Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Sai Phi Dụ Tình
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 114: Nữ Trang
T
rước mắt hàn quang chợt lóe, vật kia chợt vút qua bên nàng, toàn thân thấy căng thẳng, nàng nhận ra Mộ Dã thành thạo quàng tay một cái, cả thân Lưu Sương như bay lên trong không trung.
Lúc này, Lưu Sương mới hiểu được, thứ Mộ Dã cầm là thứ đồ trong truyền thuyết. Là cái người Thiên Mạc dung để săn sáo liệt mã, bắt giết thổ lang. Lúc này, Mộ Dã không phải dung để bắt mã, mà là bắt nàng.
Hắn thành thạo để nàng rơi ra khỏi lưng ngựa, sau đó thu cây gậy lại, định thần nhìn Lưu Sương.
Mộ Dã không hổ là thợ săn tài ba của thảo nguyên, hay là một hùng ưng (đại bang). Lưu Sương chỉ như một chú thỏ con, làm sao có thể thoát được móng vuốt sắc nhọn của ưng mục, làm sao có thể chạy trốn người thợ săn thành thạo.
Vừa rồi đầu óc đã choáng váng, lại bị Mộ Dã câu như câu cá ném lên không trung, Lưu Sương cảm thấy vô cùng hỗn loạn. Còn tưởng rằng Mộ Dã sẽ đem nàng ném trên mặt đất, thế thì chẳng phải nàng sẽ ngã chết sao.
Nhưng không phải như vậy, thân thể trên không trung đột nhiên được bao bọc lại, rơi ngay trên lưng ngựa, nhưng không phải là tiểu mã, mà là sư tử câu của Mộ Dã.
Một đôi tay rắn chắc ôm lấy lưng nàng, một cỗ hơi thở nam tính từ sau bao bọc lấy nàng, cách một lớp quần áo, nàng có thể cảm nhận được thân người sau lưng mình cứng như sắt.
Kỳ thật, Lưu Sương sớm đã biết bản thân mình trốn đi không nổi, dù gì thì, muốn chạy từ Thiên Mạc quốc về đâu có dễ. Nhưng là, nàng không nghĩ Mộ Dã nhanh như thế đã bắt được mình. Trong lòng có chút không cam chịu, nàng thê lương nhắm mắt lại, nhưng trong lòng thấp thỏm không biết Mộ Dã sẽ trừng phạt nàng như thế nào đây.
Nếu đã biết nàng là một nữ tử, hắn sẽ không đem nàng thưởng cho những tên binh sĩ kia chứ…?
Nhưng lúc này, nàng vô lực, không thể giãy dụa, thậm chí là nghĩ thêm gì, vừa rồi điên cuồng chạy trốn đã khiến nàng quá suy kiệt. Lúc này, nàng chỉ muốn nghỉ một chút.
Chỉ có nghỉ ngơi một chút, mới có khí lực đối mặt với sự trừng phạt, không phải sao?
Thảo nguyên mênh mông bát ngát vẫn còn trong đêm mờ mờ.
Mộ Dã ôm Lưu Sương quay đầu ngựa, hướng về phía doanh trại phi đi, kỳ quái là, trong lòng không có đại náo mà cực kỳ nhu thuận.
Những sợi tóc đen nhánh của nàng khẽ bay theo gió, ở sau lưng nàng chạm vào mặt hắn, một loại cảm giác chộn rộn lan dần trong lòng hắn.
Nàng cũng là một nữ tử.
Mộ Dã hắn, cũng có lúc nhìn nhầm, hắn híp mắt lại, trong lòng xuất hiện một loại cảm giác vui sướng khó giải thích cho nổi.
Hắn không hiểu loại cảm giác này là như thế nào, nhưng vẫn thoải mái đón nhận nó.
Nhưng Lưu Sương lại thấy chẳng dễ chịu chút nào, ngựa phi trên đường xóc vô cùng, trên người nàng hỏa nhiệt phát ra, mấy ngày trước bị trầy da, lúc này bắt đầu phát tác. Nàng cắn chặt răng mới không phát ra tiếng rên ri vì đau.
Nàng mơ hồ cảm nhận bản thân bị Mộ Dã ôm vào trong trướng, Lưu Sương ý thức được hắn không có đem nàng thưởng cho binh sĩ, thở phào nhẹ nhõm rồi chìm vào giấc ngủ.
Nàng quá mệt mỏi, cảm giác không biết đã ngủ bao nhiêu lâu, mặt trời lên, mặt trời lặn, trăng sáng rồi trăng đi.
