Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 117: Tại Sao Cuối Cùng Vẫn Nguyên Như Vậy?
C
huyển ngữ: Kentu
Biên tập: Chjcbjbj
Lòng ta rét lạnh, dường như nơi tim phổi kết thành tảng băng, hơi ấm trong phòng không thể xua tan lạnh giá trên người. Cầm chén rượu trong tay, uống vào miệng cũng không cảm thấy luồng nhiệt ấm áp của rượu trong dạ dày như trước.
Hắn thuận tay cầm tấm áo choàng mỏng manh vắt trên ghế khoác lên người ta rồi nói: “Thời gian còn lại của Tướng quân không còn nhiều lắm nhỉ? Trúng kì độc như vậy giỏi lắm cũng chỉ có thể kéo dài được một năm. Nhưng Tướng quân đã trúng độc ba năm rồi, Thất Tinh vệ tiên phong của Tướng quân chắc hẳn đã phải dốc hết sức lực bảo vệ tính mạng cho Tướng quân. Chỗ này của bổn vương có một viên thuốc, bổn vương có được từ ba năm trước. Thật ra thời điểm bổn vương hạ độc Thái tử phi, biết nàng có thai thì hối hận khôn xiết, nghĩ hết trăm phương ngàn kế tìm ra viên thuốc này, muốn cứu mạng nàng nhưng lại bị người ta ra tay trước… Viên Đại hoàn đan này đành tặng cho Tướng quân…”
Hắn lấy cái hộp làm bằng bạc từ túi áo trong ngực, ấn lên viên đá hồng ngọc, nắp hộp mở ra, hương thơm nồng đượm len lỏi vào mũi ta.
“Mặc dù viên thuốc này không thể bảo vệ Tướng quân vô sự, nhưng ít ra có thể bảo vệ hai năm. Bổn vương nghĩ, hai năm đã đủ rồi…”
Ta không chút khách khí nhận lấy cái hộp kia, đóng nắp lại rồi thu vào tay áo, nói: “Món ngon đầy bàn, ta chưa nếm xong đâu, còn chuyện gì khác không?”
“Đúng vậy, chúng ta dùng bữa, dùng bữa…”
Nhưng thức ăn dù ngon hơn nữa, ăn vào miệng liệu có vị thế nào?
Thái tử thì khác. Món ăn đã lạnh, phía trên đông lại một lớp mỡ màu trắng, thế nhưng hắn lại tràn trề hứng như như đó là món ngon của thiên hạ.
“Ta hiểu rõ nhị đệ. Để trèo lên ngôi hoàng đế, nhị đệ sẽ vứt bỏ tất cả tình cảm, huống chi là tình cảm bất luân dành ột nam tử? Cho nên, năm đó nhị đệ mới xuống tay độc ác như vậy, cắt đứt tất cả suy nghĩ trong lòng. Nhị đệ không ngờ rằng, ngài lại là một nữ tử. Chắc giờ đây nhị đệ hối hận không kịp nhỉ?” Hắn cười ha ha, “Hoàng tổ mẫu nói đúng, những tính cách tốt của phụ hoàng đều không truyền cho ta, sự do dự và mềm yếu của người lại tề tựu đầy đủ nơi ta. Nhị đệ thì khác hẳn, quả cảm giống Hoàng tổ mẫu.”
Hắn ăn uống ngon lành, trong mắt trào dâng sự vui sướng. Mới chịu đại họa, lẽ nào hắn buông xuôi thật ư?
Kể từ đại họa ba năm trước, lòng ta đã kiên cường như sắt thép. Hắn nói cho ta biết tất cả, mặc dù khiến ta kinh ngạc nhưng chẳng qua cũng chỉ dậy lên một gợn sóng giữa sóng to gió lớn mà thôi. Ta không tự chủ được liền hỏi hắn: “Thương thế của ngươi, có vấn đề gì không?”
Hắn ngừng chiếc đũa lại, nghiêng đầu nhìn ta: “Chẳng lẽ Tướng quân lại muốn đẩy ta lên? Không, ta đã mệt mỏi lắm rồi… Thật ra, trẻ con sinh ra trong hoàng tộc cũng không phải chuyện tốt, ta đã có Di nhi, dù là con gái nhưng đã đủ rồi. Sau này, bổn vương chỉ cần bảo vệ nó không bị hòa thân, vui vẻ gả cho người nó thích… Thật ra ta còn phải đa tạ Tướng quân nữa, một đao kia của ngài lại có thể cho ta được giải thoát…”
Hắn gõ lên đĩa, cười nói: “Từ đó về sau, đến lượt nhị đệ chịu đau khổ giày vò rồi….”
Cuối cùng ta xị mặt xuống, nghĩ đến tất cả những mưu toan này chẳng qua lại thành toàn cho người này, ngược lại còn giúp Hạ Hầu Thương leo lên ngôi vị như ý nguyện, đột nhiên ta cảm thấy đau xót trong lòng, cổ họng có vị tanh trào dâng.
Vội cầm cái chén lên, định uống hớp rượu để đẩy lui vị tanh này. Nhưng rượu trong chén đã bị ta uống một hơi cạn sạch từ lâu, cuối cùng không dằn nổi cái mùi muốn ói này, phun toàn bộ vào trong chén, nhuộm mép chén thành màu đỏ.
