Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
A Love Story Of Teen
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 102
T
óm tắt chap trước:Sau khi gọi điện đe dọa Thường Khánh về tính mạng Thùy Anh, Hy Vân ra sân bay và tình cờ gặp Lâm Danh. Cô nàng đã bị Lâm Danh phát hiện ra "đốm sáng trong tâm hồn" và cô ả đã đồng ý thả nó. Vì không thể gọi điện cho người đang bắt giữ nó nên Lâm Danh và Hy Vân phải trực tiếp ra chỗ nó bị bắt. Lúc í, Thường Khánh đã vừa chiến đấu sinh tử với người của Hy Vân để cứu nó. Khi anh chàng đưa nó ra đến boong thì bất ngờ, một cây mã tấu vụt đến nó. Anh chàng kéo nó xuống và hứng trọn một nhát ngay ngực rồi quỵ ngã.......
Vừa lúc đó, Lâm Danh và Hy Vân chạy đến nơi. Hy Vân như đứng hình khi thấy cảnh tượng Thường Khánh đổ gục xuống....
Cô ả quỳ sụp xuống đất, bàng hoàng.....”Tất cả, tất cả là do mình mà ra.....”-Hy Vân như muốn điên lên với ý nghĩ đó –“Mình đã làm gì thế này???”
-------------------------------------
Bệnh viện.
Nó ngồi ở băng ghế trước phòng cấp cứu, nhắm mắt, hai tay đan vào nhau, đặt lên miệng như đang thầm cầu nguyện. Mặt nó vẫn chưa khô nước mắt. Chiếc áo hanbok máu me bê bết....Nó vốn không sợ máu, nhưng khi nhìn những giọt máu của hắn cứ nối nhau rơi ra, thấm đầy áo nó....Nó hoảng lắm, nước mắt cứ thế tuôn giống máu.
Hy Vân ngồi ở dãy ghế đối diện, im lặng, lâu lâu lại nhìn qua nó, ánh mắt đầy ắp sự hối lỗi. Thường Khánh mà có làm sao thì Hy Vân sẽ không bao giờ rửa được hết tội của mình....Chỉ vì bản tính hiếu thắng và ích kỉ đến ngu ngốc ấy.
Lâm Danh lặng nhìn hai nàng...
Đêm đợi hắn ngoài phòng mổ có lẽ là đêm dài dài nhất đời nó.
Sáng hôm sau.
Nó ngồi như tượng cả đêm, vẫn chắp tay, nhắm mắt, không nhúc nhích, chắc là nó đang cầu nguyện thật. Nó vốn rất mau buồn ngủ, vậy mà vì hắn mà nó lại có thể thức và ngồi cả đêm thế này.
Đúng là sức mạnh tình yêu có khác!
Ba mẹ Thường Khánh đột nhiên từ thang máy chạy đến, chắc là Lâm Danh báo, đúng lúc một bác sĩ đi ra. Nó, Hy Vân và mẹ Thường Khánh đồng loạt nhảy đến ông bác sĩ.
Ổng gỡ khẩu trang ra, nói:
_Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng đang thiếu máu trầm trọng. Ai là người nhà bệnh nhân, xin mời qua phòng xét nghiệm nhóm máu.
Nó và Hy Vân xin được thử máu luôn. Cuối cùng, người hợp nhóm máu zới anh chàng chỉ có mình nó. Thế là nó được dẫn vào phòng để lấy máu.
Điều lạ lùng là cả ba mẹ Thường Khánh không ai có cùng nhóm máu zới anh chàng...Nhưng vì đang gặp chuyện rối ren nên không ai để ý đến chi tiết này....
--------------------------
Nhà Shin.
Ba nó, lão Quân, nhỏ Lam và Shin cứ thay phiên nhau gọi điện cho nó, đến cả trăm cú mà chỉ nghe bản nhạc của In The Club - 2NE1 vang lên chứ không có người bắt máy.
Nhỏ Lam gọi điện cho Thường Khánh thì máy báo không liên lac được.
