằm chằm vào nơi ấy của Trình Thế. Trình Thế phun một ngụm nước bọt lên mặt tên đó, tên đó kéo chân Trình Thế lại rồi trực tiếp cắm vào, không hề ngần ngại gì, trực tiếp khiến máu chảy ra, dùng máu để bôi trơn. Đâm chọc mãnh liệt khiến Trình Thế cảm thấy lục phủ ngũ tạng của ông đều đang khuấy đảo, ông cắn chặt miệng rên không ra tiếng, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tôn Vệ Thần. (Cmn, má ┻━┻︵╰(‵□′)╯︵┻━┻)
Tôn Vệ Thần ở bên cạnh cười hết sức dữ tợn, không hề có bất kỳ hiện tượng dị ứng gì với cái cảnh tượng này, gã thổi thổi ngón tay vừa mới ra dấu ban nãy, dùng giọng điệu bén nhọn nói: "Nếu như mày cầu xin tao giống như năm đó tao cầu xin mày thì tao sẽ bỏ qua cho."
Trình Thế mệt mỏi cười khẩy một cái, phía trên lại có thêm bốn người, ngắn ngủi vài phút, trên mặt, trên người, phía sau, tất cả những chỗ có thể gặp phải công kích toàn bộ đều phủ đầy vết thương, mười ngón tay cũng đã bị đánh đập đến không còn hình dạng, trong lúc đó Trình Thế đã ngất đi vô số lần, sau khi tỉnh lại hết thảy đều chống đỡ dựa vào nhịp thở một lần một phút, ông cảm thấy cơ thể của mình đã không còn thuộc về bản thân nữa, bốn người thay phiên tàn sát bừa bãi, ông đã quên mất chính mình ói ra bao nhiêu lần, không có phần xương nào trong người không phát ra tiếng động.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Ân Tứ
Sài Kê Đản
Ân Tứ - Sài Kê Đản
https://isach.info/story.php?story=an_tu__sai_ke_dan