Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiếp Thân Đặc Công
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Q.1 - Chương 109: Nói Chuyện Đêm Khuya.
Tiêu di nhìn sắc mặt Phương Dật Thiên, trong lòng biết đối phương khẳng định là hiểu lầm câu nói vừa rồi của nàng, khuôn mặt xinh xắn có chút đỏ lên, không biết phải làm sao, nhưng trong nội tâm lại có một cỗ cảm xúc mơ hồ khác thường, đôi mắt long lanh quyến rũ nhẹ nhàng lưu chuyển.
“Uh, tôi, tôi ý là muốn anh ở trong phòng tôi một đêm, bất quá, không phải là ngủ cùng tôi trên giường đâu.” Tiêu di bổ sung thêm 1 câu.
Phương Dật Thiên cười cười, thản nhiên nói: “Tôi cũng không nghĩ đến việc ngủ cùng giường với Tiêu di đâu, con người của tôi mạnh lắm, ba ngày ba đêm không chợp mắt cũng không sao hết, đừng nói chi là một đêm, coi như không ngủ cũng được.” Hắn nói lời này đúng là lời thật, lúc trước tại bộ đội đặc chủng, khi thực chiến tại rừng nguyên thủy, trong rừng rậm mấy ngày mấy đêm không cần chợp mắt, hắn sớm đã hình thành thói quen.
“Anh cả đêm không ngủ cũng được? Làm thế nào có thể, hay tôi đem chăn lót sàn cho anh ngủ nhé?” Tiêu di nói
“Không cần đâu, kỳ thật, có thể ở trong phòng Tiêu di đợi là một vinh hạnh lớn lao, tôi cảm giác được mỗi một phút giây là một sự hưởng thụ thầm lặng” Phương Dật Thiên cười; nói.
Tiêu di có chút giật mình, trên mặt có chút đỏ, nàng có cảm giác Phương Dật Thiên nói lời này có chút mập mờ, bất quá nàng không có phản cảm lắm, nếu trước kia có nam nhân nói như vậy nàng đã sớm giận tái mặt
” Ôi chao, anh không ngủ tôi cũng không ngủ được, bất quá đúng là bây giờ không có ý ngủ” Tiêu di nói. “Ách, được rồi, Tiêu di, có nên tiếp tục xoa bóp lưng cho cô không? Mới vừa rồi mới làm một nửa thì Lâm tiểu thư đến.” Phương Dật Thiên hỏi.
“Hả không cần đâu, lần sau làm lại cũng được.” Tiêu di cười, nói.
Phương Dật Thiên nghe trong lòng vừa động, lần sau? Lại có lần sau a!
“Anh sao thế, đứng mãi không mỏi hả?” Tiêu di vừa nói vừa chỉ vào một bộ ghế sô pha trong phòng, nói.
“Oh, tốt!” Phương Dật Thiên cười, đi tới ghê salon ngồi xuống, thuận tay đem cái gạt tàn bằng ly giấy vừa rồi đặt trên bàn
Tiêu di rót 2 ly nước rồi đưa một ly cho Phương Dật Thiên, nói:” Không muốn ngủ, vậy tôi với anh tâm sự nhé. (Còn gì đẹp hơn ngoài trên giường em hỡi)”
“Nói chuyện phiếm?” Phương Dật Thiên nhìn lại người mình, thấy thân trên trần truồng, cứ như vậy mà nói chuyện phiếm với người khác? Ít nhiều gì cũng có chút bất nhã a!
Song vẻ mặt của Tiêu di rõ ràng là không để ý, nàng thản nhiên nhìn Phương Dật Thiên, trong ánh mắt lơ đãng quét qua những vết sẹo vết đạn trên ngực trái trong khoảnh khắc, lòng nàng không tự chủ được run lên, nhớ đến tình cảnh vừa rồi…
Khi đó Phương Dật Thiên còn đang ở cạnh cửa sổ, nàng thay quần áo xong từ lúc nào, nhưng Phương Dật Thiên cũng không cảm thấy được, tựa hồ như đang có tâm sự gì. Nàng tiến đến phía sau hắn thì thấy trên đôi vai rộng rãi rắn chắn lưu lại những vết sẹo dữ tợn, những vết sẹo ấy đã khỏi hẳn, theo thời gian trôi qua đã nhuốm một màu ảm đạm, nhưng vẫn có thể thấy rõ! Có thể tưởng tượng vết thương ban đầu mà Phương Dật Thiên phải chịu là vết thương lớn đến thế nào!
Lúc ấy, ánh mắt nàng có chút si ngốc mà nhìn vết thương sau lưng Phương Dật Thiên, tâm hồn thiếu nữ (quái con này là thiếu phụ rồi cơ mà) có chút xúc động, không biết như thế nào, trong lòng nổi lên cảm giác đau đớn mơ hồ!
Mà giờ phút này, ánh mắt nàng chứng kiến vết sẹo hình đầu đạn trên ngực trái của Phương Dật Thiên, không tự chủ được liên tưởng đến những ấy ký sau lưng hắn, trong tiềm thức, nàng cảm giác được bản thân Phương Dật Thiên không hề đơn giản như những biểu hiện bề ngoài của hắn, ít nhất bản thân hắn cũng có một giai đoạn kinh nghiệm sống không tầm thường.
Ánh mắt Tiêu di vừa chuyển, trong mắt khôi phục vẻ trong sáng, nâng ly nước lên uống, có vẻ tùy ý nói:”Ấy, trên anh… vết sẹo này là thế nào?”
