Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Mị Tướng Quân
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 111: Ngươi Thật Nhàm Chán
E
ditor: Chjcbjbj
Ta thường xuyên phải đề phòng Hạ Hầu Thương nhảy ra từ sau tấm bình phong, cho nên đối với ta mà nói, hai canh giờ này chẳng khác gì cực hình. Trông sang từ kẽ hở của bình phong khắc hoa, thấy hắn hơi động đậy thì ta đã giật thót. Ánh mắt ta cứ đảo quanh bình phong và đồng hồ cát chỗ góc tường, đồng hồ cát chảy mãi mới được một phần ba. Một lúc lâu sau nhìn lại, vậy mà không hề nhúc nhích, cứ giậm chân ở chỗ một phần ba.
Ta không hiểu tại sao không ngâm đủ hai canh giờ thì không được, nhưng lại không thể mở miệng hỏi… sợ hắn lại nhân cơ hội chạy ra.
Lúc này ta mới phát hiện thì ra ta cũng có lúc sợ hãi xấu hổ, cho nên không khỏi cảm thán. Sớm biết như thế, hồi trước đâu cần… Hồi trước ta đúng là chẳng nghĩ ngợi nhiều, tại sao lại thả rắn chứ? Thả chừng mười con cá sấu có phải tốt hơn không? Tại sao lúc một mình Hạ Hầu Thương trốn trong thùng gỗ tắm rửa, ta lại dè chừng hắn là cấp trên mà không dám cắt lều thả mấy thứ linh tinh vào? Xem đi, bây giờ không đòi lại được công bằng rồi.
Mãi mới hết hai canh giờ, ta dè dặt nói: “Vương gia, đã đến giờ rồi, thiếp thân phải lên bờ…”
Ta có ý muốn nhắc nhở hắn, đừng xông ra bất thình lình nữa.
Ở sau bình phong, hắn cũng đứng dậy, ra vẻ đi tới, tốt bụng hỏi ta: “Muốn bổn vương giúp nàng mặc quần áo sao?”
Ta vội nói: “Không cần, không cần, ngài cứ ngồi đi, thiếp thân tự mặc là được.”
Ta leo lên bờ, khom người chạy vội tới cái ghế để áo váy. Chạy tới rồi, đầu tiên khoác ngoại bào lên người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị mặc quần áo vào. Ta vội vàng hấp tấp tìm áo ngực, kéo dây lưng ra, tròng vào người. Nhưng không hiểu sao dây lưng lại xoắn xuýt vào nhau, thắt nút lại, ta càng vội lại càng không tháo được, cái trán cũng đổ mồ hôi lạnh.
Bất chợt, chiếc áo ngực màu hồng phấn trong tay bị đôi tay thon dài cầm lấy, không cần quay đầu lại, chỉ nhìn cái bóng trên nền gạch cũng có thể thấy được, Hạ Hầu Thương đã chạy đến rồi…
Ta giữ chặt ngoại bào, không dám quay đầu lại.
Không biết thế nào mà hắn có thể gỡ được nút thắt, đặt hai tay lên vai ta, quay ta lại rồi nói: “Sao mà có mỗi cái áo cũng mặc không xong thế này…”
Ngón tay của hắn khéo léo kéo sợi tơ của chiếc áo ngực, ánh nến đỏ trong phòng chiếu lên mắt hắn. Hắn nhẹ nhàng kề sát chiếc áo ngực tơ tằm phấn hồng lên da ta, ý bảo ta buông ngoại bào ra… Nhưng buông ra hay không cũng là một vấn đề nan giải.
Thế nhưng hắn lại không để ta được suy nghĩ nhiều, cúi người xuống, hai bàn tay vẫn cầm sợi tơ của áo ngực, đôi môi lại hôn lên hai tay của ta, đầu lưỡi đưa ra ngoài, nhẹ nhàng liếm lên mu bàn tay ta. Mái tóc mềm mại của hắn quét qua hai má ta, ta ngửi thấy hương rượu trong miệng hắn. Trên mặt và trên tay đều có cảm giác tê dại mềm mại, bàn tay níu chặt ngoại bào liền buông ra, ngoại bào tơ tằm lướt qua vai ta rơi xuống đất. Lúc tỉnh ra, ta đã không còn một mảnh vải che thân…
Thế nhưng hắn lại làm như không hề nhìn thấy, hai tay vòng ra sau lưng ta buộc dây áo ngực lại. Cả người ta được hắn ôm vào lòng, làn da cực kỳ nhạy cảm kề sát ngoại bào tơ tằm của hắn, thậm chí cảm nhận được kim long thêu trên áo bào làm đùi ta ngưa ngứa. Ngón tay hắn trượt xuống theo lưng ta, khẽ khàng đi xuống từng tấc từng tấc một. Ta chỉ cảm thấy những nơi hắn mơn trớn như bị thiêu đốt, đại não trống rỗng, cũng không biết nói thế nào cho phải.
“Đừng căng thẳng, chúng ta đã…” Hắn khẽ nói.
