Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thệ bất vi phi
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 118
C
hương 118: ĐỘC
Edit: Docke
Thấy hắn hỏi, ta vội rời khỏi chỗ đứng đi ra hành lễ với Bình Vương, cung kính nói: “Khởi bẩm điện hạ, là loại độc nào? Có thể cho tiểu nhân xem một chút được không?”
Bình Vương nói: “Hôm nay cũng không biết phủ Nhị đệ có một thần y như vậy, chứ không thì ta đã đưa người đó đến đây rồi. Đó là người đã được ta cứu sống lúc ta đến Tây Sở cách đây vài năm. Lúc ấy, hắn té xỉu phía trước một con ngựa. May mà bổn vương có mang theo nhân sâm ngàn năm, đã lấy một miếng nhỏ cho hắn ăn vào. Nhờ vậy mới giữ lại được tính mạng của hắn. Nhưng từ đó về sau, hắn cứ mơ màng thoi thóp, lúc tỉnh lúc mê. Trong mười ngày thì có đến chín ngày rơi vào trạng thái mê man. Dù sao trong phủ bổn vương còn rất nhiều phòng trống, cũng cho người chăm sóc hắn. Tính đến bây giờ, cũng đã rất nhiều năm rồi…”
Tuyên Vương cười nói: “Đại ca, dù sao hôm nay khai tiệc cũng sớm, quý phủ của đại ca cách phủ thần đệ không xa, sao không phái người đưa người đó đến đây. Cũng để đại ca hiểu biết thêm về tài y thuật của người bạn này của ta?”
Bình Vương nở nụ cười: “Nhị đệ vẫn như vậy nhỉ, vẫn thích khoe khoang mấy thứ tốt đẹp trước mặt vi huynh. Được thôi, mau phái người đến đón, thỏa mãn hưng trí của ngươi. Ai kêu hôm nay ngươi là thọ tinh công(1)(ông thọ) chứ?”
Ta đành phải khúm núm, không biết nên đứng ở đây chờ hay là ngồi xuống mà chờ nữa.
Mẫu Phượng Thấm thấy vậy, tằng hắng một tiếng, dịu dàng nói: “Tuyên Vương điện hạ, ngài còn chưa kêu khách của ngài ngồi vào vị trí kìa. Nghe nói, vị khách này của ngài không những tinh thông y thuật, mà còn có một ngón nghề nữa, ngài vẫn chưa nhắc đến…”
Tuyên Vương vô cùng vui sướng ha hả cười, nói: “Mẫu tiểu thư chê cười, còn có ngón nghề gì, sao tiểu vương không biết nhỉ?”
Mẫu Phượng Thấm nói: “Chính là nghề thiết kế trang sức ạ. Nói đến cũng khiến cho bản tiểu thư chậm trễ, người khách quý này của ngài còn hóa thân thành Lưu Vân tiên sinh, đã từng ở lại trong bản phủ vài ngày. Hắn còn thiếu ta vài thứ đó nha.” Nói xong, nàng yên nhiên cười, “Hắn đã đồng ý giúp ta thiết kế trang sức đại hôn. Nhưng còn chưa bắt đầu đã bỏ chạy rồi. Tuyên Vương điện hạ, ngài phải phân xử công bằng mới được, có phải là nên bồi thường cho ta không?”
Tuyên Vương vội cười nói: “Mẫu tiểu thư, ngài đừng gấp. Người này không phải vẫn còn ở đây hay sao? Sau này ngài muốn gì, ta kêu Chân tiên sinh thiết kế cẩn thận, sau đó chế tạo ra rồi đưa đến tận quý phủ cho ngài. Coi như bổn vương tặng quà kết hôn cho tiểu thư. Tiểu thư, người xem có được không?”
Mẫu Phượng Thấm che miệng cười nói: “Vẫn là Tuyên Vương tốt nhất. Làm chuyện gì cũng đều khẳng khái hào phóng…”
Tuyên Vương thấy Lâm Thụy không nói gì, liền hỏi hắn: “Tam đệ, đệ xem, làm như vậy có được không?”
Lâm Thụy cười nói: “Nhị ca tặng lễ vật lớn như vậy, tiểu đệ nào dám không cảm ơn. Tiểu đệ thay mặt Mẫu tiểu thư, cám ơn nhị ca…”
Xem ra, hôn kỳ của bọn họ thật sự đã được định rồi. Trên mặt ta mặc dù vẫn duy trì nét cười tủm tỉm, nhưng không hiểu sao trong miệng lại cảm thấy đắng nghét. Có lẽ, là do đã ăn quá nhiều bánh tơ vàng ngũ sắc sao?