Nghi ngờ đã có chuyện xảy ra với nó, ông Nghĩa, lão hai và nhỏ bạn nó bèn “xin kíu” sớm với bà Lee, rồi ngay lập tức bay về Việt Nam..........
Sức khỏe nó vốn dĩ đã yếu, bây giờ còn bị kiệt sức, sốc tâm lí và mất máu do truyền máu cho hắn nữa....Thế nên nó cũng đổ bệnh, mê man bất tỉnh. Lâm Danh và Hy Vân hôm nào cũng phải vào ra BV, để chăm nó và Thường Khánh. Hy Vân đã thực sự hối hận và chỉ mong được thấy nó khỏe lại, để cô nàng có thể nói xin lỗi.....Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Hy Vân sẽ bay sang Pháp như dự tính.
Ba và anh hai nó về tới nhà thì thấy cổng nhà đã khóa và có một bức thư được vắt ngay cổng.
Tưởng là thư nó đi đâu rùi để lại vì sợ ba và anh mình zìa, lão Quân liền hớn hở lấy ra đọc. Đọc xong, lão sửng sốt đánh rơi cả bức thư.
_Ba ơi! Con bé Thùy Anh đang ở trong bệnh viện!
_Cái gì?- Ông Nghĩa thảng thốt.
----------------------------------
Bệnh viện. Phòng nó nằm.
Hy Vân và Lâm Danh đều phải đi học nên bây giờ trong phòng chỉ có mình nó. Nó còn mê man, một tay nó truyền nước biển, một tay đặt lên bụng, mắt nhắp nghiền.
Ông Nghĩa và lão Quân từ ngòai cửa lao đến bên giường nó.
_Thùy Anh!!! Thùy Anh!!!!- Gịong ông Nghĩa lo lắng- Thùy Anh!!!! Tỉnh lại đi con!
Nó vẫn không tỉnh. Lão Quân đặt tay lên vai ba mình:
_Ba....Chắc nó vẫn còn yếu lắm, nên chưa tỉnh được đâu...
Chợt nhỏ Lam đẩy cửa chạy vào. Lão Quân quay lại nhìn:
_Ủa...Em không đi học à?
_Em xin nghỉ đến hết ngày mai lận!- Con nhỏ đáp rồi bước lại phía lão, chào ba nó.
_Sao em biết mà tới đây!?- Lão Quân hỏi.
_Lâm Danh gọi điện cho em...
Chợt ông Nghĩa quay sang nhìn con nhỏ:
_Vậy cháu có biết tại sao con bé Thùy Anh lại ra nông nỗi này không?
Con Lam nhìn xuống đất, gãi đầu, chần chừ một lát, rồi nói:
_Dạ....Chuyện là thế này.....
---------------------------------
Thứ hai. Anh hai nó, nhỏ Lam, Lâm Danh và Hy Vân đều đi học. Còn ba nó thì đi làm, thế nên bây giờ trong phòng chỉ còn mình nó.
..........Sáng quá
.....Sáng đến chói mắt.....
Nó không thể nhìn thấy gì qua lớp ánh sáng chói lòa này....
Bỗng một gương mặt hiện ra...
Là Thường Khánh....Hắn mỉm cười với nó....
Nó vừa định nhoẻn cười lại thì đột nhiên, mọi thứ trở nên đỏ như máu....Gương mặt hắn mờ dần, mờ dần, chìm khuất trong màu đó ấy.
Hắn bỏ đi....
Nó toan chạy theo níu hắn lại, nhưng không đuợc, nó không cử động được, tòan thân tê liệt như bị chích thuốc tê...mất hết cảm giác. Nó định cất tiếng kêu hắn, nhưng bất lực, miệng nó động đậy nhưng không có âm thanh phát ra....
Nó vô vọng nhìn hắn khuất sau màn sương đỏ ngầu......
Thường Khánh!!!!!!- Nó bật hét rồi ngồi xổm dậy.