Phương Dật Thiên ngẩn ra, cúi đầu nhìn ngực mình, ấn ký của chiếc đầu đạn trên ngực trái hiện lên trong mắt hắn, cảnh tượng Trần Cương lao vào đỡ đạn ình khỏi một vết thương trí mạng, tình cảnh lúc hắn đầm đìa máu tươi ngã vào ngực mình…
Trong mắt hắn hiện lên một tia bi thống, hít một hơi thật sau, ổn định tâm tình đang xung động dữ dội, đáp lại ánh mắt nghi hoặc của Tiêu, hắn cười nhàn nhạt một tiếng, nói:”Không có gì, chỉ là một phút không cẩn thận mà thôi”
“Đúng không vậy? Thế những vết sẹo sau lưng anh cũng là do không cẩn thận là có?” Ánh mắt Tiêu di chớp động, hỏi.
Mới vừa rồi, nàng rõ ràng thoáng thấy được vẻ bi thống hiện qua trong mắt Phương Dật Thiên (má cứ giống như thị dâm thế nhỉ, nhìn mắt đoán tâm tình, vãi cả chày), rõ ràng dưới bề ngoài bất cần đời ấy là một đoạn câu chuyện vô cùng tang thương.
Trong mắt Phương Dật Thiên dần hiện lên một tia phức tạp, hắn nhìn ánh mắt chớp động đầy cơ trí của Tiêu di, rõ ràng quấy quả một hai câu không thể che dấu được người phụ nữ khôn khéo mà thành thục này.
Phương Dật Thiên buồn bực không nói tiếng nào, vết sẹo trên lưng năm đó là hắn cùng các huynh đệ vào sinh ra tử mà lưu lại, nhưng hôm nay, những người huynh đệ ấy đã chết trận ngoài sa trường, chỉ để lại riêng mình hắn, sự đau đớn và bi thương vô hạn này tồn tại trong tâm tình suốt bao nhiêu năm, liệu có ai có thể chịu đựng được? (đoạn này hơi chém gió tí)
Hắn rút một điếu thuốc, bật cái bật lửa. “Ba ba ba” vài tiếng không ra lửa, Tiêu di lúc này mới nói:”Bật lửa anh hỏng rồi, xài cái của tôi đi”
Tiêu di vừa nói vừa đứng lên, từ trong túi xách lấy ra một cái zippo, đi đến trước mặt Phương Dật Thiên “Ba!” Bật một tiếng, lửa đã lên, tiến sát gần Phương Dật Thiên, đốt điếu thuốc trên miệng hắn.
“Cám ơn!” Phương Dật Thiên nhả một hơi khói, nói nhanh.
Tiêu di cười nhàn nhạt, nàng cũng tự rút ình một điếu trong bao thuốc hiệu Nữ Sĩ, châm thuốc, rít một hơi.
Không thể không nói, ngón tay đầy nữ tính kẹp lấy đầu thuốc lá một cách ưu nhã của Tiêu di mang đến một dáng dấp vô cũng hấp dẫn, làm cho người ta có cảm giác tươi mới và gợi cảm vô cùng, tràn đầy sức sống!”
“Tiêu di, theo ý cô, chiến tranh là gì? Chiến trường là gì?” Phương Dật Thiên thản nhiên hỏi một câu.
“Chiến tranh? Chiến trường? Chiến tranh chính là khói thuốc súng nổi lên khắp chốn chiến trường, tàn khốc, lãnh huyết, khắc nghiệt? Tiêu di nói.
Sắc mặt Phương Dật Thiên đột nhiên trở nên ngưng trọng, thâm trầm đứng lên, trong mắt hiện lên một tia lãnh khốc, nói:”Chiến tranh chính là máu tươi, là tử vong, chiến trường là do chiến tranh tạo nên, một nơi băng lãnh vô độ, chiến trường không hề có người, chỉ có sống hoặc chết, giết chết đối phương mới có thể sống sót! Có phải rất tàn khốc, rất tanh mùi máu hay không?”
Trong lòng Tiêu di rất kinh ngạc, nàng loáng thoáng có cảm giác rằng Phương Dật Thiên tham gia từ chiến tranh, mà thật lạ, thời kỳ này làm gì có chiến tranh?
Đối với câu hỏi của Phương Dật Thiên, Tiêu di chỉ đờ đẫn gật đầu.
“Nhưng mà, trên chiến trường tàn khốc máu tanh ấy vẫn luôn tồn tại một loại tình cảm bất biến, đó chính là tình huynh đệ!”
Phương Dật Thiên nói xong khựng lại một lát, rồi tiếp tục:”Vết thương trên ngực tôi, là của một huynh đệ dùng tính mạng của hắn lưu lại giúp tôi, là cảnh tượng duy nhất trên đời không bao giờ mờ đi trong trí óc tôi!”
“Hả!!”
Trong lòng Tiêu di chợt run lên, tay phải không nhịn được bưng lấy đôi môi anh đào nhỏ nhắn, ánh mắt vừa khiếp sợ lại pha chút kinh ngạc nhìn Phương Dật Thiên!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiếp Thân Đặc Công
Lương Thất Thiểu
Thiếp Thân Đặc Công - Lương Thất Thiểu
https://isach.info/story.php?story=thiep_than_dac_cong__luong_that_thieu