Lúc nàng tỉnh dậy thì ước chừng đã là sau giờ ngọ ngày thứ hai. Ngủ thoải mái, Lưu Sương lập tức thấy tinh thần minh mẫn lại gấp trăm lần. Nhưng toàn thân lại đau đớn vô cùng.
Lưu Sương biết, là do mình chưa bao giờ cưỡi ngựa, mà hôm trước đi một đoạn đường như thế, khiến nàng hao tổn quá nhiều sức lực.
Lưu Sương chật vật ngồi dậy, không khỏi há miệng kinh ngạc, nàng không có ngủ ở một góc trong trướng, mà là ngủ trên giường lớn của Mộ Dã.
Thật sự là không thể tưởng tượng được, trong tưởng tượng của nàng, sự trừng phạt của hắn sẽ thật dã man, tại sao giờ nàng lại ngủ trên giường của Mộ Dã kia.
Lưu Sương chậm chậm đi từ giường Mộ Dã xuống, tựa hồ nghe thấy động tĩnh, từ ngoài trướng có hai thị nữ đi vào.
Lưu Sương ngủ trong trướng Mộ Dã vài hôm, cho tới bây giờ không hề thấy hắn gọi thị nữ lần nào, dù sao đây cũng là hành quân đánh giặc, nữ nhân rất phiền toái. Hôm nay, tự nhiên lại có hai nữ nhân này.
Mà hai thị nữ này, xem ra là đến đề hầu hạ nàng.
Một trong hai người bưng một chậu nước lên, nói tiếng Hán hơi khó nghe: “Cô nương, thỉnh rửa mặt.”
Lưu Sương vội vàng nói: “Để tự ta.”
Lưu Sương rửa mặt qua loa, một thị nữ mang quần áo xanh xanh đỏ đỏ hướng tới Lưu Sương nói: “Cô nương, thay đồ ạ.”
Nàng vừa nhìn đã biết đây là quốc phục của Thiên Mạc quốc, nàng không thể phản kháng, hai nữ thị tì này quá dũng mãnh. Bị bọn họ bắt buộc mặc thứ đồ này lên người, hồng y thị nữ còn cầm đến một chiếc gương đồng mời Lưu Sương soi gương.
Lúc này nàng đâu có tâm tình gì soi gương, chỉ lo lắng tên Mộ Dã kia nghĩ ra cách gì hành hạ mình. Tại sao lại mời mình trang phục rồi trang điểm đẹp làm gì.
Nghĩ đến đây, tâm Lưu Sương hiện lên nỗi sợ hãi, nàng không chút nghi ngờ Mộ Dã sao làm thế. Nhưng, nàng có thể bỏ chạy sao?
Hai mắt nàng vô tình nhìn trên gương đồng, nháy mắt, Lưu Sương sợ đến ngây người, trên mặt nàng, dịch dung đã biến mất từ khi nào. Lúc này, nàng khôi phục nguyên vẹn vẻ thanh lệ.
Lưu Sương vội vàng đưa hai tay lên má, trong lòng kinh hoảng.
“Này… nước này…” chẳng lẽ vừa rồi rửa mặt bằng nước, nước này rửa được thuốc dịch dung sao?
“Khả Hãn nói cô nương có thể là dịch dung, căn dặn chúng tôi dùng nước thuốc, tẩy dịch dung.” Thị nữ áo lam mỉm cười nói, “Nguyên lại, cô nương xinh đẹp như thế, vì sao phải dịch dung.”
Trong lòng Lưu Sương vi chấn, xem ra, Mộ Dã hoài nghi thân phận nàng, hôm nay, dịch dung bị tẩy đi, thân phận của nàng không thể giấu diếm. Làm sao bây giờ, nàng vạn phần lo lắng, nhịn không được, đi tới đi lui trong trướng.
Nhưng lúc này, trước cửa, Mộ Dã đã tới.
Lưu Sương thoáng nhìn thấy bóng dáng cao lớn của hắn, trong lòng kinh hãi cúi thấp đầu, đột nhiên ý thức được làm vậy cũng không thể tránh, liền ngẩng đầu lên, lông minh dài kích động, con ngươi đen nhánh trong trẻo, quật cường, lạnh lùng nhìn Mộ Dã.
Nhưng, vừa cúi đầu nhìn lên, thấy Mộ Dã, nàng lại nhất thời thẹn thùng ý nhị.
Bên trong trướng hôn ám, chỉ có một cửa sổ được mở ra, nhưng là, Mộ Dã cảm thấy như mặt trời đang quay cuồng.
Nàng cũng là một nữ tử.
Hơn nữa, không phải là một nữ tử quá tuyệt mĩ.
