Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 114: Thất Thủ
C
huyển ngữ: Kentu
Biên tập: Chjcbjbj
Nếu là người khác, kẻ đó sẽ cho rằng lời chỉ trích của ta là phạm thượng, đại nghịch bất đạo; nhưng An Dật vương chỉ trừng mắt nhìn rồi nói: “Đúng vậy, sao bổn vương lại không nghĩ đến việc này nhỉ?”
Đối với người như vậy, ngươi có cách gì sao? Nói vậy thì công cụ dịch dung trên mặt Tang Dung cũng nhờ hắn cấp cho ư? Cũng chỉ có hắn mới có thể chạy tới chạy lui giữa các phủ. Hắn đã có thể chạy đến nơi giam lỏng của kẻ tội lỗi đầy mình này, tất nhiên cũng có thể chạy tới phủ Thái tử.
Hoàng đế vẫn chưa hạ lệnh truất ngôi Thái tử, đương nhiên sẽ không ngăn cản hắn gặp mặt người thân. Tang Dung và con gái trở lại bên Thái tử, ta vốn tưởng sau chuyện lần này, Thái tử sẽ hành xử cẩn trọng hơn, không ngờ hắn vẫn liều lĩnh như trước.
Tang Dung quỳ rạp dưới đất khóc lóc, lúc ngẩng đầu lên, son phấn dịch dung trên mặt đã trôi đi, để lộ khuôn mặt tái nhợt: “Nếu như biết kết quả là vậy, thiếp thân thà rằng, thà rằng sống bên Ninh vương cả đời, làm thị thiếp không danh không phận cũng còn tốt hơn về chỗ của hắn.”
Vẻ mặt nàng bi ai, hai tay xoắn lấy sợi tơ trên áo mình, gần như giật đứt sợi tơ đó. Nhưng, sao ta có thể nhúng tay vào chuyện của nàng?
Khi ta bị lộ thân phận, nàng và Mị Nguyệt đã bị dẫn xuống nên không biết thân phận của ta. Nhưng tại sao nàng lại cầu xin ta chứ?
“Thuận nhân, thiếp thân chỉ có thể van xin người, thiếp thân chỉ biết mỗi người. Thiếp vốn tưởng chỉ cần nói chuyện năm đó thì đã có thể báo thù ình rồi, không ngờ rằng lại làm liên lụy tới con gái….”
“Không phải Hoàng thái hậu đã hạ chỉ phong con gái cô làm Quận chúa sao? Có danh phận rồi, cô còn có gì không vừa lòng?”
Nàng lắc đầu nói: “Không, người không biết đâu, hắn vẫn có cách hắn hành hạ thiếp và con gái. Hắn nói với thiếp, nếu là con gái của hắn thì phải biết đọc sách hiểu lễ nghĩa, mời năm tiên sinh nổi tiếng tới dạy nó. Lúc đầu thiếp tưởng rằng hắn thật sự đối tốt với con gái, nhưng nào ngờ hơi không vừa ý hắn liền không cho con gái ăn cơm, còn chuẩn bị một gian phòng bốn bề không có cửa sổ, hơi tí lại nhốt nó vào….”
Ta nghĩ thầm, cái này thì đã là gì? Hồi bé ta còn ăn roi trúc liên miên đấy!
Lại thấy trong mắt An Dật vương có vẻ thông cảm: “Nào có ai làm phụ thân như vậy, Thái tử cũng hơi quá đáng.”
“Nếu chỉ vậy thì cũng không sao, nhưng lúc nó bị giam vào phòng kín, hắn còn sai người nửa đêm giả thần giả quỷ… Hắn chủ tâm muốn làm nó phát điên….”
Ta cau mày nói: “Ngươi không làm gì sai chứ? Dù gì cũng là con gái ruột của mình, sao hắn lại như thế?”
“Hắn gặp phải tai vạ nên đổ hết tất cả lên đầu mẹ con thiếp… Thiếp thân biết, nếu thiếp thân lỗ mãng nói ra, chắc chắn không ai tin tưởng. Thiếp thân chỉ cầu xin Thuận nhân có thể nói với Vương gia mấy câu, để Vương gia thỉnh cầu Hoàng thái hậu, cho Di nhi thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn là tốt rồi. Về phần bản mình thì thiếp thân không có yêu cầu gì….”
Thấy rõ vẻ bi thương nồng đậm trong ánh mắt nàng, ta nghĩ: Nếu như không phải lúc đầu ta sắp xếp kế thay mận đổi đào, còn kích thích nỗi hận trong lòng nàng, có lẽ bây giờ nàng không còn phải dính dáng tới hoàng thất nữa, rồi gả ột người đàng hoàng, sống những ngày vui vẻ hạnh phúc, vứt Thái tử ra khỏi đầu rồi.
Ta tiến lên, vươn tay đỡ nàng dậy rồi nói: “Nếu đã như vậy, sao không bảo An Dật vương nói thẳng với Thái hậu?”
An Dật vương làu bàu: “Ngươi không biết đâu, mẫu hậu luôn cấm bổn vương để ý đến việc không đâu của người khác. Còn nói nếu như cãi lời thì bổn vương không được xuất cung nữa. Phải sống trong cái lồng đó cả đời chắc bổn vương chết vì buồn mất.”
Ta chợt hiểu. Xem ra Hoàng thái hậu biết thừa với tính cách này, An Dật vương rất dễ bị người khác lợi dụng, dứt khoát tuyệt đường lui của hắn, để người ta không thể lợi dụng được nữa.