Mồ hôi chảy đầm đìa trên gương mặt xinh xắn. Nó thở hổn hển. Chưa bao giờ nó mơ thấy điều gì quái lạ như thế. Mất 5 giây để nó định thần và nhận ra mình đang ở trong bệnh viện.
Nhưng nó không suy nghĩ được gì. Vì trong đầu nó lúc đó chỉ có một thứ duy nhất. Nó lẩm bẩm “Thường Khánh...” rồi toan nhảy xuống giường. Cái gì đó bị vuớng, kéo nó lại. Nó quay đầu nhìn, thì ra là cái dây truyền nước biển đang nối với cổ tay phải của nó.
Bất chấp tất cả, nó giật phăng sợi dây. Cổ tay nó nhói lên vì cây kim ở đó bị rút ra đột ngột.
Nó chả mảy may để ý, vội tông cửa chạy ra ngoài.....Gặp một y tá giữa đường, nó vội níu lại, hỏi, giọng yếu ớt:
_Chị ơi.... Bệnh nhân..... tên Thường Khánh.... nằm ở phòng nào.... vậy chị?
_075- Cô y tá đáp gọn, rồi dặn thêm- Nhưng đừng làm phiền cậu ấy quá lâu, khỏang 5 ngày nữa thì cậu ấy mới tỉnh lại được!
Nó gật đầu cảm ơn rồi chạy đi.
Phòng 075. Nó xô cửa chạy vào, thở dốc. Phòng không có ai ngoài Thường Khánh – đang nằm trên giường, mắt nhắm nghiền. Hắn mặc một chiếc áo trắng không cài nút. Phần ngực được băng một lớp băng dày, vậy mà máu vẫn thấm đến lớp ngoài cùng, đỏ rực.
Nó buớc lại quỳ xuống bên giường hắn, nước mắt đang chực trào ra.
Môi nó mấp máy, nhưng nó không nói được gì, chỉ lặng nhìn hắn.....Nó nâng bàn tay lạnh buốt của hắn lên rồi dịu dàng ủ ấm nó trong lòng bàn tay, đặt lên miệng mình, như đang cầu khẩn cho hắn tỉnh lại....Nước mắt nó rơi xuống, ướt đẫm tay hắn...
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng lúc hắn kéo nó xuống để lãnh trọn nhát dao nghiệt ngã ấy, là nước mắt nó lại ràn rụa. Nó gục đầu lên nệm....thút thít khóc....
............Đồ ngốc.....Làm ơn tỉnh lại đi mà...........
Và.......Điều kì diệu đã xảy ra....Hai bờ mi hắn động đậy...rồi mở ra hẳn.
Lạ thật...Bác sĩ đã khẳng định rằng ít nhất 5 ngày nữa anh chàng mới tỉnh lại...Vậy mà....
Có lẽ vì dù cho ở trong trạng thái vô thức, nhưng con tim anh chàng vẫn cảm nhận được những lo lắng, những giọt nước mắt của nó rơi vì mình chăng?
Có thể, sức khỏe không cho phép nhưng trái tim thì lại bắt buộc anh chàng tỉnh dậy...
Thấy nó đang gục xuống nệm với đôi bờ vai khẽ run vì khóc, Thường Khánh cố hết sức nhấc bàn tay còn lại lên. Vết thương ở ngực nhói đau. Anh chàng cắn răng, đưa tay qua, đặt lên vai nó.
Nó giật mình ngồi dậy.
_Thường Khánh! Anh tỉnh rồi sao?
Hắn nhìn nó, bờ môi trắng bệch khẽ nở một nụ cười để trấn an “ai kia”.
Nó mừng rỡ, hai dòng nước mắt chảy dài, tiếp:
_Để tui đi gọi bác sĩ!- Nó toan buôn tay anh chàng để chạy ra ngoài thì hắn giữ lại, khẽ lắc đầu. Rồi hắn nắm chặt lấy bàn tay nó.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
A Love Story Of Teen
Không rõ...
A Love Story Of Teen - Không rõ...
https://isach.info/story.php?story=a_love_story_of_teen__vo_danh