Tuyên Vương rốt cục phát hiện ra ta vẫn còn đứng ở đàng kia, vội ra hiệu cho ta ngồi xuống…
Thọ yến Vương phủ, sao có thể thiếu phần ca múa đàn tấu được. Đương nhiên, việc này luôn luôn do thuộc hạ lo liệu. Tuyên Vương đâu cần phải quản mấy việc này?
Tần Hàng Bách bẩm báo với Tuyên Vương: “Vương gia, tiểu nhân đã chuẩn bị vài tiết mục ca múa, có cần sai bọn họ lên giúp vui cho các ngài không ạ?”
Tuyên Vương gật gật đầu…
Tiết mục ca múa, theo ý ta thì mặc dù tinh mỹ tuyệt luân, nhưng đơn giản chỉ là mấy tiết mục bình thường. Nhưng tiết mục cuối cùng do hai tỷ muội ca xướng, lại chiếm được sự chú ý của toàn trường. Giọng hát của bọn họ uyển chuyển dễ nghe. Quả thật có thể nói là còn trên cả ‘Nhiễu lương tam nhật’(2). Nhưng khiến ta kỳ quái chính là, hai tỷ muội này lại là hai cô gái mù tên là Linh Dao và Ngọc dao, hai tiểu muội muội Tiết gia kia…
Nhưng hiển nhiên, Tuyên Vương không biết hai cô gái này là ai. Cho nên nghe ca xướng với vẻ thú vị mới mẻ và say mê.
Ca múa xong, Bình vương gia cười nói: “Nhị đệ, người khách bị bệnh lâu năm của ta đã đến rồi. Có nên mời vị khách quý kia của ngươi thi triển thân thủ được chưa?”
Tuyên Vương cười cười nói: “Ta cũng quên mất. Người đâu, người đâu, Cho ca múa lui đi, mời vị khách của đại ca lên…”
Ta nghĩ. Ngươi cũng không ngần ngại thọ yến của ngươi là ngày vui mừng, lại để cho người ta mời một bệnh nhân lên, biểu diễn khám bệnh, cũng thật là không thèm kiêng kỵ gì hết. Nếu ngươi đã không sợ, cũng không có ai mở miệng ngăn cản, vậy thì ta cũng đành phải trầm mặc không nói.
Hai nha hoàn dìu đỡ một người có thân hình gầy cò như gậy trúc đi lên. Mắt thấy người này gió thổi một cái là bay, Tuyên Vương cũng không so đo hắn không hành lễ được, vội sai người mang một cái ghế đến cho hắn ngồi xuống. Người kia ngồi xuống xong liền thở hổn hển mấy hơi lớn, thẳng mắt trợn trắng. Ta vội đi qua, liền xuất kim châm. Lúc này mới khiến hô hấp của hắn dịu lại một chút.
Ta chưa từng trông thấy người nào gầy đến như vậy. Trên người không có lấy một chút thịt nào. Hai hốc mắt sâu hõm xuống. Con mắt tưởng chừng như chỉ cần đụng nhẹ là sẽ rơi xuống ngay vậy. Tướng mạo vốn có của hắn đẹp hay xấu, không có ai biết được. Nếu như mọi người nhìn vào, chẳng qua chỉ trông thấy một lớp da bọc bộ xương khô mà thôi.
Ta bắt mạch cho hắn, nhíu mày thật sâu. Bởi vì, ta cảm giác được có một dòng khí độc đang chạy trong cơ thể của hắn. Đúng như Bình Vương đã nói, do được nhân sâm ngàn năm giữ mạng cho hắn, nên mới có thể ngăn chặn được dòng khí độc này. Ta giật mình. Loại độc mà người này trúng phải, chính là độc ngân tằm, rất giống loại độc mà lão cha hờ của ta đã trúng phải. Có điểm bất đồng chính là, với công lực của lão cha hờ của ta mà cũng không cách nào thuốc nào giải được. Vậy mà người này, vẫn không chết?
Ta lo nghĩ, dùng kim châm liên tục đâm vào mấy đại huyện Trăm Hối, Đàn Trung của hắn. Nghĩ rằng, cho dù không thể cứu hắn, thì vẫn muốn để hắn nói ra chút gì đó…
Rốt cuộc, người này cũng hơi hơi mở mắt, nhìn ta. Trên khuôn mặt toàn da bọc xương, không ngờ còn lộ ra một tia cười tủm tỉm, có điểm giống như mấy con quỷ nửa đêm gõ cửa. Hắn nói: “Tiểu Tuệ??”
Ta hoảng sợ. Tay cầm kim châm rút lui ba bước. Chẳng lẽ thật sự là quỷ đang gọi ta sao? Có thể gọi ta như vậy, chỉ có lão cha hờ của ta mà thôi. Không thể nào, người này sao có thể?