Ta lấy khăn vải vắt trên giá, đưa cho Tang Dung, ý bảo nàng lau khô nước mắt trên mặt. Nàng nhận lấy, nhưng che chiếc khăn trên mặt hồi lâu vẫn không bỏ xuống, ta thở dài một hơi: “Được rồi, cô nói hết những gì còn giấu Vương gia đi!”
An Dật vương trợn to hai mắt: “Cái gì, nàng còn giấu diếm ta chuyện gì ư?”
Lúc này nàng ta mới trượt xuống khỏi ghế, quỳ xuống nức nở nói: “Thiếp thân đáng chết, thiếp thân vừa đi theo Vương gia rời khỏi phủ Thái tử, lại vừa sai người giấu Quận chúa trong sọt vẫn dùng để mua thức ăn hằng ngày, lén lút đưa tới cửa sau phủ Ninh vương. Thuận nhân… thiếp thân không biết phải làm thế nào cả, thiếp thân không thể rời khỏi con gái dù chỉ một ngày….”
An Dật vương tức giận, đứng dậy chỉ tay về phía nàng định mắng to, nhưng khi thấy mắt nàng sưng đỏ vô cùng đáng thương thì lại không thốt nên lời. Cuối cùng nói khẽ: “Vậy phải làm sao bây giờ? Làm thế nào đây? Nếu như mẫu hậu biết được….”
Ta đành phải nói: “Cửa sau nào?”
Tang Dung nhìn ta: “Cách chỗ của Thuận Nhân không xa.”
Ta cười khẩy, thầm nghĩ: Tang Dung tính toán thật chu toàn, muốn ta không còn đường từ chối, đành phải chấp nhận mối phiền toái này. Nhưng thấy nàng run rẩy quỳ dưới đất, dù thế nào cũng không nhẫn tâm bỏ mặc được. Ta suy nghĩ một chút, tuy nói Hạ Hầu Thương không cấm ta đi lại trong vương phủ, nhưng nếu ta bước ra khỏi căn phòng này, chắc chắn không lúc nào là không có người đi theo. Hôm nay bởi vì An Dật vương đến, họ mới buông lỏng cảnh giới. Nếu như không thể điều những người trong cung phái tới này đi, thì phải làm thế nào mới có thể đưa đứa bé kia vào đây?
Ta nhìn Tang Dung rồi nói: “Nếu như vậy thì chỉ có thể làm phiền cô….”
Ta lấy một bộ quần áo của mình từ trong tủ, rồi bảo nàng đi vào thay, lại khoác thêm cho nàng áo choàng lông chồn mà thường ngày ta vẫn mặc: “Thân hình cô cũng tương tự như ta, theo Vương gia đi đến các viện trong phủ một lát đi.”
An Dật vương vô cùng hối hận vì hành động của mình, nhưng nếu đã lội vào vũng nước đục này thì chỉ có thể tiếp tục lội, hắn đành phải gật đầu đồng ý.
Sau khi họ đánh lạc hướng mấy người canh chừng, ta mặc phục sức của cung tỳ đi tới cửa sau. Ta đã từng tới đây một lần, lần trước bắt Mị Nhụy, ta cũng đưa nàng ta ra ngoài theo cửa này, tất nhiên nắm rõ cực kỳ.
Lén lút mở cửa, đi ra ngoài liền thấy ba bốn tên mặc trang phục nô bộc ngồi xổm ở chỗ chân tường, có một gánh sọt che đậy cẩn thận đặt sát chân tường. Ta liền biết, đây chính là bọn họ.
Trong đó có một người dè dặt hỏi: “Cô nương, cô tới đón người phải không?”
Ba người căng thẳng nhìn ta, thấy ta gật đầu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Mặc dù tiền cho không ít nhưng việc này nguy hiểm quá. Cô nương, cô mau đưa con bé này đi đi.”
Ta gật đầu, đi tới bên sọt, hé mở nắp sọt rồi nhìn vào trong. Dưới đống rau quả, có một góc vạt áo màu hống phấn lộ ra ngoài…
Người kia nói: “Vì sợ người thấy, nên bọn tôi dùng rau để che người cô bé, sau đó khiêng ra.”
Ta hơi xót xa, vươn tay nhặt đống rau quả đó. Bất chợt chạm tới mái tóc mềm mại, con bé động đậy ngẩng đầu lên, trên trán vương lá rau, nhưng ánh mắt lại lạnh buốt tựa băng: “Muốn đưa nàng ra khỏi vương phủ thật không dễ dàng….”
Ta giật nảy người, vội lùi về phía sau. Trong lúc đó, ta chợt cảm thấy có lưỡi đao nhọn kề sát eo ta. Hắn chậm rãi đứng lên từ trong sọt, trường sam màu hồng như thể nữ trang, nở nụ cười âm hiểm lạnh lùng, vẻ mặt không hề mang một nét ôn hòa.
“Thái tử điện hạ, ngài thật coi trọng thiếp thân, vậy mà còn phải đích thân ra tay, còn phải chui vào cái sọt nhỏ….”
Miệng mũi của ta bị một chiếc khăn thơm nồng bịt kín. Mùi thơm lạ lùng đó len lỏi vào mũi, trước lúc ý thức dần dần rệu rã, ta cảm thấy ngón tay hắn nhẹ nhàng trượt xuống khuôn mặt ta, trong mắt tràn đầy vẻ nghi ngờ. Sau đó ta bị đặt vào cái sọt chật chội đó, lá rau xanh phủ đầy trên mặt.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do