Hắn đưa cả bình rượu cho ta, thở dài nói: “Tướng quân rốt cuộc vẫn là người chí tình chí nghĩa.”
Ta nâng bình uống, rượu kia vào yết hầu mới miễn cưỡng ép được mùi máu tanh đó xuống.
Ta cười lộ vẻ sầu thảm: “Phụ soái từng nói, mưu lược kế sách của ta hơn hẳn người, nơi trận thế gian trá biến hóa khôn lường lại càng hơn người đời trước. Nhưng điều duy nhất mà ta không thấu chính là lòng người.”
“Đúng vậy, lòng người khó đoán, ta và Tướng quân đều vậy… Còn chưa nói cho Tướng quân một tin, nghe nói Ninh gia đã tìm được đích nữ thất lạc do thảm họa chiến tranh năm xưa, ít ngày nữa Hoàng thái hậu sẽ hạ chỉ cho nàng ta trở thành chính phi của nhị đệ, cùng vào phủ với hai vị trắc phi….”
Ta có phần không rõ hắn vô duyên vô cớ nói cho ta tin này để làm gì, nói thản nhiên: “Hắn muốn cưới ai đâu liên quan gì tới ta?”
Hắn xuýt xoa nói: “Tướng quân luôn thông minh, sao lần này lại ngốc vậy?” Lại thở dài nói, “Nhị đệ của ta đúng là tính hết mọi cách với nàng.”
Ta chợt ngẩng đầu lên, khó tin nhìn hắn: “Ý của ngươi là….”
“Đúng vậy, tâm nguyện nhiều năm của nhị đệ đã đạt được rồi.”
“Nhưng người sống ở thế gian, mọi chuyện đâu có thể như ý?” Giọng của ta hơi lạnh.
Cuối cùng ta đã hiểu tại sao Ninh Khải Dao không có trong chuyện lần trước, hóa ra Ninh gia giữ lại vị trí chính phi kia cho “Đích nữ” này.
Ta nhớ lại lúc ánh nến đỏ chập chờn, hắn nói với ta: Nàng là thê tử của ta… Ta vốn tưởng rằng hắn nghĩ nhầm rồi, hóa ra hắn chưa từng tính sai.
Nhưng tất cả điều này có ích lợi gì?
Giữa ta với hắn, đã lâm vào đường cùng.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, vầng trăng sáng đã lên đỉnh đầu, hơi sương quẩn quanh hoa lá, đêm đã khuya rồi.
Thái tử nhìn thấu ý nghĩ của ta, nói: “Hừng đông mới lên, đêm lạnh sương thấm, thân thể ngài không tốt, nơi này cũng không phải chỗ ta thường ở, tạm thời nhị đệ không tìm được nơi này đâu.”
Ta lại không muốn ở lại đây, đứng dậy nói: “Hay là Thái tử đưa ta ra ngoài đi.”
“Tóm lại ngài vẫn không tin ta, cũng được, ta sẽ để bộ hạ cũ của ngài đưa ngài ra ngoài. Chắc… ngài sẽ tin tưởng hắn.”
Hắn đi tới bên cột hành lang, kéo tua vàng bên trên, chốc lát sau có tiếng gõ cửa vang lên, Thái tử nói: “Vào đi.”
Người nọ đi vào tới cửa, đầu tiên vẻ mặt hoang mang, lúc thấy ta thì có phần nghi ngờ, dáng vẻ không dám thân cận.
“Lão Tam?” Ta thấy rõ trên mặt hắn dày đặc vết thương, “Là ngươi thật sao?”
Lúc này hắn mới quỳ xuống: “Tướng quân….”
Ngước mắt lên nhìn, nước mắt rơi lã chã, chảy qua nơi vết thương mờ sẹo: “Thuộc hạ đáng chết, lần trước lại uy hiếp Tướng quân….”
“Sao ngươi lại ở đây?”
“Là Thái tử đã cứu thuộc hạ, thuộc hạ vẫn dưỡng thương từ hồi ấy đến giờ. Lần trước Thái tử nghe nói vị nữ tử kia, cho rằng lại có người lợi dụng chuyện này để khơi dậy cơn phong ba, bèn bảo thuộc hạ đi vào xem xét. Không ngờ rằng có người ra tay trước, uy hiếp Tập Nguyệt kia. Trong lúc hỗn loạn thuộc hạ bị coi là đồng bọn, bị thương, lúc này mới bất đắc dĩ uy hiếp Tướng quân…”
Ta hồi tưởng lại cảnh tượng lúc ấy, trong lòng đã sáng tỏ thông suốt: “Một kiếm kia là hắn cố ý để ngươi đâm trúng, bởi vì trong dạ yến không cùng tỷ thí với Ô Mộc Tề. Hay cho nghe huyền ca mà hiểu nhã ý, mặc dù hắn không biết ta sắp đặt kế hoạch gì, nhưng nếu đã có thể đặt mình bên ngoài sự việc, chính là một cách xử lý tuyệt hảo…”
Thái tử nói: “Tại sao lúc ấy ta lại không suy nghĩ cẩn thận chứ? Nhưng nếu như biết…có mưu lược của Tướng quân, ta vẫn bị buộc lên đài… Tướng quân, ngài nói xem, có phải hay không?”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do