Ta cẩn thận nhìn khuôn mặt của hắn. Trên mặt hắn không hề có chút phong sắc nhanh nhẹn nào của lão cha hờ. Lão cha hờ mặc dù đã hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn là một mỹ nam tử. Còn người này, nhìn trái nhìn phải, vẫn chỉ có lớp da bọc bộ xương khô mà thôi?
Ta miễn cưỡng cười nói: “Ngài, ngài gọi nhầm sao?” Trong lòng ta hoài nghi, có phải ta đã nghe lầm rồi không, tiểu dạ dày mà lại nghe nhầm là tiểu tuệ? Người này cho rằng dạ dày của mình có chút vấn đề, ăn không ngon, cho nên mới bị gầy như vậy?
Hắn nói: “Ngươi, ngươi, đồ ngu xuẩn đáng chết. Ngay cả lão cha của ngươi mà cũng không nhận ra. Ngươi quên rồi sao, là ai đã trộm cây chủy thủ của tướng quân cho ngươi chơi…”
Ta hỏi: “Là ngươi ư?”
Người này thở hổn hển tắc nghẹn, nói: “Đương nhiên không phải ta, là Tư Đồ tiểu thư của ngươi kìa…” Nói xong, hắn lấy ngón tay chỉ về phía tên tiểu hỏa tuấn tú một thân nam trang đang đứng sau lưng ta – Tư Đồ.
Ta nghi ngờ có người mượn xác hoàn hồn, tìm đại một thế thân đến để lừa gạt ta, không khỏi nói: “Phụ thân, ta luôn luôn hiếu thuận hiểu chuyện nghe lời. Ngài cũng đừng nhập hồn vào người khác đến hù ta sợ. Ta là con gái ngoan của ngài mà…”
————————————————————————————–
GHI CHÚ:
*(1) Thọ tinh công (ông thọ): Trong tín ngưỡng dân gian, Thọ tinh công còn có tên là Nam Cực tiên ông. Thọ tinh công thường được tạo hình là một ông già râu tóc bạc trắng, lông mày dài, trán hói và dô cao lồi hẳn ra ngoài, mình ngắn, tay trái chống gậy, tay phải cầm quả đào, bên cạnh thường có thêm có con hạc, tất cả những vật bên mình của Thọ tinh đều là biểu tượng cho sự trường thọ và cát tường.
Trong “Sử ký” của Tư Mã Thiên, chương “Thiên Quan thư” có chép: tại Tây cung Lang có một ngôi sao lớn, gọi là sao Nam cực Lão nhân, sao Lão nhân xuất hiện, đất nước yên ổn, sao không xuất hiện thì có binh biến và xem sao Nam cực Lão nhân là sao chưởng quản cả quốc gia vận mệnh, cả số mệnh dài ngắn của vua.
Về sau, Nam cực Lão nhân chưởng quản cả số mệnh dài ngắn của tất cả con người trong thiên hạ. Và được sùng bái làm thần.
Treo bức tranh ông thọ trong nhà sẽ mang lại may mắn và sức khỏe.
Ngoài ra, trái đào tên tay Thọ tinh cũng biểu trưng cho sự trường thọ, người xưa, nếu được ăn đào tiên chắc chắn sẽ sống lâu. Đeo những miếng gỗ nhỏ lấy từ cây đào tiên cũng có khả năng giúp chống lại bệnh tật vì chúng có tác dụng như những miếng bùa hộ mệnh đặc biệt.
Trong buổi lễ thành hôn, người ta hay trưng bày hình ảnh các quả đào như một lời chúc phúc cho cô dâu và chú rể.
Vào dịp tết, con cháu cũng thường dâng tặng ông bà, cha mẹ quả đào, hoặc bánh kem hình ông Thọ để mừng tuổi và mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người thân yêu của mình.
(2) “Nhiễu lương tam nhật”: trích từ câu “Dư âm nhiễu lương, tam nhật bất tuyệt” – dư âm quấn quýt trên xà nhà, ba ngày vẫn chưa dứt.
Chuyện kể rằng thời Chiến Quốc, triều Chu, có một người con gái tên Hàn Nga, người Cao Ly đến nước Tề. Ngang qua Ung Môn, hết lộ phí,, nàng phải hát rong cầu thực ở cửa tây nam thành Lâm Truy nước Tề. Tiếng hát uyển chuyển, réo rắt động lòng người của nàng khiến người nghe nhớ mãi không quên, được người đời ca tụng là “Dư âm nhiễu lương, tam nhật bất tuyệt”.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thệ bất vi phi
Vân Ngoại Thiên Đô
Thệ bất vi phi - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=the_bat_vi_phi__van_ngoai_thien_do