Ta gào thét rong lòng: Chúng ta chưa làm gì cả, chưa hề…
Nhưng ngón tay của hắn đã trượt đến mông ta, nhẹ nhàng lượn vòng ở chỗ đó khiến ta run rẩy, gần như không thể đứng vững. Cánh tay còn lại của hắn vươn ra đỡ lấy hông ta, cất giọng trầm khàn: “Lần trước không làm nàng bị thương chứ? Ta bị hạ độc, không chế khống được mình… Đừng sợ, lần này không vậy nữa đâu.”
Bình thường ta vẫn cho rằng mình là người nhanh mồm nhanh miệng, thế nào cũng phải liến thoắng không ngừng, nhưng bây giờ ta lại không biết phải nói gì cho phải.
Thân thể hắn kề sát ta, bàn tay kia dọc theo mông trượt về phía trước, thuận thế đi tới phía trước. Ta sợ tới mức khép chặt hai chân, vươn tay đẩy tay hắn, cao giọng nói: “Vương gia, thiếp chỉ thích A Ngọc, ngài đừng ép thiếp…” Ta nhìn hắn, “Vương gia, không phải ngài cũng đối xử rất tốt với A Ngọc sao?”
Hắn ngừng lại, hai tay đặt lên hông ta, khẽ nói: “A Ngọc… A Ngọc… Nhưng dù gì A Ngọc cũng là nam tử, hắn đã mất… Không biết tại sao, bổn vương cảm thấy trên người nàng có bóng dáng của hắn, liều mạng như hắn… Nàng đã là người của bổn vương, bổn vương sẽ bảo vệ nàng chu toàn… Nàng là thê tử của bổn vương mà, nàng đã quên rồi sao?”
Nghe thấy vậy, ta á khẩu không trả lời được. Nhưng câu cuối cùng đã cho ta cơ hội phản bác: “Vương gia, thiếp thân là thị thiếp của ngài, không phải là thê tử của ngài… Nếu như là A Ngọc, chàng tuyệt không đối khinh thường thiếp như vậy!”
Vẻ mặt hắn hơi hoảng hốt, đôi mắt nhìn ta như ánh nến gặp gió, lắc lư bất định: “Không, bổn vương sẽ để nàng làm thê tử của ta…”
Nhân lúc hắn đang hoảng loạn, ta tránh khỏi vòng ôm của hắn. Đi tới chỗ ngoại bào vừa rơi xuống, ngả người vươn tay mãi mới lấy được, chộp được rồi liền vội vã khoác lên người. Nhưng ta lại nghe tiếng thở gấp của hắn, cứ như sói nhìn thấy con mồi. Ta giật mình, nhìn hắn tới, lại thấy hắn nhìn chằm chằm vào bắp đùi vươn ra của ta, trong mắt như có ngọn lửa.
Ta vội rụt chân và ngoại bào, ngọn lửa trong mắt hắn càng dữ dội hơn, khẽ nói: “Nàng… Bổn vương sẽ đối tốt với nàng cả đời…”
Hắn vươn tay, đưa ngón tay tới ngón chân màu hồng lộ ra bên ngoài của ta, như thể vuốt trân châu, nhẹ nhàng mơn trớn, ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy ngón chân ta. Ta chỉ cảm thấy trên ngón chân chợt có một lực kéo cực lớn nhưng lại dịu dàng vô cùng, chân đã bị hắn kéo ra khỏi ngoại bào. Bất tri bất giác, hắn ôm ta trong lòng ngồi trên mặt đất, một bàn tay trượt lên dần từ ngón chân ta, đi tới bắp chân. Cảm giác tê dại từ bắp chân truyền tới tứ chi, hoa văn tinh xảo trên tay áo hắn khẽ khàng lướt qua bắp chân ta, móng tay như đồ sứ trong suốt. Cảnh tượng vô cùng dịu dàng đó khiến ta cảm nhận được phần nào sự thánh khiết.
Ta rụt chân lại, chân kia đạp mạnh một phát, cuối cùng cũng thoát khỏi sự nắm giữ của hắn, vội vã mà không thất thố lui về cây cột trong góc, kéo xa khoảng cách với hắn, nói: “Đêm đó là vạn bất đắc dĩ… Ta không muốn có lỗi với A Ngọc nữa, ngài đừng tới đây…”
Với thân thủ của hắn, nếu muốn tiến lên là chuyện vô cùng dễ dàng, thế nhưng hắn lại dừng tay, ngọn lửa trong mắt chưa tắt nhưng có vẻ đã tỉnh táo. Hắn nhắm mắt lại, đứng dậy đi tới chỗ ta, thấy ta lui ra sau cây cột thì không tiến lên nữa, vẻ mặt có vẻ hơi nghi ngờ, cũng không hiểu ta còn khăng khăng giữ gìn gì nữa. Nhưng bàn tay lại vung lên, chiếc khăn vuông trên ghế bay về phía này như đám mây, thoáng cái đã phủ lên người ta. Hắn khẽ nói: “Đừng để bị lạnh.”
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Mị Tướng Quân
Vân Ngoại Thiên Đô
Mị Tướng Quân - Vân Ngoại Thiên Đô
https://isach.info/story.php?story=mi_tuong_quan__van_ngoai_thien_do