Hai hàng lông mày của nàng, không phải là mày liễu xinh đẹp quyến rũ, nhưng là đen dài mượt, nổi bật trên khuôn mặt trắng ngần.
Đôi mắt không quyến rũ thâm tình, nhưng trong vắt như nước suối, thanh linh trong sáng, lại u đàm yên tĩnh như bờ hồ không gợn sóng. Làm tâm hắn, như bị tan hòa trong đôi mắt đó.
Môi của nàng, không phải xinh xắn lanh lợi, mà là hồng phớt như cánh hoa, khiến nàng thanh nhã, khiến hắn không nhịn được ý nghĩ muốn âu yếm.
Da thịt nàng, không phải là vàng như bình thường, mà trắng nõn trong suốt, mong manh.
Tóc đen nhánh, được nàng búi gọn ghẽ sau gáy, thanh nhã khác biệt.
Thân nàng mặc diễm phục dân tộc, như tăng thêm khí chất xinh đẹp cho nàng.
Nữ tử… không phải quá tuyệt mĩ, lại đang hút toàn bộ tâm ý của Mộ Dã.
Hắn chưa từng nghĩ tới mình lại bị rung động mạnh như vậy, không phải nàng thanh lệ thoát tục, cũng không phải vì nhận ra nàng là sư muội của Đông Phương Lưu Quang.
Mà đơn giản, chỉ là vì… rung động vì rung động. (quá củ chuối =)) )
Hắn vẫn còn nhớ kĩ lần đầu tiên nghe Tịch Tịch nói về nàng vẽ tranh thì chỉ có cảm giác khinh thường.
Trước mắt vẫn có thể hiện ra bữa tiệc đó, nhưng hắn không hề nghĩ có lúc này.
Hắn nhớ kỹ lại bữa tiệc kia, nàng vì Đông Phương Lưu Quang mà cản một kiếm, trong lòng khâm phục một nữ tử dũng cảm như vậy.
Hắn càng nhớ kỹ, mấy ngày trước nàng trước mặt hắn chậm rãi nói mà phong thái đầy tự tin.
Hắn lại càng nhớ kỹ hơn, khi hắn cưỡi ngựa kéo nàng, nàng quật cường, bất khuất thế nào.
Tất cả những điều này, thật sự đều là do một nữ tử này tự chịu sao?
Này tất cả, thật là sự thật sao?
Giờ khắc này, Mộ Dã thật sự hiểu rõ, vì sao, Đông Phương Lưu Quang liều mạng bảo vệ nàng, liều mạng cứu nàng.
Nguyên nhân, là vì một nữ tử như vậy.
“Các ngươi đi ra ngoài.” Mộ Dã lạnh lùng mở miệng.
Hai thị nữ cúi đầu lui ra ngoài.
Bên trong trướng, trong nháy mắt chỉ còn hai người bọn họ.
Lưu Sương lạnh lùng suy nghĩ thách thức trước mặt nam nhân này.
Khuôn mặt đường nét rõ ràng, tuấn tú vô cùng, mày rậm, mang theo tia kiêu ngạo, hai mắt lanh lợi, ẩn chứa một sự tự tin mãnh liệt, mà toàn thân lại toát ra khí phách khiến nàng muốn rơi rụng.
“Nguyên lại, đúng là ngươi…” Mộ Dã đột nhiên nhếch môi người, bước dài đến trước mặt Lưu Sương, cúi đầu.
Lưu Sương cả kinh, bất động giây lát rồi lui về sau vài bước, kìm nén lòng mình, bình tĩnh nói: “Là ta, thế nào?”
Mộ Dã không nói lại lời nào, tay duỗi ra, bàn tay thô ráp phủ trên gương mặt Lưu Sương, xúc cảm tinh tế làm hắn rung động. Hắn đột nhiên tưởng tượng, đem nàng ôm vào trong ngực, mà hắn, lập tức làm thế.
Hắn – Mộ Dã, từ trước đến giờ, muốn làm gì liền làm thế.
Nếu như hắn muốn, hắn liền làm, hắn không cần, thì có dâng lên, hắn cũng khinh thường.
Hôm nay, hắn đột nhiên cảm động trước nữ tử này, không hề nghĩ nàng là ai, là người Lăng quốc hay là muội muội của Đông Phương Lưu Quang gì gì đó, hắn chỉ nghĩ là hắn muốn nàng mà thôi.
ĐộcCôCầuBại
04-26-2011, 04:57 AM
Sai Phi Dụ Tình
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Sai Phi Dụ Tình
Nguyệt Xuất Vân
Sai Phi Dụ Tình - Nguyệt Xuất Vân
https://isach.info/story.php?story=sai_phi_du_tinh__nguyet_xuat_van